truyện lôi kéo

Chương 4

Hứa Đinh Bạch ko ăn bánh kem tuy nhiên Lâm Thanh Nhạc fake cho tới nên cô buồn phiền cho tới nhì tía ngày ngay lập tức, cô ko nên buồn vì như thế thái chừng của Hứa Đinh Bạch, đơn thuần tiếc cái bánh kem cơ, cũng chính vì cái bánh kem cơ khá giắt, ko ăn một miếng nào là tuy nhiên vứt chuồn thiệt sự vô cùng không mong muốn.

Bạn đang xem: truyện lôi kéo

Hôm ni là loại tư, Lâm Thanh Nhạc dậy sớm đi ra cửa ngõ.

“Thanh Nhạc, đợi tớ với!” Tưởng Thư Nghệ cuống quýt vàng mua sắm bữa sáng sủa ở ngã tư đường, tiếp sau đó xua bám theo Lâm Thanh Nhạc.

Lâm Thanh Nhạc: “Chào buổi sáng sớm.”

“Chào buổi sáng sớm.” Tưởng Thư Nghệ nom cô, “Đúng rồi, Thanh Nhạc, cậu với nên vẫn tồn tại đang được giận dỗi Vu Đình Đình hoặc không?”

“Cái gì?”

“Tớ thấy trong tầm thời hạn này cậu tương tự như ko nên vô cùng mong muốn thì thầm với cậu ấy, là vì lượt cơ cậu ấy rằng Hứa Đinh Bạch như vậy cơ sao?”

Lâm Thanh Nhạc cắm miếng bánh bao nhân trứng sữa, cũng ko phủ nhận: “Tớ ko mến cậu ấy rằng như thế.”

“… Đúng vậy, cậu ấy rằng vậy thực sự vô cùng quá xứng đáng, tuy nhiên nhưng mà cậu yên tĩnh tâm chuồn, tớ đã hỗ trợ cậu rằng với cậu ấy rồi, cậu ấy cũng biết bạn dạng đằm thắm tiếp tục rằng sai.” Tưởng Thư Nghệ rằng, “À, cậu ấy còn rằng với tớ là mong muốn van lơn lỗi cậu.”

“Xin lỗi tớ hả?” Lâm Thanh Nhạc nhấp lên xuống đầu, “Người tuy nhiên cậu ấy phải xin phép lỗi là Hứa Đinh Bạch.”

“Cũng đích thị.” Tưởng Thư Nghệ tâm lý, chất vấn, “Trước cơ khi cậu học tập ở ngôi trường đái học tập, dĩ nhiên với mối liên hệ tương đối tốt với Hứa Đinh Bạch nhỉ?”

“Cứ coi là vậy đi…” Tuy rằng, thời điểm hiện tại người nọ ko chịu đựng quá nhận.

“Khó trách cứ cậu lại như thế.”

Nhân duyên của Lâm Thanh Nhạc nhập lớp cũng ko tệ lắm, cũng chính vì cô với kết quả đảm bảo chất lượng, cá tính lại ngoan ngoãn ngoãn, nên nhập lớp có khá nhiều bàn sinh hoạt mến dò thám cô nhằm chất vấn bài bác.

Chiều thời điểm ngày hôm nay, sau khoản thời gian cô chỉ cho mình học tập một đề toán hoàn thành thì nằm trong Tưởng Thư Nghệ chuồn về phía ngôi nhà ăn nhằm ăn cơm trắng trưa.

“Hai cậu đợi tớ với.” Lúc cho tới sát ngôi nhà ăn, Vu Đình Đình chạy cho tới, “Hai cậu chuồn nhanh chóng quá, tớ xua bám theo rộng lớn nửa ngày.”

Tưởng Thư Nghệ: “Sao cậu lại sắp tới đây, ko nên thổ lộ phía bên ngoài ăn mì à.”

“Tự nhiên mong muốn ăn cơm trắng thôi.” Vu Đình Đình nom Lâm Thanh Nhạc, rõ rệt là mong muốn thực hiện hòa, “Hôm ni nhằm tớ chào những cậu chuồn ăn.”

Tưởng Thư Nghệ: “Làm gì thế, thời điểm ngày hôm nay là ngày đảm bảo chất lượng gì sao.”

