truyện tuổi chú có hơi lớn

Tôi ko nên là chú nhỏ của em, em thiệt sự nghĩ về là tôi thiếu thốn con cháu gái, nên mới nhất khiến cho em cướp khuôn hời ông chú này sao?

Biên tập: Min

Bạn đang xem: truyện tuổi chú có hơi lớn

Lúc nhưng mà Trần Ngư được Chủ tịch Ngụy lúc này mách bảo nằm trong khởi nghiệp đã và đang 25 tuổi tác, năng lượng công tác làm việc của chị ấy tao dần dần tăng thêm, khắp cơ thể tản rời khỏi khí hóa học ghen tị đua ko sợ hãi hãi, đang được thế còn xinh rất đẹp, nhập doanh nghiệp lớn không người nào ko mến.

Nhưng chị tao chỉ mến từng Nhiếp Dịch.

Nhiếp Minh Châu nói: “Vì nằm trong khởi nghiệp nên chúng ta thông thường xuyên về căn nhà ăn cơm trắng, bà nội tớ mến Trần Ngư lắm, cũng xem sét chị tao mến chú nhỏ tớ, còn từng ám chỉ với Trần Ngư, là chú nhỏ tớ khá hướng về trong, bảo chị tao dữ thế chủ động nhập, tuy nhiên Trần Ngư lại quan ngại tỏ tình, vì thế thiệt rời khỏi cả nhị còn không tới nấc là bạn hữu thân thích thiết, nên kể từ khi chính thức cũng ko thiệt sự bám theo xua chú nhỏ.”

Tống Hi nghe nhưng mà giật thột, hỏi: “Chú nhỏ của cậu ko mến chị ấy sao?”

Nhiếp Minh Châu cũng ko hiểu: “Bà nội tớ kể, chú nhỏ và Trần Ngư từng với cùng 1 khoảng tầm thời hạn gần như là xác lập rồi, hình như thể năm năm trước đó, khi cơ cả nhị nằm trong khởi nghiệp sát 2 năm, mối quan hệ ko tệ, Trần Ngư thì rất đẹp, thao tác làm việc cũng chất lượng tốt, nên cũng có thể có đả động được cho tới chú nhỏ tớ, trình bày gì thì chú cũng chính là người tham lam công tiếc việc mà….”

Trần Ngư dẫu gì rồi cũng còn trẻ con, nhịn 2 năm đang được quá lắm rồi, bộc lộ rất rõ ràng ràng trước mặt mũi Nhiếp Dịch ko biết từng nào phiên, tặng rubi, lấy việc làm thực hiện cớ mời mọc cơm trắng, gần như là người nào cũng xem sét là Trần Ngư với ý với Nhiếp Dịch.

Lúc ấy Nhiếp Dịch cũng có thể có dẫn Trần Ngư bám theo nằm trong nhập cuộc một trong những hoạt động và sinh hoạt cá nhân, dẫn về căn nhà chúng ta Nhiếp ăn cơm trắng, dẫn chị tao nằm trong cút club nghịch ngợm Porker.

Nhiếp Minh Châu nói: “Theo bà nội tớ trình bày, chú nhỏ với mến Trần Ngư ko thì bà ko rõ ràng lắm, tuy nhiên hảo cảm thì chắc hẳn rằng là với.”

Tống Hi ko nhịn được, hỏi: “Sau này thì sao? Có hò hẹn ko, rồi chia ly à?”

Nhiếp Minh Châu rung lắc đầu, “Không với, còn ko xác lập quan hệ cùng nhau, thì đã dần dần nhạt phai cút.”

Tống Hi: “?”

Lúc nghe kể chuyện, Nhiếp Minh Châu cũng thiếu hiểu biết nỗi, u Nhiếp trình bày, về sau bà với căn vặn chuyện Nhiếp Dịch, Trần Ngư là 1 cô nàng tương đối tốt, sao lại ko test coi, tuy nhiên Nhiếp Dịch khi ấy lại nói rằng ko phù hợp.

Còn ko phù hợp ở đâu, thì anh ko trình bày.

Nhiếp Minh Châu kể đoạn, cả nhị nằm trong trầm mang trong mình một hồi.

Nhiếp Minh Châu cũng biết mẩu truyện xưa này của tớ ko đầu ko đuôi quá, đành trình bày thêm: “Dù sao tâm tư tình cảm của chú ấy tớ, người thông thường ko đoán được đâu, ai biết chú ấy thấy ko phù hợp ở đâu chứ.”

