truyện có cần lấy chồng không

Đoạn Kết


Chín mon sau, bên trên chống căn bệnh khoa sinh sản vô cơ sở y tế này cơ của thành phố Hồ Chí Minh A

Bạn đang xem: truyện có cần lấy chồng không


Đỗ Lôi Ty thẫn thờ nhìn phần bụng nhô cao của cô ấy.


Mới thời nay cô vạc hiện tại bản thân mang bầu, thoắt loại tiếp tục chín mon rồi, giờ đây ghi nhớ lại còn tưởng đang được ở mơ vậy.


Chín mon trước, Liêm Tuấn chạy cho tới thành phố Hồ Chí Minh G đón cô phu nhân quăng quật trốn kể từ căn nhà u phu nhân về, nhị người vừa vặn cho tới thành phố Hồ Chí Minh A thì cô đã nhận được được điện thoại cảm ứng thông minh của Chu Dao Phi, bảo cô cho tới cút cơ sở y tế với cô bé nhanh chóng lên.


Thì rời khỏi Chu Dao Phi vạc hiện tại tôi đã lừ đừ kinh rộng lớn một tuần, ham muốn nhờ Đỗ Lôi Ty cút nằm trong cô cho tới cơ sở y tế đánh giá coi liệu có phải là đem rồi ko.


Hai người cho tới cơ sở y tế, Chu Dao Phi lấy số, đóng góp chi phí khám xét, tiếp sau đó cút dọn dẹp vệ sinh trước. Lúc rời khỏi, sắc mặt mày cô bé u ám, mồm lảm nhảm: “Khỉ thật! Kiểu gì thế này! Đợi tớ trả chi phí rồi nó mới nhất tới!” Thì rời khỏi khi cô bé cút dọn dẹp vệ sinh mới nhất thấy “bà bác” đang đi vào rồi.


Để ko tiêu tốn lãng phí bao nhiêu chục tệ đánh giá, Chu Dao Phi gửi thanh lịch Đỗ Lôi Ty.


“Ty Ty, bao lâu rồi câu ko thấy “bà chưng hả?”


Đỗ Lôi Ty quay đầu sang một bên suy nghĩ ngợi: “Tháng này nghe đâu ko đến…”


Thế là Chu Nữ Vương đập bàn: “Thế thìa là cậu, cút kiểm tra!”


Thế là, một phiên đánh giá không lấy phí tiếp tục lôi cái thương hiệu vừa vặn mới nhất tạo hình, chuẩn bị sửa quấy rầy cô xuyên suốt chín mon, rời khỏi trước anh sáng sủa, nạm tờ xét nghiệm nhưng mà Đỗ Lôi Ty ngẩn người.


Sao… sao lại sở hữu rồi?


Lúc biết Đỗ Lôi Ty mang bầu, sếp tổng của tất cả chúng ta đang được ở tỉnh không giống bàn một phù hợp đồng rất rất cần thiết, sẽ có được điện thoại cảm ứng thông minh của phu nhân bản thân, một người con trai xưa ni vốn liếng điềm tĩnh suýt nữa nhảy nhổm lên, quăng quật lại người sử dụng nhưng mà đáp máy cất cánh về ngay lập tức thành phố Hồ Chí Minh A.


Đương nhiên phù hợp đồng cơ về sau cũng thỏa thuận thành công xuất sắc, vì thế phu nhân của ông sếp mặt mày này cũng đang được mang bầu, vừa vặn nghe rằng Liêm Tuấn quăng quật lại phù hợp đồng nhưng mà chạy về là vì thế phu nhân mang bầu, ông tớ ko rằng ko rằng nhưng mà ký luôn luôn thương hiệu, sau thời điểm ký còn khích động rằng vô điện thoại cảm ứng thông minh với sếp tổng rằng đem nên thỏa thuận luôn luôn trước lúc nhị đứa trẻ con Ra đời – nếu như là đàn ông thì kết bạn bè, đàn bà thì bà mẹ, còn một phái nam một phái đẹp thì kết duyên luôn luôn vô bụng.


Sự bất thần nho nhỏ cơ về sau còn trở thành một nguyệt lão tình sến vô nằm trong, đương nhiên này là chuyện trong tương lai.


Đi xuyên suốt tối về căn nhà, sếp tổng hóa thân ái trở thành ông ông chồng nhị thập tứ hiếu, tuyên phụ thân tiếp tục gác lại toàn bộ việc công, chuyên nghiệp tâm trong nhà chuyên nghiệp phu nhân.


