Ebook rượt đuổi với tuổi thơ

     
lên xem rồi để vào cặp. Tôi thở phào nhẹ nhỏm, vì đã vượt qua round môn quan một bí quyết êm ấm…Nhưng……Tôi đâu bao gồm ngờ được là gia sư dạy toán không có hiền một chút nào, tôi sai lạc khi không nhận ra là quá dễ ợt được qua ải…Tiếng trống tùng tùng lại vang lên, báo cáo cho 1 trong các buổi học đang kết thúc. Tôi phóng thật nhanh về nhà, để chiều lòng một cái bụng đang biểu tình. Vừa về cho nhà lấy thấy nhì ông anh và bố mẹ đang ngồi ở trong nhà trước ngóng cơm. Tôi không chần chờ gì nữa phóng thật nhanh lên chống rửa khía cạnh rồi chạy xuống nhà bếp ăn cơm.Mọi người đã triệu tập đông đủ, với buổi cơm trắng trưa bắt đầu. Tôi thì vẫn nhẹ nhỏm, với đói buộc phải cắm đầu ăn uống lấy ăn uống để. Cơ mà không phát hiện tại sự bất thường. Vào gian nhà bếp một không khí khác biệt ngày thường, ko tiếng nói chuyện, không tiếng hỏi về thực trạng học tập của cha thằng quý tử. Tôi ngước lên nhìn thì thấy mặt anh hai túng bấn xị như trái dưa leo, còn anh ba không hề thua kém chạy dài…Và tình hình ngột ngạt căng thẳng đã được phá:- bé học sao rồi T. – tía bỏ đũa xuống hỏi.- Dạ. Ok lắm cha ạ – Tôi vẫn khỏe mạnh miệng trả lời như ngày nào.- Ừ, giỏi. Nạp năng lượng đi cha đứa., ăn đủ vào.- DạNếu chỉ đến ráng thì tôi cũng ko đăm ra nghi ngờ là tất cả chuyện. Chấm dứt buổi ăn uống bố tôi vạc ra một câu:- Thằng T,G,P lên phòng đợi bố.- DạTôi thì vẫn hồn nhiên như ngày nào, còn nhị ông anh không biến đổi nét mặt. Đột nhiên tôi có linh cảm chẳng lành sắp đến xảy ra, thấy nhị ổng phi lý nên bấm bụng hỏi xem gồm chuyện gì:- nhị huynh sao thế.- chuẩn bị tinh thần đi.- làm gì.- Tý biết.Lên tới chống anh hay và anh cha nằm úp phương diện xuống đất, tôi thấy được cái cảnh này thân quen quen…tự nhiên thấy chột dạ vê lờ.- hai ông này lằm chiếc đệch gì đây. – Tôi nghĩ về thầm vào bụng.- Cạch- Tiếng mở cửa vang lên.Theo tiệm tính tôi nhanh chóng quay khía cạnh lại, nhìn xem ai bước vào phòng, tuy thế lúc nãy đang biết là cha có nói vào phòng…Nhưng mà lại tôi vẫn tảo lại:- ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi hét không công bố trong một cái bụng đang noBố bước vào với vẻ uy nghiêm của một chiến sỹ công an…và…sau lưng không quên mang tranh bị của bang hội.- Thôi rồi… – Tôi dần đoán ra được chuyện gì chuẩn bị xảy ra.Mất không rất nhiều thời gian, tôi vẫn sâu chuỗi lại tình hình và không hóng tôi chốt kết quả thì…- T năm xuống- cha hét khủng làm cả ba bằng hữu tôi đơ cả mìnhTôi nghe lời ngoan ngoãn lại nằm không tính hai ông anh…- Biết tội chưa?