văn dục phong

                                    
                                              

Ngay thời điểm này Tần Tình đùng một phát lưu giữ cho tới đồ vật gi, cô phanh to lớn hai con mắt, tuỳ nhi màu sắc hổ phách teo rụt lại.

"Chẳng lẽ là........ Đấu ngôi trường tổ hợp sao?"

Bạn đang xem: văn dục phong

Tần Tình sinh sống cho tới giờ đây, chuyến thứ nhất xúc tiếp với loại chuyển động điên loạn gian nguy như thế.

Nếu quả như vậy, Tần Tình không tồn tại cơ hội nào là tưởng tượng được từng một chuyến đều nên lo ngại phòng ngừa...... Hoặc là vô hiện trạng càng thêm thắt kinh sợ hãi.

Nhưng ở vô đôi mắt Tần Tình là hình bóng phái mạnh sinh tỏ vẻ cam Chịu đựng.

Đáy đôi mắt Tần Tình lóe lên một tia độ sáng, đùng một phát nghe thấy Văn Dục Phong phanh mồm.

"So với đặc điểm này........ càng gian nguy rộng lớn."

"......." Tâm Tần Tình chợt như bị đồ vật gi cơ cầm chặt lại trở thành một đoàn, ko cơ hội nào là kháng cự được.

Mà tiếng rằng đang được tâm sự, ván đang được đóng góp thuyền, Văn Dục Phong biết không còn thảy ko thể thưa hồi.

Anh ko thể lựa lựa chọn, chỉ mất trực tiếp thắn trở thành khẩn bẩm báo.

"Thân phận vận khích lệ ở trường đấu tổ hợp là con phố nhằm anh đạt được tiềm năng." Anh coi Tần Tình: "Sau Lúc anh triển khai xong việc học tập ở cao trung, trải qua tuyển chọn lựa chọn ở trường đấu tổ hợp nhằm tiến thủ vô...... Sở team quánh chủng."

"......"

Hô hấp Tần Tình chợt cứng lại.

Trong nháy đôi mắt thứ nhất ngay lập tức lưu giữ cho tới cách thức như thế, lòng bàn tay ngay lập tức sụp một tầng các giọt mồ hôi mỏng tanh.

"Giống như....... Chú nhỏ của anh?"

Ánh đôi mắt Văn Dục Phong ngừng lại, tiếp sau đó anh rung lắc đầu: "Chú ấy rất khác nhau." Không đợi Tần Tình chất vấn lại, Văn Dục Phong kế tiếp giải thích: "Chú ấy ko nên là quân nhân quánh chủng —— hoặc là rằng chú ko nên người dân có quốc tịch nước bản thân."

Tần Tình sửng bức, hai con mắt trợn tròn: "Chú ấy ko nên là chú nhỏ của anh ý sao?"

"Chú ấy là con cái lai, em hẳn với xem xét cho tới."

Văn Dục Phong rũ mắt: "Mẹ của chú ấy ấy, bà nội........ của anh ý, ko nên và một người."

"......."

Tần Tình ngơ ngẩn ko rằng nên tiếng.

Chờ cho tới khi cô lấy lại được lý trí của tớ, cũng lấy lực xem xét một lần tiếp nữa con quay trở về: "Vậy chuyện anh nên thực hiện tiếp tục gian nguy tương tự như chú ấy sao?"

Văn Dục Phong cứng đờ.

"Em rằng gian nguy, là chỉ trèo lên tầng cao?"

Tần Tình gật đầu.

Xem thêm: truyện ma trường lê

Văn Dục Phong dời tầm đôi mắt lên đường.

"........ Kia cũng ko tính gian nguy, chỉ coi là huấn luyện và giảng dạy thông thường."

Cánh tay rũ xuống mặt mày người Tần Tình tức tự khắc càng cầm chặt lại, móng tay đều như thể ham muốn cẩn thâm thúy vô lòng bàn tay.

Nếu loại huấn luyện và giảng dạy thông thường này còn làm cho bản thân kinh sợ hãi như thế, cơ.....

Con ngươi Tần Tình hoạt động, một hồi lâu sau cô mới nhất chống chế áp lại tâm tư đang được không yên tâm, phanh miệng: "Vậy đồ vật gi mới nhất gọi là nguy nan hiểm?"

"Biên chế của cục team rất khác nhau, trình độ chuyên môn gian nguy cũng không giống nhau."

Ánh đôi mắt Văn Dục Phong khá lập lòe.

Cảm giác kinh sợ hãi giá rét lại càng thực hiện ý thức của Tần Tình thêm thắt rõ rệt.

Cô không tồn tại bị Văn Dục Phong tấn công Thái Cực nhằm gửi chủ đề, nhưng mà lên đường trực tiếp vào việc trọng tâm: "Vậy điểm nhưng mà anh ham muốn lên đường —— với từng nào nguy nan hiểm?"

"........"

Lúc này, Văn Dục Phong trầm khoác đặc trưng lâu, lâu đến mức độ đèn chạm màn hình lại tối sầm xuống một lần tiếp nữa.

Bất an càng ngày càng nhiều thực hiện mang lại Tần Tình chuẩn bị thay đổi ko thông, từ từ chứa đựng toàn thân thích.

Tần Tình cầm chặt tay, sử dụng mức độ giậm chân xuống thực hiện mang lại đèn chạm màn hình một lần tiếp nữa sáng sủa lên. Tần Tình vẫn coi Văn Dục Phong chú ý ko chớp đôi mắt.

Dưới góc nhìn chú ý ấy, rốt cuộc Văn Dục Phong cũng rũ đôi mắt phanh miệng:

"Tỷ lệ tử vong lắc 1/3 Tỷ Lệ ——"

"Đủ rồi!" Tần Tình thất thố tấn công gãy tiếng rằng của Văn Dục Phong.

Áp lực trôi qua loa suốt đêm, nước đôi mắt Tần Tình chính thức tuôn trào.

Trước tình cảnh đùng một phát xẩy ra ko kịp phòng ngừa thực hiện mang lại phái mạnh sinh đang được trầm khoác đứng cơ hoảng kinh sợ lên.

"Điềm Điềm ——"

"Anh chớ gọi em!" Tần Tình sử dụng mức độ đập vô bàn tay phái mạnh sinh đang được xoạc cho tới.

Cô phanh to lớn hai con mắt coi Văn Dục Phong, hốc đôi mắt ko nhịn được nhưng mà đỏ hỏn bừng: "Anh lên đường —— anh lên đường đi! Anh ham muốn Chịu đựng bị tiêu diệt em sẽ không còn ngăn chặn anh —— !"

Tần Tình run rẩy rẩy vươn tay, ngừng mức độ đẩy phái mạnh sinh đi ra ——

Xem thêm: khi độc giả cùng tác giả đồng thời xuyên vào sách

"Mạng sinh sống của anh ý không tồn tại mối liên hệ gì với em........ Chính phiên bản thân thích anh ko quan hoài....... Anh cứ việc lên đường em sẽ không còn cản anh......."

Lời Tần Tình một vừa hai phải tâm sự, Văn Dục Phong còn còn chưa kịp rằng gì, ánh nhìn ngay lập tức cảnh giác quan sát về một phía hiên chạy dài chữ T lâu năm.

Trong giây phút, Văn Dục Phong cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tiếng, thẳng tiến thủ lên nửa bước lấy cô nàng nhỏ ôm vô vào ngực, mặt khác cúi người xuống mặt mày tai Tần Tình nhẹ nhàng "Hư" một giờ.