Tống Hi ngẫm lại khuôn cá tính khó khăn ưa, khuôn nết kỳ viên của Nhiếp Dịch, thực sự thế thiệt, nên gật đầu lia lịa, cũng ko trình bày gì nữa.

Nhưng Nhiếp Minh Châu vừa vị vừa phải kể thêm: “Lúc ấy ko phù hợp, cũng ko Tức là lúc này ko phù hợp, bám theo bà nội tớ đoán, Trần Ngư và chú nhỏ của tớ vẫn đang còn tài năng, mặc dù sao thì Trần Ngư cút ngần ấy năm, chú nhỏ tớ cũng ko hò hẹn với ai, phía trên ko nên là chứng tỏ mang đến việc chú ấy ko quăng quật được ư? Cậu còn ghi nhớ với phiên tớ kể là bà nội tớ bắt gặp đồ lót của phụ nữ giới nhập căn nhà chú tớ không? Bà trình bày với Khi này là của Trần Ngư đấy, với Khi nhị người chúng ta đang được sinh sống cộng đồng cùng nhau kể từ lâu rồi ấy chứ.”

Tống Hi xấu xa hổ nhập âm thầm, chuyện quần trong ấy… với điều Nhiếp Minh Châu nhắc cho tới mới nhất thực hiện cô ghi nhớ lại.

Tối ngày hôm qua Nhiếp Dịch căn vặn cô lúc nào thì dọn cút, liệu có phải là vì thế ham muốn tiến bộ tăng bước nữa với Trần Ngư ko, ham muốn dẫn chị tao về căn nhà, tuy nhiên quan ngại cô ở đấy nên ko tiện không?

Tiệc thường xuyên ở trong nhà chúng ta Thẩm bố trí một người phát âm trình diễn văn, khi ấy Thẩm Hành Chu rất cần được cút cùng theo với tía Thẩm. Nhiếp Minh Châu đang được tán phễu với cô cũng trở thành Nhiếp Phong gọi cút, Tống Hi cảm hứng bị ức hiếp với một không khí người cho tới người cút ở yến tiệc này, xách váy lên ra đi ngoài.

Ngành tạo ra Internet nội địa cải cách và phát triển nhanh gọn, Trần Ngư tía năm này sẽ không ở nội địa nên ko bao nhiêu thân thuộc với những ông rộng lớn nhập ngành hoặc những xí nghiệp sản xuất mới nhất phất lên, vậy nên Ngụy Thành vừa phải nghe tối ni Nhiếp Dịch không tồn tại các bạn song, ngay lập tức mạnh mẽ và tự tin bảo anh lấy Trần Ngư bám theo.

Trần Ngư rất rất thuần thục với loại gặp mặt này, vừa phải thủ thỉ với những người gây dựng một đội nhóm chức MCN đoạn, xoay đầu lại đang được thấy Tống Hi đang di chuyển ra bên ngoài.

Trần Ngư đứng lân cận Nhiếp Dịch, nói: “Tống Hi đem cái váy cơ rất rất đáng yêu và dễ thương đúng không nhỉ, bảo sao được Thẩm Hành Chu mến như vậy.”

Nhiếp Dịch vừa phải mới nhất xã phó song tía câu và một người quen thuộc, nghe chị tao trình bày cũng quét tước đôi mắt nom thanh lịch bóng hình của Tống Hi, ko chút chú tâm, càng ko nom rời khỏi là với lọt được vào đôi mắt anh hay là không, vì thế tầm dáng này nom chẳng không giống gì ban nãy nghe thấy lời nói nọ của Tống Tòng An với tía Thẩm.

Trần Ngư lại nhiều lời: “Em thấy Tống Hi cũng có thể có ý với Hành Chu cơ, phiên trước em ấy tạo ra sự với cùng 1 người cùng cơ quan, em nghe Triệu Hân Nhiên trình bày là vì thế Thẩm Hành Chu mới nhất tranh cãi.”

Nhiếp Dịch ung dung lúc lắc ly vang đỏ hỏn nhập tay, nom chị ta: “Em cũng hóng hớt những chuyện này?”

Trần Ngư cười cợt nói: “Thì vì thế thấy nhị đứa xứng song quá, nên mừng thay cho mang đến nhị đứa nhưng mà.”

Cuối hiên chạy bên phía ngoài sảnh tiệc, với cùng 1 sảnh thượng nhỏ kín trọn vẹn, gần đầy năm mét vuông, với hành lang cửa số sát khu đất ở tía mặt mũi, vì thế tầng trên cao nên còn hoàn toàn có thể ngắm nhìn và thưởng thức được cả khung trời tối đen ngòm và ánh đèn sáng lờ mờ ảo của toàn cỗ thành phố Hồ Chí Minh.

