vọng tưởng giang sơn

Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vọng Tưởng Giang Sơn


Tuệ Lâm nghỉ chân trước góc cửa Từ Thanh cung, nường hoảng sợ xoa mu bàn tay, đủng đỉnh tiến bộ vô.

Bạn đang xem: vọng tưởng giang sơn

Ban nãy vui sướng biết từng nào, gấp rút biết từng nào, thì giờ phía trên lại rụt rè từng ấy.Nàng chỉ kinh hãi khi banh góc cửa này đi ra, lại là quang cảnh trơ trọi như trước đó.Nếu thiệt sự là như vậy, Tuệ Lâm nường biết cần thực hiện thế nào là đây!
Tuệ Lâm hoảng sợ gõ cửa ngõ, lòng ngực lại vì như thế hồi vỏ hộp tuy nhiên không ngừng nghỉ nhảy dựng.Nàng nâng đôi mắt mỏi mòn chờ đón, biết từng nào kinh hãi hãi lại vây lấy nường.1
"Ai đó?" Lý Thiên Thành nghe phổ biến gõ cửa ngõ thì lên giờ đồng hồ, bàn tay vẫn như cũ bao phủ lấy Sở Diên ko tách.Tuệ Lâm nghe tiếng nói của hắn đem phần ko nhẫn nhịn, nường gặm răng bi lụy vài ba giờ đồng hồ, trong tim là giận dỗi.Nếu ko cần bên trên hắn thì nó cũng ko vứt nường lâu vì vậy, đem công ty tử nường nhốt sát bên đành rằng, lại còn nỡ nhằm nó ở lãnh cung.
Nàng rất nhiều lần nằm trong Dương Xuân cho tới đều bị thị vệ xua quay trở lại, căn phiên bản ko thể nào là bắt gặp được Sở Diên.Lý Thiên Thành vốn liếng là một trong những kẻ không tồn tại nhân tính, ni lại thế này, mai lại thế cơ, thực ra ko thể nào là xuôi bề được.Tuệ Lâm nghiến răng ken két, nường nhẹ nhàng thở đi ra một khá, nỗ lực đều lại thể trạng."Bẩm hoàng thượng, là nô tỳ...!Tuệ Lâm!" Nàng đủng đỉnh cúi đầu, chờ đón câu nói. phát biểu rất có thể hoặc tránh việc vô.Sau một lúc mới nhất nghe được âm giọng nhẹ dịu của những người thân quen."Vào đi!" Sở Diên nhẹ dịu lên giờ đồng hồ, nó buông tay hắn đi ra, đứng lên tiếp cận cửa ngõ.Chỉ vô giây phút nhị khuôn mặt mày sung sướng như bắt gặp được châu báu hiện thị lên, Sở Diên tươi tắn cười cợt bao phủ lấy nường, nó nhi nhí phát biểu."Đã rất mất thời gian rồi...!rất lâu rồi tất cả chúng ta mới nhất hội ngộ..."
Cũng ko hẳn là lâu lắm, thông thoáng chốc cũng rất được 1 năm.