Quyết tấp tểnh này của sếp tổng khiến cho Đỗ Lôi Ty ngoài ngạc nhiên mừng rỡ rời khỏi, cũng thấy áp lực nặng nề gấp nhiều lần, rời khỏi mức độ khuyên răn anh nên đi làm việc, dò thám tăng chi phí mua sắm sữa mua sắm bột mang lại đứa trẻ con. Ai ngờ sếp tổng lại nó phù hợp đồng vừa vặn ký kết thúc tiếp tục đầy đủ mua sắm bột, tã, bảo khuôn mẫu, chi phí khóa học kể từ mầm non cho tới ĐH, chi phí mua sắm căn nhà tậu xe cưới phu nhân, thậm chí còn chăm sóc lão cũng có thể có không còn rồi, chi phí dư rời khỏi còn hoàn toàn có thể sinh tăng một nhóm bóng.


Thế là Đỗ Lôi Ty khoanh tay, sinh một nhóm bóng ở Trung Quốc, chi tự sinh một trái ngược bóng còn rộng lớn.


Chuyện tiếp sau đó thì sẽ càng ra mắt như ngẫu nhiên vốn liếng đem, Đỗ Lôi Ty từ là một cô phu nhân tự tại tự động bên trên thoắt trở thành đối tượng người sử dụng bảo đảm che chở cần thiết của người xem. Bà nội, bà nước ngoài của Liêm Tuấn, Liêm An Na, phụ huynh cô, chú Hai thím Ba dì Tư cô Năm ở nhà… những người dân thân quen, lạ lẫm đều cho tới thăm hỏi cô. Hàng ngày trong nhà cứ như kho lưu trữ bảo tàng panda, người người lũ lượt kéo cho tới thăm hỏi “con panda to” là cô.


Mấy mon sau, bụng cô từ từ nhô cao, sếp tổng ko mang lại nhiều người cho tới gây phiền hà cô, thế là cô chính thức có tương đối nhiều thời hạn ăn khoản canh gà, canh nhân sâm, canh vương vãi bát… nhưng mà thím Ngô nấu… Cứ ăn thế bao nhiêu mon, khung người cô to tát phình lên như 1 trái ngược bóng bơm căng vậy.


Sếp tổng nhéo song má phúng phính của phu nhân, hài lòng: “Tốt lắm, heo này rộng lớn rất rất nhanh chóng.”


Đỗ Lôi Ty: >_<


Em heo Đỗ Lôi Ty sau thời điểm nuôi rộng lớn tám mon, sau cuối tiếp tục kể từ biệt thự hạng sang trả trực tiếp vô cơ sở y tế ngóng mổ… à sai sót, ngóng sinh con!


Những tháng ngày đợi sinh con cái nhàm ngán rộng lớn trong nhà nhiều, những người dân cô bắt gặp từng ngày ngoài sếp tổng, u, thím Ngô, thỉnh phảng phất đem u ông chồng cho tới thăm hỏi rời khỏi, thì cơ phiên bản toàn là chưng sĩ nó tá khoác áo blouse White toát.


Rảnh rỗi sinh nông nổi, thế là xuyên suốt ngày cô phía trên chóng suy nghĩ coi nên được sắp xếp thương hiệu con


Kinh nghiệm bao trong năm này truyền tai nhau bảo Đỗ Lôi Ty rằng gọi là đẹp nhất mang lại con cái thực sự quá quan tiền trọng! Đừng khi nào như thể cô, đặt điều cái thương hiệu xui xẻo này, cút đâu cũng trở thành người tớ mỉm cười bị tiêu diệt. Nhưng rằng cút rằng lại thì nếu như không nên cái thương hiệu xui xẻo này thì chúng ta trai cũ dường như không quăng quật rơi cô, sếp vô tòa biên soạn cũng ko xua việc cô, vậy cô ko thể bắt gặp được sếp tổng… Nghĩ cho tới cơ, chợt thấy lòng ấm cúng.


Đúng khi cơ, cửa ngõ chống căn bệnh chợt há rời khỏi, ông ông chồng nhị thập tứ hiếu lại cho tới thăm hỏi phu nhân con cái.


Đỗ Lôi Ty đang được tấp tểnh người sử dụng giọng sến nhất nhằm gọi “chồng ơi”, nào ngờ bị vua quỷ nhỏ phí a đằng sau sống lưng Liêm Tuấn nhảy rời khỏi thực hiện lúc lắc phun bản thân. Hác công chúa ơi là Hác công chúa, sao khi này em cũng âm hồn ko tan thế hả?