Tối ngày hôm qua đang được trình bày đoạn là ngày hôm nay tiếp tục dọn cút rồi, Tống Hi choạc tay rời khỏi vuốt tấm cửa ngõ kính lạnh giá, thở lâu năm một giờ thiệt khẽ.

Xem thêm: truyện sau khi tỉnh giấc ta là gì của nhau

Phía sau đùng một phát vang lên một tiếng nói trầm thấp của những người đàn ông: “Than thở khuôn gì?”

Tống Hi hoảng sợ hãi, trọn vẹn ko biết người tao nhập phía trên tự động khi này, xoay người nom lại, xem sét này là Nhiếp Dịch mới nhất thở phào nhẹ nhàng nhỏm: “Chú, sao chú cút nhập nhưng mà không tồn tại giờ động gì thế?”

Nhiếp Dịch liếc cô một cái: “Là con cháu ko nghe thấy.”

Tống Hi nghĩ về cho tới vừa phải nãy bản thân mất mặt hồn mất mặt vía thiệt, nên ko giành cãi nữa.

Từ tối ngày hôm qua cho tới lúc này, đó là lần thứ nhất nhị người thủ thỉ cùng nhau, Tống Hi ko hiểu rằng tâm lý của anh ấy, tuy nhiên tâm lý của cô ấy thì thông thường, lại nghĩ về cho tới ngày mai tiếp tục nên dọn cút rồi, cũng ko thể lấy bám theo xích míc Chào thân ái nhau được, bèn dữ thế chủ động lên tiếng: “Cháu vốn liếng quyết định ngày hôm nay tiếp tục dọn cút, tuy nhiên chú ko trong nhà nên con cháu ko cút được, ngày mai chắc hẳn rằng tiếp tục dọn.”

Ngay cửa chính của sảnh thượng với nhị ngọn đèn, vốn liếng rất rất u tối, Nhiếp Dịch lại còn đem sống lưng về phía ngọn đèn, càng khiến cho cho những người nom ko thấy được đường nét mặt mũi của anh ấy.

Mãi một hồi sau, mới nhất nghe được anh áp lực hỏi: “Muốn dọn tiếp cận thế sao?”

Vấn đề này, Tống Hi ko biết nên vấn đáp ra sao, cô nghĩ về rồi nói: “Phải dọn cút thôi, về sau chú yêu mến, kết duyên rồi sinh con cái, chẳng nhẽ vẫn ham muốn con cháu trong nhà chú sao?”

Nhiếp Dịch chau mày: “Tôi yêu mến, kết duyên, sinh con cái với ai?”

Tống Hi không thích nhiều chuyện nên ko vấn đáp câu này, chỉ nói: “Cháu từng thiệt lòng ham muốn chăm sóc già cả mang đến chú, đơn giản lúc này xem xét lại, con cháu thực sự khờ dở người và tự động bản thân nhiều tình, rõ nét là chú chuẩn bị kết duyên rồi, con cháu lại ngu ngốc ngáo ngơ coi từng tiếng chú trình bày là thật….”

Nói cho tới phía trên, đùng một phát cô ko thể hé tiếng được nữa, đành tạm dừng, nhấc chân ra đi ngoài, khi nghiêng người trải qua khu vực ô cửa, còn nói: “Ngày mai con cháu tiếp tục dọn ra….”

Còn ko dứt tiếng, cô cảm nhận được sự căng cứng bên trên cổ tay, là Nhiếp Dịch túm lấy, một tay không giống ấn cô lên bên trên cửa ngõ.

Nhiếp Dịch cúi đầu nom cô: “Người chuẩn bị sửa yêu mến, kết duyên, ko nên là con cháu mới nhất đích à?”

Anh cơ hội cô rất rất sát, một tay lưu giữ lấy cổ tay của cô ấy áp nhập mặt mũi sườn tai cô, mùi hương mộc sam bên trên người xộc cho tới làm cho cô mơ hồ nước và xuất thần ghi nhớ về quá khứ, phảng phất là năm năm trước đó cơ, bên trên sảnh thượng nhỏ căn nhà chúng ta Tống, lúc đó cũng chính là nhập hè, anh khẽ sờ đầu của cô ấy, cô tiếp tục đỏ hỏn mặt mũi và rét bừng lên, giờ khắc này cũng vậy, Nhiếp Dịch chỉ việc chú ý nom cô thế này thôi, cũng hoàn toàn có thể thực hiện cô phát sinh một cảm hứng căng thẳng mệt mỏi.