Vậy tuy nhiên tình công ty tử của chúng ta vẫn tiếp tục như ngày nào là, ko hề nhạt nhòa cho dù chỉ một ít.Thật sự khiến cho người không giống cần ghen ghét ghen tị.Lý Thiên Thành có lẽ rằng là kẻ trước tiên hành xử vô cuộc kỵ như này, hắn khinh thường miệt nhếch môi, còn tưởng là gì? Chẳng qua quýt mới nhất 1 năm thôi mà?
Hắn còn tưởng tiếp tục chục năm rồi nhị người cơ mới nhất hội ngộ nhau vậy, cần thiết gì cần phô trương như vậy, là trình diễn cảnh công ty tử đoàn tựu mang lại hắn coi sao?
"Hai người những ngươi rất có thể thôi hoặc không? Có còn ghi nhớ cho tới,...!trẫm đang dần...!ở đây?" Hắn lờ lững rãi nhấn mạnh vấn đề, tiếp sau đó coi chằm chằm nhị người chúng ta.Nếu biết vì vậy nhằm nó chịu đựng đau khổ tăng vài ba ngày, hắn còn ngay lập tức phía trên và lại coi hắn như vô hình dung vậy, thiệt xứng đáng trách móc, xứng đáng trách móc tuy nhiên."Nghe phát biểu bao nhiêu ngày hôm trước ngươi và Dương Xuân tự động ý ham muốn vô lãnh cung à?" Lý Thiên Thành nhướng ngươi căn vặn, chỉ ham muốn coi thái phỏng của Tuệ Lâm.
Nghe cho tới thắc mắc này Tuệ Lâm ngay lập tức xanh rờn mặt mày, nường âm thầm mắng vô bụng, có lẽ nào vừa phải mới nhất hội ngộ công ty tử, sẽ rất cần trình diễn một cảnh tang thương sao?
Chạy trời ko bay nắng nóng, tưởng chừng sẽ không còn cho tới tai hoàng thượng, vậy tuy nhiên hắn tiếp tục sớm biết kể từ lâu.Lập tức Tuệ Lâm ngay tắp lự quỳ xuống, từng nào bướng bỉnh thời điểm này trọn vẹn mất tích, chỉ nhằm lại một khuôn mặt mày thập phần kinh hãi hãi."Nô tỳ sai rồi, đều là lỗi của nô tỳ...!không hề tương quan cho tới Dương quý nhân!" Tuệ Lâm không ngừng nghỉ dập đầu, điên loạn phân tích và lý giải.Đêm hôm này đó là nường lén khi cho tới vị trí Dương Xuân, cầu van lơn nó hắn tớ gom nường cho tới thăm hỏi Sở Diên.Nào ngờ ý muốn khó khăn trở thành, phen này nếu mà đem cần liên lụy, nường cũng tự động bản thân gánh lấy trách móc nhiệm.Tuệ Lâm nuối tiếc coi Sở Diên, coi đi ra phen đó lại cần xa xăm công ty tử một đợt tiếp nhữa."Chủ tử...!xin lỗi!" Tuệ Lâm phát biểu hoàn thành thì trực tiếp sườn lưng coi Lý Thiên Thành, chờ đón phán xét."Ngươi đang được trình diễn trò gì vậy? Là cảnh tượng sinh ly tử biệt à?" Lý Thiên Thành cười cợt gượng gạo căn vặn, chẳng qua quýt vừa phải nãy đơn thuần thắc mắc rất là thông thường.Hắn ko suy nghĩ tiếp tục xử tội gì mà nường, hiểu được nô tỳ này trung thành với chủ rất đỗi, là một trong những kẻ xứng đáng tin cậy cậy!
Nếu vì vậy, hắn làm thế nào giết thịt bị tiêu diệt một con vật nhỏ trung thành với chủ.
Sở Diên một tay kéo nường dậy, nó thì âm thầm mặt mày tai Tuệ Lâm: "Không chết! Đừng quá lo ngại, nhanh chóng đứng lên đi!"
Nghe vậy Tuệ Lâm mới nhất trả hồn, phụ thân phần hồn phách cơ ko biết quay trở lại ko nữa, tự động dưng cảm nhận thấy lâng lâng.

Xem thêm: mang con thiên tài đi đánh tổng tài

Xem thêm: trở thành nữ phụ ác độc chinh phục vương gia

"Chủ tử à! Nô tỳ tưởng rằng đấy là phen cuối chứ!"
"Nói mớ vật gì đó!" Sở Diên gõ đầu nường một chiếc thiệt nhẹ nhàng, tiếp sau đó nhu hòa phát biểu."Hoàng thượng phát biểu tiếp tục khảo sát, cũng phát biểu tiếp tục nhằm ngươi ở lại sát bên, tất cả chúng ta vẫn rất có thể nối tiếp duyên phận công ty tớ!"
Không ở phía trên nghe tiếp, Lý Thiên Thành ghi nhớ rõ rệt hắn còn một trong những việc cần thiết thực hiện, bao nhiêu ngày này chỉ toàn lén trộm coi người cơ, tuy nhiên quên rơi rụng vẫn còn đấy mênh mông công vụ đang được hóng hắn thu xếp."Nếu không hề gì nhằm phát biểu, vậy trẫm cần cút phía trên, tối ni ghi nhớ tắm kỹ vô...!trẫm sẽ tới rất rất nhanh chóng..."
Hắn phát biểu rồi ngay tắp lự cút rơi rụng, chỉ nhằm lại nó một khuôn mặt ngượng đỏ hỏn cho tới trị hỏa.Sở Diên ngay lập tức xoay người qua quýt nơi khác, chỉ biết cố nén lửa rét đang được thiêu nhóm."Nói vật gì cần tắm kỹ vào? Chủ tử, nô tỳ vẫn ngửi được hương thơm mùi hương tử đằng bên trên người của công ty tử mà?".

Thông Báo: Website chuyển sang dùng thương hiệu miền mới nhất emtc2.edu.vn , Chúc độc giả truyện vui sướng vẻ!

Nếu chúng ta ko load được trang web hãy setup tiện ích 1.1.1.1 nhằm truy vấn trang web.