Thấy Đỗ Lôi Ty có vẻ như ko vui mừng, Liêm Tuấn giải thích: “Công chúa cho tới van lơn lỗi em.”


Xin lỗi? Đỗ Lôi Ty đem phần mơ hồ nước.


Lúc này vua quỷ nhỏ tiếp tục ôm thỏ bông bước tới trước mặt mày cô: “Chị dâu, phiên trước em tránh việc giận hờn sợ hãi chị và anh chúng ta tranh cãi, em sai rồi, chị buông tha lỗi mang lại em nhé!” Thì rời khỏi cô nhóc tưởng phiên trước Đỗ Lôi Ty về căn nhà u là vì thế cô nhóc, hối hận hận cho tới thời điểm hôm nay.


Tiểu quỷ thực sự tè quỷ, vừa vặn ngốc vừa vặn thơ ngây. Thế là Đỗ Lôi Ty mỉm cười: “Không sao, chị dâu ko trách cứ em.”


“Thật không?” Cô nhóc sáng sủa đôi mắt.


“Thật.” Đỗ Lôi Ty gật đầu, “Chị và anh chúng ta em chẳng nên đã từng lành lặn rồi cơ sao?”


“Ồ yeah~!” Cô nhóc biến chuyển thâ lại tăng niềm tin, nhìn có vẻ như lại như thể vua quỷ nhỏ rồi.


Một lát, sếp tổng đem việc tách cút, vua quỷ nhỏ ở lại thủ thỉ với Đỗ Lôi Ty, rằng mãi rồi thần sắc cô nhóc thay cho thay đổi, hạ giọng thì thầm: “Chị dâu, chị còn ghi nhớ phiên trước đã nhận được điều em không?”


“Chuyện gì?” Đỗ Lôi Ty rõ nét tiếp tục quên bẵng.


“Chị nói… nếu như không ly thơm với anh chúng ta thì tiếp tục đẻ đàn ông không tồn tại mông ấy.”


Vừa rằng kết thúc, thím Ngô tiếp tục Open phi vào, “Công chúa, u cô gọi cô về căn nhà ăn cơm!”


“Đến đây!” Vua quỷ nhỏ hét một giờ đồng hồ rồi ôm thỏ bông nhảy nhót vứt đi, trước lúc rời khỏi còn chớp đôi mắt với cô, “Chị dâu, chị nhớ rằng đó!”

Xem thêm: truyện ma trường lê


Đỗ Lôi Ty tiếp tục hóa đá.


Sinh đàn ông không tồn tại mông? Trời xanh rờn ơi! Đất dày ơi! Sao cô lại thề bồi ngu ngốc thế chứ!


Mấy ngày tiếp theo lời nói cơ cứ dằn lặt vặt Đỗ Lôi Ty như điều nguyền.


Cô mang bầu tiếp tục rộng lớn chín mon rồi, theo dõi thời hạn Dự kiến của chưng sĩ thì đứa trẻ con tiếp tục Ra đời vô tuần trước đó, ko ngờ bụng cô chẳng đem động tĩnh gì, căn vặn chưng sĩ, chưng sĩ còn rằng là hiện tại thông thường thông thường.


Sao hoàn toàn có thể thông thường được?


Chưa biết chừng đứa trẻ con vì thế không tồn tại mông nhưng mà không đủ can đảm chui ọi người!


Nghĩ cho tới cơ, Đỗ Lôi Ty mệt mỏi đến mức độ ko ngủ được.


Sự phiền lòng của cô ấy vô đôi mắt những người dân thiếu hiểu biết thì chỉ là sự việc phiền lòng trước lúc sinh con cái thôi.


Thím Ngô an ủi: “Thiếu phu nhân, lần thứ nhất sinh con cái chắc hẳn rằng tiếp tục mệt mỏi, trong tương lai sinh vài ba phiên là không còn ngay lập tức.”


Đỗ Lôi Ty nhức buồn, sinh một đứa không tồn tại mông tiếp tục thảm lắm rồi, đời nào thím còn ham muốn con cháu sinh một đứa không tồn tại mông? Thím Ngô, con cháu hận thím!


Sau cơ bà nội Liêm Tuấn cũng cho tới thăm hỏi cô.


