trong trướng lê nga

Giang Sương Hàn tĩnh lặng quan sát về phía Trì Sơn, thời điểm hiện tại hắn đang được hết sức thực lòng khuyên nhủ nàng: "Nghĩ tình tất cả chúng ta nằm trong ở Bắc địa một thời hạn lâu năm vì vậy, nên tao mới mẻ phát biểu với cô nương bao nhiêu điều này. Ta biết cỗ dạng Tiết Tẫn ko tệ, người cũng lợi hoảng hồn, cả Yến Đô này này sở hữu ai tuy nhiên ko hoảng hồn hắn, những tè cô nương quí hắn cũng chính là chuyện thông thường."
Chỉ nhập phút chốc, Giang Sương Hàn cảm nhận thấy bạn dạng đằm thắm chuẩn bị ko lưu giữ nỗi vẻ mặt mày điềm đạm Lúc đối lập với Trì Sơn nữa, nường đang được đo lường và tính toán xua hắn lên đường.
"Nhưng tuy nhiên cô nương cũng ko thể ko suy nghĩ cho tới bản thân tuy nhiên một lòng si mê hắn được, tao phát biểu cho tới cô nương biết, so với phái đẹp tử, tối kỵ đó là nhập đôi mắt khi nào thì cũng chỉ khuynh hướng về một phái mạnh nhân, giờ đây thì chưa xuất hiện chuyện gì tuy nhiên về sau tiếp tục hết sức nguy nan." Rốt cuộc Trì Sơn cũng nói đến việc trung tâm.
Giang Sương Hàn trước đó chưa từng nghe qua chuyện đạo lý vì vậy lúc nào, nường nhíu mi, tuy nhiên song cũng không tồn tại ngắt điều Trì Sơn.
"Đặc biệt là phái mạnh nhân như Tiết Tẫn, hắn tiếp tục không như những phái mạnh nhân không giống, quí những phái đẹp tử như chim nhỏ nép nhập người, hắn trọn vẹn không giống bọn họ." Trì Sơn thấy Giang Sương Hàn nguyện ý nghe bản thân phát biểu, trong tâm cảm nhận thấy phấn khởi mừng, thân quen biết nường lâu vì vậy, coi như giờ đây hắn vẫn nom đi ra, băng tô người đẹp trước mặt mày này, thiệt sự chỉ nghe điều 1 mình Tiết Tẫn, tình yêu này đậm đà cho tới cỡ này rồi!
Giang Sương Hàn cảm nhận thấy biểu cảm bên trên mặt mày Trì Sơn vô nằm trong đa dạng và phong phú, trong những khi tức thời suy nghĩ ko đi ra được hắn vẫn vì như thế nường tuy nhiên tâm lý thật nhiều, nường còn đi ra hiệu cho tới hắn phát biểu tiếp.
Thời điểm Trì Sơn và Tiết Tẫn chục tư chục lăm tuổi hạc, khi ấy, bọn họ đang được nằm trong bọn công tử ở Yến Đô đùa bời lêu lỏng, bao nhiêu thương hiệu quần là áo lượt ở kinh trở nên đều quí nuôi bao nhiêu loài vật nhỏ thực hiện trò chi tiêu khiển như dế vẹt, hoặc những người dân quí chó tiếp tục đào tạo cho chính bản thân mình một con cái chó nhằm vui đùa.
Chỉ riêng biệt Tiết Tẫn là rất khác với bọn họ, nhập phủ tướng mạo quân có duy nhất một con cái sói thương hiệu Dạ Nguyệt, là thời gian Tiết Tẫn lên đường quan liêu nước ngoài bắt được đem về, khi ấy bọn họ mới mẻ nắm được vì như thế sao khi chất vấn Tiết Tẫn về thú chi tiêu khiển, hắn chỉ mỉm cười nhạt nhẽo ko đáp.
Tiết Tẫn chục tư tuổi hạc cúi đầu nom xuống con cái sói ngoan ngoãn ngoãn dễ dàng bảo cơ, nhập đôi mắt toàn bộ đều là kiêu ngạo bất tuân: "Huấn luyện chó thì sở hữu là gì, mong muốn đào tạo thì cần lựa chọn loại tàn bạo nhất."
Bọn bọn họ đều ghi nhớ khi mới mẻ đem Dạ Nguyệt về, răng nanh sắc và nhọn, góc nhìn màu xanh lá cây lục u ám, phảng phất như hoàn toàn có thể một ngụm nuốt trộng người đối lập vậy. Dạ Nguyệt là thú nuôi vô nằm trong hung mãnh, phát triển ở vùng đồng cỏ to lớn, nằm tại phía tây của Đại Yến, người Nhung điểm trên đây đem bọn chúng trở nên thiêng vật, thờ phụng vẫn trăm trong năm này.
Ai ngờ Tiết Tẫn vẫn đào tạo nó từ 1 con cái sói tàn bạo, ni trở nên một chú chó lưu giữ ngôi nhà nhẹ nhõm ngoan ngoãn.