“Không với gì, chỉ là…” Vu Đình Đình cầm lấy tay Lâm Thanh Nhạc, “Tớ là cho tới nhằm đền rồng tội thôi, Thanh Nhạc, cậu chớ giận dỗi tớ, trong tương lai tớ sẽ không còn khi nào rằng như thế nữa, tớ biết sai rồi.”

Có người đùng một phát van lơn lỗi cô, cho nên vì vậy Lâm Thanh Nhạc cảm nhận thấy với chút ko được ngẫu nhiên.

“Đi thôi, tớ chào cậu chuồn ăn, cậu mong muốn nên ăn những gì thì cứ lựa chọn.”

Lâm Thanh Nhạc: “Không cần… Tớ không tồn tại giận dỗi cậu.”

“Mặc kệ chuồn, thời điểm ngày hôm nay những cậu nên ăn những gì tớ trả chi phí, chuồn thôi chuồn thôi.”

Vu Đình Đình uy lực kéo cô chuồn.

Cô ko thể kể từ chối sự hăng hái của Vu Đình Đình, vào trong nhà ăn, Lâm Thanh Nhạc bám theo nhì cô ấy, dò thám địa điểm ngồi xuống.

“Anh Khôn, đôi mắt nom của Đới Dung thực sự ko đảm bảo chất lượng, anh đảm bảo chất lượng như thế lại còn đứng trước mặt mũi cô ấy, thế tuy nhiên cô ấy lại mến cái thương hiệu quáng gà cơ.”

“Đúng vậy, cái thương hiệu chúng ta Hứa cơ thì với gì đảm bảo chất lượng chứ.”

“À… Lần trước tôi kín đáo bám theo Đới Dung, ngược nhiên thấy cô ấy đi kiếm Hứa Đinh Bạch cơ, còn mang đến thương hiệu cơ thật nhiều đồ dùng. Các cậu rằng coi, chúng ta ko nên đang được ở cùng nhau chứ?”

Mấy phái mạnh sinh ngồi bàn ở kề bên vừa vị cơm trắng vừa phải thì thầm phiếm, cũng không tồn tại gì, tuy nhiên sau lại rằng cho tới thương hiệu “Hứa Đinh Bạch” này.

Lâm Thanh Nhạc lạng lẽ nom sang trọng.

“Con u nó, cậu rằng đồ vật gi thế, với biết thì thầm hay là không, chúng ta sao rất có thể ở mặt mũi nhau! Đới Dung đơn thuần tâm địa hiền lành nên mới nhất trừng trị lòng kể từ bi cho tới thương hiệu này mà thôi, cô ấy sao rất có thể ở mặt mũi cái thương hiệu đó? Có bệnh dịch à!”

“Cũng đích thị, chỉ là một trong những thương hiệu quáng gà tuy nhiên thôi.”

“Được rồi được rồi, chớ nói đến việc thương hiệu cơ nữa, phiền mong muốn bị tiêu diệt.”

Vẻ mặt mũi của phái mạnh sinh được gọi là anh Khôn đang được tức giận dỗi, cầm cố lấy khay món ăn tách ngoài số chỗ ngồi. Còn bao nhiêu phái mạnh sinh cơ thấy anh tao ăn hoàn thành rồi thì cũng cuống quýt vàng ăn không còn phần của tôi, tiếp sau đó bám theo ra phía bên ngoài.

Lâm Thanh Nhạc tịch thu lại góc nhìn nom đám phái mạnh sinh cơ.

Tưởng Thư Nghệ nom Lâm Thanh Nhạc, nói: “Đó là phái mạnh sinh lớp 11, thương hiệu là Chương Dịch Khôn, cả ngôi trường đều đã biết anh tao mến Yên Đới Dung. Yên Đới Dung từng lượt fake cho tới anh tao đồ dùng gì anh tao đều nhận lấy.”

Lâm Thanh Nhạc gắp miếng cơm trắng, nghe những tiếng này thì với chút buồn phiền, thế tuy nhiên Hứa Đinh Bạch lại ném bánh kem của cô ý mua sắm.

“Yên Đới Dung là ai vậy?”

Vu Đình Đình: “Lớp năm, cậu tao là em chúng ta của Úc Gia Hữu, vững mạnh nhìn… Cũng được.”

Tưởng Thư Nghệ: “Cái gì tuy nhiên chỉ cũng khá được thôi, cậu tao là em chúng ta của phái mạnh thần ngôi trường tất cả chúng ta cơ, tướng mạo mạo sao chỉ rất có thể cũng khá được, người tao cũng chính là hoa khôi của ngôi trường cơ.”