- Dạ…dạ…con biết rồi – Tôi cuối đầu nhận tội vì thực trạng thế này đã đủ hiểu gồm chuyện gì ngoan cố không nhận được sự khoan hồng của bang hội tý nào.- giỏi cho ba anh em mầy, tía cho ăn học mà cầm à. Một đứa thì thủ thỉ trong giờ học, chẳng coi thầy cô ra gì. Một thằng thì nghĩ ra mưu kế, tốt nhỉ, logic đấy. Một thằng thì sắp tới bằng ba rồi, ký kết tên giùm luôn. – bố tôi liệt kê tên tù túng và list phạm tội. Rất đầy đủ không không đúng tý nào. Cả ba anh em tôi chỉ biết im re vì tội hội chứng đã rành rành nỗ lực kia. Bào chữa thế như thế nào được nữa. Ba lúc nãy đang giận, đôi mắt đỏ lên, tay cầm cố cây roi gia truyền.Và mang đến giờ tand phán tội cùng ra hình phạt…- Tốt bằng hữu thế tốt. Lừa dối phụ huynh 10 roi, trả chữ ký gấp rất nhiều lần 20 roiTôi nghe tòa án nhân dân phán dứt là hy vọng xỉu tại chỗ. Thôi rồi “Vó tre truy tìm mông bổng pháp” sắp tới được tái xuất giang hồ trừng trị bố tên yêu quái này ^^. Nó là bổng pháp nên cũng có thể có quy tắc của nói: “Lớn tấn công trước, nhỏ tuổi đánh sao”Thế là tôi gian khổ nhìn nhì ông anh vày mình mà lại bị đánh, chiếc lỗ tai thì bị tra trấn liên tiếp.- Binh…Chát…chat… – giờ đồng hồ roi chua chát vang lên- Mầy thay hả P…Chát…Chát…Này…Chát…thì giúp em.Chát – tía tôi vung tay đánh thường xuyên vào mông của anh hai.- Hức…huhu…ba…hức…a…tha…cho nhỏ đi. – Anh nhị nói trong sự khổ cực giữa giờ roi với tiếng khóc.- Này thì…chát…Tha…này…chát…làm sao không chịu nghĩ…chát…hậu quả. – tía vừa tấn công vừa nóiTiếng roi chua chát với tiếng khóc nhức thương ấy tạo cho một khúc nhạc đày bi thương lan tỏa cả căn phòng. Đầy đau thương cùng nước mắt.- ba đánh nhị anh 10 roi thôi, còn mười roi còn sót lại cộng đến con. Tất cả là lỗi của con – Tôi nói cùng với bốVì tất cả mọi việc là do lỗi của tôi, vì yêu yêu quý tôi đề nghị hai tín đồ anh hiện giờ phải chịu cảnh ăn uống roi không xứng đáng có.- Được – tía dừng tay.- Hức…Ba cứ tấn công hết đôi mươi roi đi…hức – Anh hai nói trong giờ nghẹn.- Thằng T còn nhỏ, cứ đánh bé – Anh bố cũng thế.- Tội nhỏ làm nhỏ chịu, không liên quan đến hai anh. Em cảm ơn hai anh.- Chát…chát…chát… – giờ đồng hồ roi lại vang lên trong căn phòng.Đến lượt anh bố tôi nên nhận như cây roi vào mông, đáng lẽ tránh việc có. Nếu trong ngày hôm qua tôi nói thật với tía thì fan chịu là tôi, ko liên lụy cho hai tín đồ anh.