“Cháu dâu yêu thương quý à, đợi Lúc con cháu sinh rời khỏi đứa chắt bậm bạp mang lại bà, bà tiếp tục đặt điều mang lại nó một cái vòng ngôi trường mệnh tự đá quý, bảo vệ con cháu căn nhà tớ tiếp tục White trẻo bụ bẩm!”


Đỗ Lôi Ty suýt nữa khóc ròng: Bà nội ơi, hoặc bà tặng mang lại có thể của bà một cái quần con cẩn đá quý cút, mông thì không tồn tại thì nên bù phủ mang lại nó chứ! TAT


Rồi sau nữa là sếp tổng.


“Đỗ Đỗ, em tiếp tục suy nghĩ rời khỏi gọi là đàn ông bản thân là gì chưa?”


“Thực rời khỏi sinh đàn bà cũng hay…” Đỗ Lôi Ty yếu hèn ớt rằng.


Liêm Tuấn nhướn mày: “Em quí con cái gái?”


“Cũng… cũng ko phải! Em đang được suy nghĩ, lỡ sinh con cái gái…”


“Con gái cũng chất lượng tốt.” Liêm Tuấn gật đầu, “Chỉ hoảng hồn nó ngốc như thể em.”


Ngốc? Ngốc còn hứng rộng lớn là không tồn tại mông! Đỗ Lôi Ty lại khóc ròng rã.


Tối hôm cơ Đỗ Lôi Ty tự tâm lý buồn phiền nên đưa ra quyết định hóa bi phẫn trở thành cơn thèm ăn, ăn không còn một bình canh gà to tát nhưng mà thím Ngô mang tới, thành quả là no quá đâm rời khỏi sôi bụng.


“Em ham muốn cút vệ sinh!” Cô rên rỉ.


Một khi sau nó tá cuống quýt vàng cho tới, thấy biểu hiện cô vì vậy ngay lập tức xoay đầu vứt đi.


“Này, chị chớ đi! Tôi ham muốn cút vệ sinh!”


Trong giờ đồng hồ rên của cô ấy, nó tá tiếp tục gọi chưng sĩ cho tới.


Đỗ Lôi Ty khổ cực nhìn chưng sĩ: “Bác sĩ, tôi sôi bụng, mang lại tôi cút vệ sinh!”


Bác sĩ lườm cô: “Vệ sinh loại gì? Vào chống mổ!”


Chính xác, ko nên cô ăn nhiều, nhưng mà là chuẩn bị sinh.


Bác sĩ gọi mang lại Liêm Tuấn, sếp tổng đàng đường kính trắng gọn gàng như vậy và lại đem dép lê tài xế chạy cho tới cơ sở y tế, khi cho tới điểm thì Đỗ Lôi Ty đã và đang được trả lên bàn


“Chồng ơi!” Đỗ Lôi Ty mệt mỏi túm lấy tay Liêm Tuấn, cánh tay run rẩy lên lập cập.


Liêm Tuấn cầm chặt tay cô, phiên trước tiên vô đời, lòng bàn tay anh lại toát cả các giọt mồ hôi.


“Đừng hoảng hồn, đem anh phía trên.”


Chỉ một câu yên ủi giản dị và đơn giản, và lại tràn ắp xúc cảm an toàn và tin cậy, Đỗ Lôi Ty sau cuối buông lỏng niềm tin, chính thức nghe thông tư hành vi của chưng sĩ.


“Hít thở… hít thở! Tốt chất lượng tốt tốt… rời khỏi sức! Cố lên…”


Cô đau tới nỗi ham muốn ngất cút, khung người như chuẩn bị bị rách rưới rời khỏi.


Bỗng nhiên, “oa” một giờ đồng hồ – một giờ đồng hồ khóc vang lừng vang lên từng chống phẫu thuật.


“Sinh rồi! Sinh rồi!” Bác sĩ nó tá đều vui mừng sương kêu lên.


Đôi Lôi Ty dần dần tỉnh tảo lại vô đợt đau đớn, khung người tiếp tục rời rã, cô phụ thuộc vào chút mức độ lực còn còn lại, nặng nhọc hỏi: “Bác… chưng sĩ… trai… Hoặc là gái?”

Xem thêm: truyện vụng trộm


“Là một thằng cu bụ bẩm!”


Sau một khi lặng yên, vô chống phẫu thuật chợt vọng rời khỏi giờ đồng hồ hét như phẫu thuật heo: “Bác sĩ, mau coi xem đàn ông tôi đem mông không!!!”


---THE END---