“Hoa khôi? Ai lựa chọn hả? Nhà nào? Tổ chức nào?” Vu Đình Đình khinh thường thông thường, “Tớ thấy cậu tao cũng chỉ ngang ngửa tớ tuy nhiên thôi, với lúc còn ko vì như thế tớ đâu.”

“Cậu thôi đi…”

“Thế thì ko vì như thế Thanh Nhạc! Cái này thì chắc chắn rằng đúng!”

Tưởng Thư Nghệ sờ cằm: “Tuy rằng vẻ đẹp mắt rất khác nhau… Nhưng tớ đồng ý!”

“Cậu tao vô cùng đằm thắm thiết với Hứa Đinh Bạch sao?” Lâm Thanh Nhạc chất vấn.

Trong tuyệt hảo của cô ý, cô cũng ko biết người thương hiệu Yên Đới Dung này, dĩ nhiên khi học tập đái học tập cô tao cũng ko học tập ở ngôi trường đái học tập số 3.

Tưởng Thư Nghệ: “Lúc Hứa gia còn ko gặp gỡ thay đổi cố nhì ngôi nhà chúng ta dĩ nhiên cũng đều có quen thuộc biết, đều là người dân có chi phí nên với tiến thoái thực hiện ăn, tuy nhiên sau khoản thời gian Hứa gia xẩy ra chuyện thì không thể tương tác gì nữa… Hiện bên trên Yên Đới Dung với Hứa Đinh Bạch còn quen thuộc biết hay là không, tớ thiệt sự cũng ko biết.”

Vu Đình Đình: “Vừa rồi cậu ko nghe Chương Dịch Khôn rằng gì sao, nhì người chúng ta chừng như vô cùng đằm thắm.”

Tưởng Thư Nghệ: “Bọn chúng ta còn rằng nhì người cơ đang được ở cùng nhau tề, rất có thể tin yêu được sao?”

“Đúng là ko tin yêu được, làm thế nào Yên Đới Dung rất có thể ở mặt mũi Hứa Đinh Bạch được…” Vu Đình Đình đang được rằng thì tự nhiên tạm dừng, cuống quýt vàng phân tích và lý giải, “À, ý tớ là Yên gia phú quý lại còn tồn tại quyền thế nữa, sẽ không còn được chấp nhận phụ nữ họ… Ai domain authority tớ chỉ cảm nhận thấy toàn cảnh mái ấm gia đình ko phù hợp, tớ vô cùng không tồn tại ý chê bai Hứa Đinh Bạch đâu, tớ thề!”

Lâm Thanh Nhạc mím môi: “Đừng rằng nữa, ăn cơm trắng chuồn.”

“…Ồ.”

Trong khoảng tầm thời hạn này cô đã đi được cho tới ngõ hẻm nhỏ ở lối Nhạc Tiềm rất nhiều lần, từng khi tới ngày loại bảy, cô lại sở hữu thói quen thuộc tiếp cận điểm này.

Ngày nào là Hứa Đinh Bạch cũng về đích thị giờ, Lâm Thanh Nhạc bám theo hâu phương anh, tuy nhiên ko xin chào chất vấn.

Ngày thông thường Khi cô tiếp cận không còn lối, thì tiếp tục xoay người trở về.

Cô cảm nhận thấy bạn dạng đằm thắm với chút tức giận dỗi, ko nên giận dỗi anh ko nhằm ý cho tới cô, cũng ko nên giận dỗi anh hung tợn với cô, tuy nhiên là giận dỗi anh nguyện ý tiếp thu ý đảm bảo chất lượng của những người không giống tuy nhiên lại kể từ chối cô.

Lúc còn học tập đái học tập cô biết anh vô cùng được hoan nghênh, nhân duyên rất hay, tuy nhiên anh so với người chúng ta nằm trong chúng ta là cô lại càng đảm bảo chất lượng rộng lớn, tuy rằng rằng anh so với người không giống vô cùng đằm thắm thiện thân thiết tuy nhiên cũng ko vì như thế anh so với cô.

Hiện tại… lại không phải như thế.

Sau lúc về, Lâm Thanh Nhạc buồn phiền cả một bữa tối, trong tâm địa còn suy nghĩ không thích đi kiếm anh nữa.