- Oa…ooa…oaoaoao… – với tiếng khóc đang vang lên.Tôi nghe thấy nhưng mà xót xa lòng, lòng thắt lại. Hai bạn anh của tôi vì một thằng em chẳng ra gì, vào lớp chỉ biết thì thầm và nhìn gái trời tiến công này nhưng bị tấn công oan uổng.Trong phòng lúc này là bốn bạn con trai, một tín đồ đã trải qua không hề ít kinh nghiệm sống, tía người cơ thì rất là trẻ con, không biết khi nào trưởng thành để người bố kia bớt nhọc công. Giờ đồng hồ roi chua chát và tiếng khóc thảm thiết tạo cho lòng ai nhưng thấy cảnh này nên đau lòng xót dạ.Ba tôi chỉ tấn công hai ông anh mười roi theo yêu cầu. Và cuối cùng đã cho lượt tôi đã là 40 roi. Hai bạn anh thì ở bất động, có vẻ rất đau đớn.Thương xót làm cho sao. Nói thì nói cố gắng chứ cha mà tiến công thì tôi không chịu được nổi quá 10 roi đâu ấy. Mười roi đầu thắm thoát trôi qua, cảm hứng đau điếng của mông mà lại hai tín đồ anh đã từng qua. Tôi là một trong những thằng bé trai, và bài toán làm của chính bản thân mình là sai cần tự nhủ với lòng rằng sẽ chịu đựng được 40 roi, nó sẽ bài học răng đe…- Chát…Chát… – giờ roi vang lên không dứt nghỉNói là 1 trong chuyện làm được mới là một trong chuyện, đến roi lắp thêm 18, 19 là tôi bắt đầu chịu không nổi cùng đánh xin:- Oa…oa…Bố tha đến con…hức…Con hứa không…hức…làm vậy nữa – Nước đôi mắt trên khuôn mặt của tớ cứ tung xuống, với tiếng nói cũng hẳn nhiên tiếng nấc từng hồi…Tiếng roi vẫn vang lên, tiếng khóc cũng không xong xuôi nghĩ. Lúc bé dại đã biết cảm hứng bị tía đánh ra làm sao rồi, nó ê ẩm toàn thân. Biết trước là nạm nhưng không có cách nào kiêng được tai hại này.Nếu tín đồ ngoài nhìn vào thì vẫn nói bố tôi độc ác, ko thương con cái. Nhưng so với ba anh em tôi thì chưa phải thế. Thuộc mang bình thường một cái máu, một tay bố mẹ nuôi dạy con cái, ai không chua xót khi thấy con cái mình đau chứ. Lúc ba đánh anh hai dứt thì mắt tía đã ngấn lệ, nhưng lại vì là 1 trong những người công an. Phải dòng lệ đó nó không rơi. Tôi thấy thương tía nhiều hơn. Tôi vẫn sai thật rồi. Ba đánh tôi vì ý muốn ba tín đồ con trở nên trưởng thành và cứng cáp nên, chững chạc hơn, để sau đây bước vào cuộc đời, xóm hội sẽ dễ dàng hơn, tất cả những gì ba làm vì mong tương lai vùng trước đầy trông gai, gian khổ của bố người nhỏ trở buộc phải dễ dàng, từng từng bước. Bố đã từng có lần trải cuộc sống thường ngày nên bố phân biệt rõ cùng không muốn những người con của bản thân mình lại đi phần lớn bước sai trái trong cuộc đời. Đó là điều mong ước ao của toàn bộ những fan làm bố mẹ trên cuộc sống thường ngày này.Mong mai sao để cho con cái của chính mình được sung sướng, chả ai muốn con cháu của mình khổ sở cả. Nên tôi ko trách bố…ngược lại còn thấy thương bố nhiều hơn…và việc này là lỗi làm việc tôi…tất cả là do tôi tạo ra…một chút thiếu quan tâm đến đã buộc phải liên lụy đến người thân trong gia đình của mình, làm khổ họ, làm đau họ. Tôi dần thắm thía được bài học kinh nghiệm roi mà