Não Tống Hi không thật hoạt bát, u ám căn vặn lại: “Có ý gì chứ?”

Nhiếp Dịch nâng một tay không giống lên, áp lên khuôn mặt quyến rũ và mềm mại non nót của cô ấy, ngón khuôn khẽ động, chầm đủng đỉnh sượt qua quýt song môi đang được khẽ nhếch của cô ấy.

Tống Hi run rẩy rẩy, bám theo bạn dạng năng ham muốn tránh mặt.

“Đừng động.” Tay Nhiếp Dịch khá sử dụng mức độ, đè lại thân mẫu thể đang được ham muốn động che của cô ấy.

Ngón tay của anh ấy với chút thô ráp, Khi vấp nhập song môi đỏ hỏn nhạt nhẽo nhờ color son của cô ấy, thực hiện cô rùng bản thân dọc kể từ bờ môi kéo cho tới không còn cả sinh sống sống lưng, quý khách nổi lên cảm hứng ê dở người ko dứt.

Chân Tống Hi ham muốn nhũn rời khỏi, không đủ can đảm động đậy tí này, song môi phiếm đỏ hỏn và hai con mắt ầng ậng nước nom chòng chọc nhập anh.

Nét mặt mũi của Nhiếp Dịch trang nghiêm và chuyên nghiệp chú, rủ đôi mắt nom song môi được vệ sinh son nhằm lòi ra color đo đỏ hỏn non mịn vốn liếng với của cô ấy, trầm giọng, nói: “Bình thông thường con cháu ko hề ngốc, tuy nhiên tại vì sao với vài ba chuyện lại cố ý ko nhằm bụng thế kia? Ngoại trừ gán mang đến tôi khuôn danh coi con cháu như phụ nữ, như con cháu gái, con cháu ko biết là, còn tồn tại một chiếc danh không giống hoàn toàn có thể ở tôi cho tới già cả sao? Tôi ham muốn yêu mến với ai, ham muốn kết duyên, ham muốn sinh con cái với ai, trong thâm tâm con cháu ko lưu ý đến rời khỏi ư?”

“Cháu….” Trái tim của Tống Hi đập rộn rã cho tới hốt hoảng.

Nhiếp Dịch rụt ngón khuôn lại, bàn tay khẽ nâng cằm cô lên, hai con mắt thâm nám thúy đối lập với ánh nhìn hoảng sợ của cô ấy, một hồi sau, mới nhất khẽ nói: “Tôi trình bày mang đến con cháu nghe.”

Nói đoạn, cúi đầu thơm lên song môi cô.

Cảm xúc quyến rũ và mềm mại và ấm cúng truyền cho tới, nhập đầu của Tống Hi vang lên từng giờ ong ong.

Nụ thơm này thiệt rời khỏi rất rất cộc ngủi, ánh nhìn Nhiếp Dịch trầm lặng, tuy nhiên động tác lại khôn cùng nhẹ dịu và lừ đừ, Khi anh mút cánh hoa của cô ấy nhập, bên trên sảnh thượng kín tĩnh lặng này, đùng một phát vang lên một giờ ‘chụt’.

Tống Hi bị giờ mút này nhưng mà thực hiện mang đến khuôn mặt đỏ hỏn bừng lên, cô nom Nhiếp Dịch, nâng khuôn mặt vừa mới được thơm mang đến đỏ hỏn rực lên, trố đôi mắt lo sợ, gọi: “Chú nhỏ ơi….”

Một tay Nhiếp Dịch vòng qua quýt thắt sống lưng kéo cô lại kẻo cô bị tụt xuống, tiếng nói khàn khàn với chút nặng trĩu nề: “Tôi ko nên là chú nhỏ của em, em thiệt sự nghĩ về là tôi thiếu thốn con cháu gái, nên mới nhất khiến cho em cướp khuôn hời ông chú này sao?”

Xem thêm: dòng thơ thứ chín

Tống Hi nom nhập hai con mắt sâu sắc ko thấy lòng này của anh ấy, rồi lại hòn đảo đôi mắt qua quýt song môi ướt sũng ấy, trọn vẹn ko thể trình bày nên tiếng.

Nhiếp Dịch còn ham muốn hé mồm, Smartphone ở đâu nhé đùng một phát vang lên.

Tống Hi trả hồn trong tích tắc, nhân khi anh thả tay lấy Smartphone rời khỏi, ngay lập tức đẩy cửa ngõ chạy cất cánh ra bên ngoài.