Nhưng tuy nhiên ngày ngày tiếp theo tỉnh lại, xa lánh tức khinh thường thông thường bạn dạng đằm thắm bản thân tối trong ngày hôm qua.

Với trường hợp thời điểm hiện tại của Hứa Đinh Bạch, với người nguyện ý đối đảm bảo chất lượng với anh ngược thực ko tệ. Mặc kệ người nọ là ai, tuy nhiên rất có thể thực hiện anh tiêu thụ ý tốt là đảm bảo chất lượng rồi.

Vì thế tức giận cho tới cũng nhanh chóng tuy nhiên chuồn cũng nhanh chóng, ngày loại nhì tuần sau, Lâm Thanh Nhạc lấy cớ đi ra hiệu sách dò thám tư liệu học hành, chuồn kể từ ngôi nhà đi ra cho tới sát ngôi nhà Hứa Đinh Bạch.

Cô ở đầu hẻm đợi một khi, thấy Hứa Đinh Bạch tiếp cận. Hôm ni anh ko lựa lựa chọn ăn bún, tuy nhiên thẳng chuồn thằng nhập vào ngõ hẻm nhỏ. Lâm Thanh Nhạc bám theo xa xôi xa xôi, tâm lý nên rằng đồ vật gi với anh mới nhất đảm bảo chất lượng.

“Đang đợi ngươi cho tới cơ Hứa Đinh Bạch.”

Đi nhập ngõ hẻm, Lâm Thanh Nhạc đùng một phát thấy vài ba người kể từ xa xôi tiếp cận.

Thấy Hứa Đinh Bạch trải qua, chúng ta chậm chạp rãi tiếp cận ở kề bên anh, ngăn ko cho tới anh chuồn tiếp.

“Nghe rằng ngươi nhận đồ dùng tuy nhiên Đới Dung mang lại.” Nam sinh khoác đồ dùng màu sắc lam đứng đầu tiếp cận phía đằng trước một bước, bên trên mặt mũi đem bám theo vẻ tức giận dỗi, “Con u nó ngươi là cái thá gì tuy nhiên dám nhận đồ dùng của cô ý ấy hả?”

Hứa Đinh Bạch cũng cao tương tự như chúng ta, tuy nhiên nom anh gầy đi thêm chúng ta thật nhiều. Nghe chúng ta rằng, anh một chút ít cũng ko quan hoài, mặt mũi lạnh lùng mong muốn chuồn vòng qua quýt.

“Dựa nhập đồ vật gi hả? Mày chỉ là một trong những kẻ bị quáng gà tuy nhiên thôi!” Nam sinh áo lam bất mãn, người sử dụng mức độ đá nhập cây can dò thám lối của anh ý, can dò thám lối tách tay, cất cánh đi ra tận bao nhiêu mét!

Xem thêm: hào môn gả hào môn

Hứa Đinh Bạch tạm dừng, đằm thắm ngươi hiện tại vẻ tàn bạo.

“Cầm đồ dùng rồi mà còn phải ko quá nhận? Nói chuồn, đồ dùng cơ nhằm ở trong phần nào!” Nam sinh áo lam nom vóc dáng này của Hứa Đinh Bạch thì giận dỗi sôi huyết, ko nên đơn thuần với chút đẹp mắt trai thôi sao? Cho mặc dù đẹp mắt tuy nhiên cũng chỉ là một trong những thương hiệu quáng gà, phụ thuộc đồ vật gi tuy nhiên nhằm Đới Dung đem món ăn cho tới.

Càng suy nghĩ càng giận dỗi, anh tao túm chặt phần cổ áo Hứa Đinh Bạch tăng mạnh đi ra sau!

“Nói chuồn, đôi mắt quáng gà tuy nhiên mồm cũng câm luôn luôn à!”

Thiếu niên ko nhận ra được, bị người không giống người sử dụng mức độ xô đẩy nên tức thời đập mạnh nhập bức tường chắn hâu phương.

Cơ thể va nhập mặt mũi tường trừng trị đi ra giờ đồng hồ, thiếu thốn niên chật vật chịu đựng nhức.

“Không biết, tách ra!” Anh khua tay phản kháng, tuy nhiên phái mạnh sinh áo lam lại đơn giản dễ dàng bay ngoài đòn đả kích của anh ý.