cha dạy. Nó không lời nói, cơ mà đầy triết lý nhân sinh…Vì vậy ai đó đã từng được phụ huynh đánh…dạy dỗ…thì hãy trân trọng nó nhé…đừng trách ba mẹ…Ngược lại đề xuất nhớ lấy hầu như cây roi thấm thía đầy phần lớn triết lý…” Đánh để cho con cái chững chạc hơn, trưởng thành…Đánh nhằm nói ngấm thía được dòng sự đời…Đánh để hiểu đâu là sai…Đâu là đúng…Đánh là khuyên bảo chứ không phải ghét bỏ gì…Đánh là 1 trong những sự yêu thương thương âm thầm lặng cùng đầy buồn bã của fan làm phụ thân làm mẹ…” (Trích trong nhật ký kết của tôi).Chap 4:Trong lúc suy nghĩ về gần như thứ đó thì tôi bất tỉnh nhân sự đi thời điểm nào không hay, chỉ biết được xúc cảm lúc đó rất vô cùng đau. Cần thiết nào tả nổi. Chắc 40 roi đang vào lặng vị trí!!.Sau kia tôi được anh hai và anh cha đỡ lên nệm xoa dầu cho. Ai bắt gặp cái cảnh tượng này cũng phải phì cười, bố ông tướng nằm ở một mẫu giường cùng chổng cái mông lên, than vãng, nhưng không tồn tại một lời trách mốc làm sao được đưa ra.Lúc kia tôi lại nhận thấy một điều nữa là bạn bè ruột thịt không có cách nào làm li biệt được. Với tôi yêu hai fan anh hết sức nhiều, tình thương yêu giành cho cả gia đình. Cũng tự hẹn với bản thân của chính bản thân mình là sẽ chững chàng hơn, nhằm không có tác dụng phụ lòng của gia đình. Đặc biệt là bố mẹ, ngày đêm chăm sóc và thân thương dạy dỗ đa số điều xuất xắc lẽ phải, đem lại những điều tốt đẹp tuyệt vời nhất của cuộc sống đời thường cho cha người con của mình. Để sao này lấy loại đó ra có tác dụng hành trang vào đời…Con cảm ơn cha mẹ nhiều lắm, những người dân đã chuyên sóc…nuôi nấng con từ nhỏ…Công ơn này không có gì mà gồm thế sánh được…Con chỉ xin là đời đời kiếp kiếp này được quan tâm cho tía mẹ. Bé yêu tía mẹ.…Sau bố ngày phải ở nhà cho dấu thương lành hẳn,vì đi học cũng không tồn tại ngồi được ^^, ba đồng đội tôi lại bất đầu đi học, thường xuyên chiến đấu với ác ma “kiến thức “với pháp lưc vô hạn và mục tiêu là độc nhất định bắt buộc dành chiến thắng…Một ngày của ba chúng tôi là rứa này: sáng sớm tới trường ở trường, đầy đủ ngày nghĩ thì đi ngắm gái cho qua ngày vày cả bố người từ nhỏ đã bao gồm máu ưa thích ngắm gái đẹp ^^. đa số là ngắm mang lại đã con mắt, ngắm mang đến đỡ thèm ấy nhưng hehehe ^^. Trưa về thì ăn cơm chấm dứt cả bố lăn đùng ra nệm ngủ, canh khoảng tầm một hai giờ ngủ dậy học bài đến tận tứ giờ. Chiều tối từ tứ giờ bố an hem tôi đi ra kho bãi cát đá bóng, trường hợp bữa nào không tồn tại đá bong thì xem tivi hoặc rủ nhau ra biển.Phải nói một xíu về trình đá bóng nếu ba anh em tôi là một đội thì có khi chấp cả MU ấy chẳng đùa (chém tý gió).


