truyện vợ yêu nhà thủ trưởng

Hàn Dao nhanh gọn xuống tầng tứ.

Hà Tiêu Linh đang được đứng ở cổng, thấy cô xuống, cô ấy vẫy tay với cô.

Bạn đang xem: truyện vợ yêu nhà thủ trưởng

Hàn Dao rảo bước chạy 5tới, giơ tay kính chào cô ấy.
“Giáo quan lại Hà.”
“Được rồi, ngoài kính chào, xuống rồi thì theo dõi tôi, tôi dẫn cô cho tới một 6nơi.”
Hà Tiêu Linh xoay người, đi ra hiệu cho tới Hàn Dao theo dõi bản thân.
“Rõ!”
Hàn Dao đứng ngay người, cút t7heo Hà Tiêu Linh.

Hà Tiêu Linh cút trước dẫn lối, Hàn Dao ko trình bày gì, cô ấy cũng không tồn tại gì lăm le trình bày, cho tới điểm rồi thì tự động 4khắc sẽ có được chuyện nhằm trình bày.
Hà Tiêu Linh đem Hàn Dao cho tới hồ bơi.

Giang Hàn đang được đứng ở cơ, tay thay cho đồng hồ thời trang bấm giờ, mặt8 thiên về phía cửa ngõ.

Thấy Hà Tiêu Linh và Hàn Dao theo thứ tự tiếp cận, cặp lông mi đang được nhíu của cô ấy ấy giãn nở ra, vẫn đứng yên tĩnh ở cơ.
Hàn Dao theo dõi Hà Tiêu Linh, tạm dừng trước mặt mũi Giang Hàn.
“Giáo quan lại Giang.”
Chào kết thúc, cô buông tay xuống, Giang Hàn liếc nhìn cô kể từ bên trên xuống bên dưới một lượt.
“Sức khỏe khoắn ổn định lăm le lại rồi chứ?”

“Báo cáo! Không còn yếu tố gì nữa.”
Có vẻ như vẫn ko yên tĩnh tâm, Giang Hàn không nói ngay lập tức, nối tiếp để ý cô bao nhiêu phen, tiếp sau đó mới nhất há mồm thì thầm, tiếng nói dường như cực kỳ tráng lệ và trang nghiêm.
“Hàn Dao, cô biết điểm yếu kém của tôi là gì không?”
Hàn Dao khá sửng bức, cô gật đầu.

“Tôi biết.”
“Thế thì cô cảm nhận thấy cô rất có thể vô được group lục chiến thủy quân không?”
Câu chất vấn của Hà Tiêu Linh quá sắc bén, quá thật thà, như 1 nhát dao chọc vô nỗi nhức của Hàn Dao khiến cho cô ko kịp phản xạ gì cả, cứ thế sững sờ bên trên khu vực.
“Hàn Dao, cô với biết trước lúc biết nhược điểm ấy của cô ấy, Cửa Hàng chúng tôi bịa đặt hy vọng vô cô nhiều đến mức độ nào là không?”
“Tình huống của cô ấy ngày ngày hôm qua khiến cho Cửa Hàng chúng tôi ko kịp trở tay.”
Giọng trình bày của Hà Tiêu Linh chứa chấp chan chứa nỗi tiếc nuối, khiến cho Hàn Dao khá ngơ ngẩn.

Xem thêm: truyện chiến thần tu la giang nghĩa

Đến khi trả hồn lại, cô nhìn trực tiếp vô đôi mắt Hà Tiêu Linh.
“Đầu tiên, tôi cực kỳ cảm ơn giáo quan lại vì như thế vẫn giã thưởng tôi; loại nhì, tôi van nài lỗi vì như thế bản thân với nhược điểm nguy hiểm như thế; loại tía, Hàn Dao đáp ứng với những giáo quan lại, chắc chắn tiếp tục nỗ lực xử lý điểm yếu kém này!”
“Được! Điều Cửa Hàng chúng tôi cần thiết đó là tiếng trình bày với chí khí ấy của cô ấy.

Hàn Dao, cô cần ghi nhớ rằng, bất kể cô thế nào là thì Cửa Hàng chúng tôi vẫn tiếp tục quan tâm cô.”
Giang Hàn vỗ nhập vai Hàn Dao, nhìn trực tiếp vô đôi mắt cô.

Hàn Dao gật đầu, ý bảo tôi đã hiểu.
“Tốt lắm, cô vẫn nghĩ về như thế thì có lẽ rằng cũng biết mục tiêu của Cửa Hàng chúng tôi khi đem cô tiếp đây.”
Hà Tiêu Linh chỉ vô hồ bơi phía sau.

“Hàn Dao, tôi trình bày cho tới cô nghe, chỉ mất 1 mình cô được giáo quan lại trợ giúp như vậy thôi, không lo ngại nhưng mà huấn luyện và đào tạo cho tới chất lượng thì cô với lỗi với tôi và giáo quan lại Giang đấy.”
“Rõ!” Hàn Dao giơ tay kính chào nhì người, “Cam đoan hoàn thành xong nhiệm vụ!”
Hà Tiêu Linh xua tay.
“Được rồi, cô ghi nhớ kỹ tiếng trình bày của tôi là được.

Xem thêm: truyện ngôn tình cưới trước yêu sau

Đừng với nhởn nha lơ là, Cửa Hàng chúng tôi ko rảnh nhằm tiếp đây tiêu tốn lãng phí thời hạn với cô đâu.

Có đãi ngộ đặc trưng thì cần với thu hoạch, biết chưa?”
“Tôi biết!”
“Biết rồi thì xuống cút.”
Hà Tiêu Linh trình bày kết thúc thì Giang Hàn thay cho đồng hồ thời trang bấm giờ ngồi xuống ghế.
Hàn Dao nhìn Hà Tiêu Linh: “Tôi cần thiết hoàn thành xong trọng trách huấn luyện và đào tạo gì?”
Hà Tiêu Linh xua tay.
“Tạm thời vị một ngàn mét trước
cho Cửa Hàng chúng tôi coi, hồ bơi này dài
một trăm mét, tập bơi cút tập bơi về năm lần
là đầy đủ.”
Dứt tiếng, cô ấy cũng ngồi xuống ghế.
Hàn Dao đứng cơ cởϊ áσ đem huấn
luyện đi ra, với nhì người ngồi nhìn
cũng ko thực hiện cô cảm nhận thấy hồi
hộp.
Cô ném áo huấn luyện và đào tạo lên trở thành bể
bơi.

Nhìn mặt mũi nước xanh ngắt, cô
lẳng lặng nuốt nước miếng, toá cả
giày và vớ đi ra..