Nam sinh áo lam mỉm cười nhạo: “Mẹ nó, chúng ta Hứa cơ, ngươi còn tưởng rằng bản thân là đại thiếu thốn gia sao, giờ ngươi chỉ là một trong những thương hiệu quáng gà, rất có thể tự động hiểu lấy bản thân một chút ít ko. Nực mỉm cười, còn ko biết xấu xí hổ tuy nhiên lại gần Đới Dung? Mày như thế, xách giầy cho tới cô ấy… À ko, ngươi còn không kiếm thấy giầy ở đâu nữa đích thị chứ? Hả?”

“Phụt—— ha ha ha ha.”

Xung xung quanh đều là những giờ đồng hồ mỉm cười kinh tởm, tuy nhiên trước đôi mắt anh đơn thuần bóng tối trống không trống rỗng, căn bạn dạng không kiếm đi ra chúng ta ở đâu.

Cái gì rồi cũng nom ko thấy, phản kháng đều trở thành trò cười!

Sắc mặt mũi Hứa Đinh Bạch white bệch, hai con mắt ko hề với tiêu xài cự tuy nhiên “nhìn” nhập điểm trừng trị đi ra tiếng động, đầu ngón tay cầm chặt thực hiện cho tới lòng bàn tay nhức nhối.

“Mẹ nó, ngươi với chịu đựng rước đi ra không? Hay là dò thám ko thấy? Tìm ko thấy thì rằng với anh trên đây, nhằm anh trên đây về ngôi nhà gom ngươi dò thám.” Nam sinh áo lam mỉm cười quái quỷ dị, choạc tay túm lấy phần cổ áo anh.

Cổ áo bị cầm chặt, cổ của Hứa Đinh Bạch bị phần cổ áo siết chặt lại, thở tức thời trở ngại.

Anh cắm chặt răng, vừa phải quyết định đẩy người trước mặt mũi đi ra, yết hầu tự nhiên thả lỏng, tay đang được cầm lấy phần cổ áo anh đùng một phát buông đi ra.

“Dừng lại chuồn, tôi kêu người cho tới đấy!”

Đầu tiên anh nghe được tiếng nói người đang được đứng trước mặt mũi bản thân, ngay lập tức tiếp sau đó, ngửi được một mùi hương hương thơm hoa lài nhàn hạ nhạt nhẽo.

Chóp mũi tương đối ngứa, là tóc, tuy nhiên mùi hương hương thơm cơ là của sợi tóc.

Anh ý thức được với người đứng trước mặt mũi anh, vô cùng sát vô cùng sát.

Nam sinh áo lam sửng nóng bức Khi đùng một phát bị người không giống mang ra, anh tao nom xuống, trừng trị hiện tại ở chính giữa anh tao và Hứa Đinh Bạch với cùng một phái nữ sinh đâm vào, cái đầu của phái nữ sinh chỉ cao cho tới cằm anh tao, cô đảm bảo Hứa Đinh Bạch ở sau người, nâng đôi mắt, giá thành lùng tuy nhiên nom anh tao.

“Con này chui kể từ đâu đi ra thế…”

Lâm Thanh Nhạc nhanh gọn chạy cho tới nên giờ đây cô còn thở cuống quýt, cô đẩy phái mạnh sinh áo lam ra: “Anh tách rời cậu ấy ra! phẳng phiu ko giờ đây tôi kêu cứu vớt mạng đấy!”

Nam sinh áo lam ko chống bị, bị đẩy trượt lùi về hâu phương một bước, anh tao rũ đôi mắt nom ngực bản thân, lại ko thể tưởng tượng được tuy nhiên quan sát về phía Lâm Thanh Nhạc: “Kêu cứu vớt mạng? Con nhóc ranh, ngươi mong muốn phát động thủ công với tao à?”

Vẻ mặt mũi phái mạnh sinh áo lam hung tợn, trong tâm địa Lâm Thanh Nhạc với chút kinh hoàng hãi, tuy nhiên trong đôi mắt không tồn tại ý mong muốn rút lui: “Là anh động thủ trước, cả đám người lại chuồn bắt nạt một người, này mà là anh hùng… hảo hớn gì chứ.”

Cô ngược thực ko khi nào mắng chửi người không giống, không chỉ có thế cô vững mạnh nom mềm mịn và mượt mà đáng yêu và dễ thương, vậy nên tiếng thổ lộ càng không tồn tại lực đả kích.