Bạn đang xem: Ebook rượt đuổi với tuổi thơ


Xem thêm: 5 Bài Tập Cho Trẻ Học Tiếng Anh Lớp 5 Có Đáp Án Chi Tiết Cực Hay



Xem thêm: Đoàn Viên Có Mấy Nhiệm Vụ? Quyền Hạn Và Nhiệm Vụ Của Đoàn Viên

Anh nhị tôi cùng với kỹ thuật cá nhân dẫn bóng rất cực kỳ có thể so sánh như bê- lê. Anh ba thì nổi tiếng với rất nhiều cú bớt thần sầu quỷ khóc, sức mạnh vô biên, ổng mà lại chạy thì như ngựa. Tuy cả ba đều có một khuôn là tí hon gầy cao cao, chú ý vào thì ai ai cũng nói nhỏ xíu yếu, chẳng biết dân học tập võ đâu. Tuy nhiên theo tôi loại đó là lợi thế, vì người đời gồm câu chân nhân bất lộ tướng tá mà. Hehe.Tôi thì nhường sắc đẹp “nguyệt phải thẹn hoa nên nhường” cho hai ông anh rồi, phải cái gì tinh túy của hai người đó tụ vỏ hộp lại đến tôi. Bóng vẫn cũng không riêng biệt. Tôi thừa kế cả nghệ thuật và tài năng sút bóng,sau này không sợ đói vì có thể nói rằng là xin vào đá bóng được. Tôi thì trứ danh với phần đa cú lừa bóng không một ai đoán được, những chú xỏ kim xỏ chỉ làm nhiều người phải đứng một chỗ mà không hiểu biết nhiều chuyện gì vẫn xảy ra. Bớt thì khỏi nói, 10 cú được khoảng 5 cú nguy hiểm, trong các cú sút thì tôi tập nhuần nhiễn một cú sút riêng đến mình. Sau này nó cực kỳ giúp ích, trong số những lúc bế tắc nhất nó lại mang đến hy vọng mang lại đội tôi. Cú sút sở hữu tên “Tên lửa TF”. Cú sút này được tiến hành ở một khoảng cách xa bằng cách, sử dụng chân sút tính năng vào trơn một lực mạnh,dùng má trong. Sao đó bóng sẽ đi theo quỷ đạo thẳng, hơn một nữa đoạn đường,nói thẳng là gần mang đến khung thành đang giảm tốc độ đi cùng với quỹ đạo đường cong. Khó khăn mà rất có thể cản phá.Nên khi đá với lũ các bạn ở xớm, lũ chúng đặt đến tôi một cái luật là ko được bớt xa, vê lờ vắt đấy. Ức thiệt đấy, nhưng vì niềm đam mê, đề xuất đành gật đầu thôi, nếu như không muốn làm một khán giả bất đắc dĩ. Và còn một điều nữa ba an hem tôi không được ở phổ biến một đội, ví như đội này còn có tôi thì đội kia phải gồm anh tía và anh hai. Rất lâu có đàn ở xã trên, huyện bên dưới lại rủ làm cho vài kèo, yêu cầu không biết năng lực của tía đứa tôi, không chuyển cái chính sách lệ mô cơ sất gì cả. Thế là hôm đó lũ nó sạch cả tiền, chú ý mà yêu quý vãi. Rủ nhau làm cho kéo thì đá 10- 10 hoặc chuẩn luôn 11- 11, mỗi trái vào tính 5k, thời kia 5k cũng quý lắm chứ bộ. Vậy là gồm hôm ăn uống tụi nó đến tận 12 trái = 60k. Thấy tình hình không ổn, sợ mất kèo nên chúng tôi chỉ kêu bọn nó khao nước mía. Nhà yếu shop chúng tôi đá láng tìm cảm xúc vui thôi, chứ may mắn tài lộc ăn cũng chia cho nhau hay là rước số tiền đó download nước cho tất cả đám uống.