“Phụt —— còn nhân vật hảo hớn nữa chứ, ông trên đây mến thực hiện hạ nhân bỉ ổi này được chưa? Tránh đi ra tách ra!”

Lâm Thanh Nhạc ko động đậy.

“Còn ko đi? Mau tách ra!” Nam sinh áo lam thấy cô ko chịu đựng tách đi ra, choạc tay đẩy cô. Dáng người Lâm Thanh Nhạc nhỏ gầy gò, ở trước mặt mũi phái mạnh sinh cao to tướng quả thực tương tự như người giấy má, anh tao tùy tiện đẩy tức thời thực hiện cho tới cô trượt sang trọng ở kề bên.

Lúc trượt xuống khu đất, cô bám theo bản năng ngẫu nhiên tuy nhiên chống tay xuống bên dưới khu đất, mặt mũi khu đất không nhẵn, hòn đá nhỏ xen kẹt, nhập nháy đôi mắt lòng bàn tay cùng theo với domain authority thịt bên trên cánh tay bị cọ xát đi ra không nhiều huyết.

Nhưng tuy nhiên thời điểm hiện tại cô ko quan hoài, tức thời trườn dậy, nâng lên giọng lên đem bám theo chút run rẩy rẩy: “Tôi biết những người dân là học viên của ngôi trường trung học tập số 4! Anh!”

Lâm Thanh Nhạc chỉ nhập phái mạnh sinh đứng hâu phương phái mạnh sinh khoác áo lam: “Mặc đồng phục của ngôi trường mà còn phải dám cho tới bắt nạt người không giống, ko kinh hoàng bị ngôi trường học tập xử trừng trị sao!”

“Cái gì… anh, anh Khôn?” Nam sinh khoác đồng phục với chút nóng bức ruột quan sát về phía phái mạnh sinh áo lam.

Nam sinh áo lam xoay đầu trừng đôi mắt nom cậu ta: “Mày, u nó vào buổi tối cuối tuần tuy nhiên khoác đồng phục thực hiện cái gì!”

“…Em đơn thuần tùy tiện khoác một cỗ thôi tuy nhiên.”

“Mày bị bệnh dịch à!” Nam sinh áo lam mắng hoàn thành thì quan sát về phía Lâm Thanh Nhạc, điềm đạm lại, “Mặc đồng phục thì làm thế nào, ngươi còn rất có thể chạy chuồn tố giác à.”

Lâm Thanh Nhạc: “Vậy anh test coi, Chương Dịch Khôn anh với dám nhằm tôi test không? Bây giờ tôi rất có thể báo công an, tiếp sau đó tiếp tục dẫn công an cho tới ngôi trường học tập xác nhận! Dù sao, anh tiến công tôi là sự việc thiệt.”

Cái đầu phái nữ sinh nom nhỏ, tuy nhiên vẻ mặt mũi đó lại rất có thể thực hiện cho những người không giống tin yêu tưởng, tương tự như xác lập rồi thì cô chắc chắn rằng rất có thể thực hiện được.

Hơn nữa Chương Dịch Khôn ko suy nghĩ cho tới cô tuy nhiên còn biết thương hiệu bản thân, nhíu ngươi nói: “Mẹ nó, tao tiến công ngươi Khi nào?!”

Lâm Thanh Nhạc giơ tay của tôi lên: “Cái này cũng khá được tính.”

Chương Dịch Khôn: “…”

Lâm Thanh Nhạc: “Còn ko chuồn sao? Xem đi ra là mong muốn tôi cho tới ngôi trường học tập đợi anh bị trừng trị à!”

Chương Dịch Khôn tức giận dỗi cho tới nỗi trán nổi gân xanh rì, trừng đôi mắt nom cô một khi lâu mới nhất tức giận dỗi nói: “Mẹ kiếp! Chúng tao chuồn.”

Rốt cuộc vẫn chính là học viên ngôi trường trung học tập số 4, chi phí đồ dùng đảm bảo chất lượng kết quả đảm bảo chất lượng, mặc dù ở phía bên ngoài dám thực hiện điều xấu xí, vẫn kinh hoàng ngôi nhà ngôi trường xử lý.

Chương Dịch Khôn nổi xung chuồn được nhì bước, lại không can tâm tuy nhiên xoay đầu lại nói: “Hứa Đinh Bạch, thức thời thì trong tương lai chớ với lại gần Đới Dung nữa! Còn mày!”

Anh tao chỉ nhập Lâm Thanh Nhạc, “Tao lưu giữ kỹ ngươi rồi, lượt sau chớ nhằm tao tái ngộ.”

“…”

Tiếng bước đi lếu loàn dần dần ra đi, Lâm Thanh Nhạc nhẹ dịu thở đi ra, xoay đầu lại nom Hứa Đinh Bạch: “Cậu với bị thương không? Lúc nãy mới nhất vừa phải bị va nên với nhức không?”

Hứa Đinh Bạch mím môi trở thành một lối, ko rằng tiếng nào là.

“Chờ tiếp tục.” Lâm Thanh Nhạc chạy chậm chạp cho tới một cơ hội cơ ko xa xôi, nhặt lại can dò thám lối, fake cho tới lòng bàn tay anh: “Đây này.”

Một tay cô cầm cố can dò thám lối, một tay nhẹ nhàng cầm bàn tay anh, mách bảo anh cầm lấy.

Rất mượt.

Anh cảm biến lấy được lòng bàn tay cô, nho nhỏ, tương đối đầm đìa bởi mệt mỏi.

“Cậu thiệt sự không tồn tại bị thương đích thị không?” Cô chất vấn.

Hứa Đinh Bạch tách ngoài tay cô, ko rằng, tức thời trở về phía đằng trước.

Lâm Thanh Nhạc ko yên tĩnh tâm tuy nhiên xua theo: “Bọn chúng ta và Yên Đới Dung… Cậu và Yên Đới Dung…”

Cô đùng một phát ko biết nên chất vấn thế nào là, vì như thế việc cơ tương tự như việc riêng lẻ. Cô tâm lý một khi lâu mới nhất rằng, “Bọn chúng ta với nên thông thường xuyên cho tới dò thám cậu như thế nên không?”

“… Không tương quan cho tới cậu.”

Lâm Thanh Nhạc khoác kệ, rằng thẳng: “Dù sao nếu như chúng ta còn cho tới, cậu lưu giữ rõ ràng nên kêu đứa ở xung xung quanh, chứ chớ ko rằng giờ đồng hồ nào là.”

“Tại sao cậu lại cho tới trên đây.” Hứa Đinh Bạch đứng lại, cắm răng, “Tôi tiếp tục rằng qua quýt thật nhiều lượt rồi, cậu chớ cho tới trên đây nữa.”

“Ừm, đích thị vậy… Nhưng thời điểm ngày hôm nay tớ cho tới là nhằm ăn bún.”

“…”

Cái cớ này người sử dụng bao nhiều lần? Hàng ngày đều cho tới trên đây ăn bún, suy nghĩ anh bị thiểu năng trí tuệ hả?

Lâm Thanh Nhạc: “Chuyện cơ, thời điểm ngày hôm nay tớ rất có thể cho tới ngôi nhà cậu không?”

Hứa Đinh Bạch cơ hồ nước là buộc mồm rằng ra: “Không thể cho tới ngôi nhà tôi ăn!”

“Không nên ko nên, cậu yên tĩnh tâm chuồn, tớ ko nên mong muốn cho tới ăn bún! Là tay tớ bị thương, thiệt đó! Nè, cậu sờ chuồn, còn tồn tại huyết nữa.” Lâm Thanh Nhạc kinh hoàng anh ko tin yêu, mách bảo tay anh va nhập cánh tay cô, cố nén nhức rằng, “Nhà cậu với dung dịch thanh trùng ko, tớ mong muốn bôi dung dịch thanh trùng hoàn thành rồi về ngôi nhà, còn nếu như không u tớ tiếp tục lo ngại.”

“Hứa Đinh Bạch? Được không…”

Cô lại bước cho tới, mách bảo anh lần tiếp nữa.

Xem thêm: khu vườn mùa hạ

Khi tay anh va cho tới cánh tay bị đá cọ xát kéo đến chảy huyết thực hiện cho tới làn domain authority bị ẩm ướt của cô ý, xúc cảm này thiệt kỳ kỳ lạ.

Sự kỳ kỳ lạ này cũng như Khi anh ngửi được mùi hương hương thơm của cô ý Khi cô chở che trước người anh.

Không đúng vào khi cũng ko thể giải thích được.