Đá bóng ngừng khoảng 6 tiếng rồi, ba bạn bè tôi về đơn vị là gần 6h30 vệ sinh rửa ăn uống cơm xong, tiếp tục sẵn sàng đi học tập võ. Học tập võ cho 8h30 cả ba liên tiếp chiến đấu cùng với ác ma “kiến thức “để hôm sao còn kungfu với đại ma vương “thầy cô “trên trường. Học khoảng 10h cả tía lăn đùng ra ngủ. Cố gắng là chấm dứt một ngày, nó cứ gắng mà trôi qua. Từ từ giống như một chu kỳ.Thắm bay tôi sắp vào học tập lớp 9, xuất phát điểm từ 1 thằng con trai nhỏ bé, gầy gầy, ấy vậy mà hiện giờ đã là một trong những đứa cao cao tuy vậy vẫn bé gầy như ngày nào. Nhị ông anh tôi vào lớp 10, được qua cung cấp 3, một cấp cho mà người nào cũng mong đợi, phấn khởi vê lờ.Hai ổng học tốt thật, dẫu vậy không thi vào chăm mà chọn 1 trường THPT. Trường sẽ là một chuẩn chỉnh quốc gia lớn số 1 của khu vực vực, với quy mô nói cách khác là rộng lớn hoàn toàn có thể bị lạc. Chất lượng dạy thì không thua chăm tý nào, nói cách khác là tốt.Ông anh nhì thì được xếp vào lớp 10a1 và anh bố nằm kế bên có nghĩa là 10a2, nghe nhì ổng nhắc lại về quy mô của ngôi trường nó như vậy này: Trường có gần 100 phòng học, được thiết kế theo phong cách xây dựng mới nhất, hội trường bao gồm sức chứa hơn 500 người, một sảnh thể thao lẻ tẻ dành mang đến bóng đá, bố phòng giáo viên rộng, một cơ quan giám hiệu.Tổng diện tích của trường gần 40.500m2, sảnh trường to lớn chia đến tứ khu:Khu nghi tiết rộng nhất, có sức đựng gần 4000- 5000 người có thể phục vụ cho cả ba khối 10,11,12 dự lễ mà lại không sợ bao gồm chỗ ngồi. Khi kho bãi xe dành riêng cho các lớp, mỗi lớp bao gồm mỗi nơi để riêng. Quần thể căn- tin thì tất cả đến hai công ty cùng sở hữu, sức đựng cho 2500 fan đứng với ngồi các kiểu ^^, ở cũng ko sao. Khu thể dục – thể thao chia làm 2 bên, nữa bên làm bằng cát gồm chiều dài khoảng tầm 300m chiều rộng lớn 20m. Khu còn sót lại được trán xi-măng như các khu kia.Nói về khối lớp cùng phòng học cũng choáng, mỗi phòng học có sức đựng cho 45 người, không hề thiếu đèn đóm, bàn ghế. Khối 10 được phân chia 4 tầng: A,B,C,D. Tầng 4 tự 10a1 cho 10a12. Tầng B tự 10b1 cho 10b20. Tầng C trường đoản cú 10c1 đến 10c8. Lớp 10 được ưu tiên học chiều tối một mình, những lớp còn trống cho lớp 11 với 12 học tập bù hoặc học tập nghề.Khối 11 được chia ra 2 tầng thôi A, B tổng số có đến 45 lớp, tầng A từ bỏ 11a1 mang đến 11a20, tầng B trường đoản cú 11b1 mang lại 11b25. Học buổi sáng cười khối 12. Khối 12 được chia nhỏ ra 3 “quân khu “, quân khu vực A từ 12a1 cho 12a21, quan quần thể B từ 12b1 mang lại 12b14, quan quần thể C từ bỏ 12c1 mang lại 12c5. Học buổi chiều.Sau trường là 1 trong những khung viên dành riêng cho thể thao, sảnh bóng nói theo cách khác là đạt chuẩn về chiều dài với rộng, nhưng lại mặt sảnh là cát bắt đầu vê lờ. Trường bao gồm tổ chức những hoạt đông soccer (1 năm / 1 lần), cắm trại (2 năm / 1 lần), hội thi học viên thanh định kỳ (1 năm/ 1 lần)…Có thể nói đó là một ngôi trường tốt, và có con số học sinh cực kỳ đông gần 5000 người. Hoàn toàn có thể hiểu được bởi vì trường danh tiếng với quality dạy và học nhưng trường lại là trường trung học phổ thông duy duy nhất của một TP trực nằm trong tỉnh nên không tồn tại gì bất thần với số lượng học sinh như thế.Sao khi nghe đến hai fan anh mình nói về trường thì tôi cũng cảm thấy phát choáng vày sự kì vĩvà to lớn lớn. Chần chừ hai ổng gồm dậm muối thêm mắm đường không nữa. Nhưng 1 năm sau tôi yêu cầu choáng tiếp tập nhị khi tìm ra vẻ kì vỹ của nó.- nhị anh bao gồm chém không thế.- Chém dòng đầu mầy, tao chém có tác dụng gì.- mầy còn bé dại người non dạ lắm T à.- Hix…em lớn rồi…à nhưng mà anh bao gồm tè vào quần k cố – Tôi kể lại mọt nhục ngàn thu của ổng=)).Tuyệt chiêu “phong thần cước “được tái xuất giang hồ tuy thế mà tôi hối hả né kịp. ông này tính rét vãi. Thiếu hiểu biết nhiều sao anh nhì cũng theo phe ổng dùng “tuyệt cú mèo”ra. Nạm là tình trạng đang hai ăn hiếp một. Khiến cho tôi đây cần khiếp sợ- Thôi, đệ thua.- COI CHỪNG NHA MẦY – ổng nghiến rặng kẹo kẹo đe dọa.- gắng mầy nhấn lớp sau rồi T – Anh nhì nghĩ giỡn hỏi- ngán lắm vẫn lớp cũ trường cũ. – Tôi nói đương nhiên biểu cảm là chiếc mặt túng xị.- Haha gán đi,gái bên đây đẹp đẹp mắt không à. – Anh cha tìm ngay lập tức yếu điểm mà lại bơmThế là kể đến gái là cả bố đều thao thao bất tuyệt, bàn tán đủ thứ. Hai ổng bao gồm phúc được nhìn gái xinh, còn tôi thì chán phèo, mấy con nhỏ tuổi ở trường nhìn hoài =) cũng đăm ra chán vê lờ.Ngồi tám về “ón của lichua” một hồi ba bằng hữu tôi lăn quay ra ngủ bao giờ mà không hay^^…Tuổi thơ nó là thế, ăn với ngủ lúc nào cũng được, hiện nay muốn cũng không tồn tại được nữa. Khi viết về rất nhiều dòng chữ này thì ghi nhớ vãi ra, lòng cứ hồi hợp ra làm sao sao ấy, cần yếu nào miêu tả được. Dòng tuổi thơ trong sáng đẹp tươi ấy của mỗi người cũng cấp tốc trôi qua, không để cho mình có cơ hội gọi là níu kéo.Vì…Cuộc đời nó là 1 cuốn tiểu thuyết không có hồi kết, hằng ngày dòng chữ được liên tục viết lên không chấm dứt nghĩ. Nó viết theo sự ân hận thúc của thời gian và sự nối nhớ tiếc của tác giả, tuy rằng người sáng tác không ao ước tý nào…Trân trọng nó nhé…Một lần tiếp nữa cuốn đái thuyết lại được viết lại…Chap 5:***Ón của lichua***“ón của lichua” chỉ tất cả đám bạn thân của bầy tôi biết thôi, nhất là con trai, thằng nào hiểu ý mỗi lần tôi nói thì khoái chí vỗ vai “bép bép”. Còn thằng không hiểu biết nhiều thì phương diện cứ đơ đơ ra, hỏi đàn tôi nói giờ khơ- mer xuất xắc campuchia ^^. Cả bầy xúm lại chửi nó ngu, nắm là đành ôm mặt dại khờ chả biết được những điều gì và loại cục tức ấy sinh sống bụng chứ chẳng nói ra sợ hãi bị dập ^^. Bầy con gái có đứa thông minh đọc ngay sự việc thế là bọn tôi phải công chân lên mà lại chạy, chạy kết thúc thằng như thế nào thằng nấy thở như bé trâu kiệt sức, rứa mà vui, chạm mặt cũng chọc, chọc ngừng thì ba chân tư cẳng nhưng mà chạy. Vào cả đám chạy nhanh nhất có thể vẫn là thằng T.Có một hôm đ ivới nó cùng thằng S. Bố thằng đang đi dạo ở đại dương thấy một em xinh tươi, gặp “hàng” ngon cố gắng là:- Em gì đó ơi? mang đến anh làm cho quen với. – Thằng S vẫy tay kêuĐáp lại bằng một ánh mắt muốn nạp năng lượng tươi nuốt sống, tạo cho thằng S cụt cả chiếc hứng. Nắm là bố thằng tôi chơi trò đời ai kêu em kia mở miệng được thì một chầu nước mía. Cả ba ra quyết định là hành động. Tôi, thằng S phần nhiều ôm một viên nhục và tấm tức nói chẳng ra lời. Đến lượt...