Sau chuyện cơ, nhập linh hồn thơ ngây của Trì Sơn sinh đi ra 1 phần hoảng hồn hãi so với Tiết Tẫn, không tồn tại ý gì không giống, đơn giản hắn cảm nhận thấy người này vượt lên trước tàn ác.
Mặc mặc dù vẫn sở hữu một Triệu Phù Khanh ở phần bên trước, tuy nhiên Trì Sơn vẫn cảm nhận thấy được, hoàn toàn có thể hấp dẫn sự để ý của Tiết Tẫn chắc chắn cần là một trong những phái đẹp tử kiêu ngạo, khó khăn thuần. Suy cho tới nằm trong, phái đẹp tử như Triệu Phù Khanh, ở kinh trở nên này thật nhiều, bọn họ đều được dạy dỗ nhằm trở nên một tè thư khuê cát nữ tính, thánh thiện thục, tuy nhiên cũng ko thấy ai nhập số bọn họ, hoàn toàn có thể khiến cho Tiết Tẫn động tấm lòng, cố ý, Triệu Phù Khanh lại thực hiện được, thực hiện Tiết Tẫn chỉ quí 1 mình nường tao.
"Tóm lại, cô nương ở trước mặt mày hắn ko thể tấn công rơi rụng chủ yếu bản thân."Trì Sơn cường hóa phát biểu.
Như chuyện một vừa hai phải rồi, không có ai nhập bọn họ cho là Giang Sương Hàn tiếp tục quay về ngay lập tức khi cơ. Nếu như 1 phái đẹp tử thông thường tuy nhiên nghe được bao nhiêu điều phát biểu cơ, mặc dầu cá tính ôn nhu cho tới cỡ này, ko nói đến việc chuyện hoàn toàn có thể đại náo một trận hay là không, tuy nhiên cảm nhận thấy nhức lòng, cuồng nộ thì chắc chắn sẽ sở hữu.
Vậy tuy nhiên Giang Sương Hàn một chút ít phản xạ cũng không tồn tại, vậy tuy nhiên Tiết Tẫn cũng coi đấy là chuyện thông thường.
Chuyện gì vậy? Vừa nom vẫn biết Giang Sương Hàn yêu thương cho tới yếu ớt mọn, chỉ hoảng hồn thông thường ngày nường đã biết thành Tiết Tẫn ăn cho tới gắt gao. Hắn một phía vì như thế Giang Sương Hàn tuy nhiên cảm nhận thấy bất bình, một phía dự trù cáo kể từ nường nhằm ra bên ngoài mò mẫm Tiết Tẫn.
Giang Sương Hàn thấy được bên trên mặt mày Trì Sơn đem theo dõi nhức lòng, tuồng như còn đem theo dõi một chút ít tiếc thương nữa?
Nàng ko lúc nào hiểu nỗi mạch óc của Trì Sơn, theo dõi lệ cũ hành lễ tiễn biệt hắn tách lên đường.
Trì Sơn thoát khỏi tè viện của Giang Sương Hàn, trái khoáy nhiên thấy được cơ hội cơ ko xa thẳm Tiết Tẫn đang được nằm trong Cảnh Xu thì thầm, ko sử dụng trước mặt mày bọn họ, hắn đều hoàn toàn có thể đoán được, giờ khắc này Cảnh Xu chắc chắn tiếp tục khóc cho tới hoa lê tè vũ, nom hết sức không có tội xứng đáng thương.
Thật sự đúng thật hắn đoán, chỉ thấy Tiết Tẫn khoát khoát ống tay áo, rõ rệt là ko kiên trì so đọ với nường ta: "Trở về lên đường."
"Vừa rồi nom ngươi tức tức giận cho tới trở nên đi ra vì vậy, tao còn tưởng rằng ngươi vẫn động một chút ít lòng trắc ẩn rồi chứ, giờ đây coi đi ra, vẫn chính là vị cơ cần thiết rộng lớn." Trì Sơn cảm thán phát biểu.
Tiết Tẫn liếc xéo Trì Sơn một chiếc, hắn ko quí người không giống ở trước mặt mày hắn, nhắc tới Triệu Phù Khanh.
Trì Sơn thấy hắn lại mong muốn nổi nóng, vội vã vội vàng vàng đem không còn điều trong tâm phát biểu xong xuôi một mạch: "Ta đó là mong muốn phát biểu với ngươi, chớ sở hữu một ngày dài trưng ra bên ngoài diện mạo hung hãn so với cô nương ngôi nhà người tao, thời điểm hiện tại, nường đang được vô cũng thích ngươi, tuy nhiên ngươi một ngày dài đều vì vậy, vững chắc ngươi ko suy nghĩ cho tới, lỡ như sở hữu một ngày nường ko quí ngươi nữa, trái khoáy tim khuynh hướng về người không giống, thì ngươi cần thực hiện sao? "
Tiết Tẫn mỉm cười nhạo một tiếng: “Chỉ là một trong những thế đằm thắm, sở hữu đồ vật gi rất cần phải nghĩ?”
Trên đời này, còn chưa xuất hiện người này làm cái gi được hắn.
Trì Sơn thấy biểu cảm bên trên mặt mày Tiết Tẫn, cảm nhận thấy những điều phát biểu một vừa hai phải rồi của tớ cũng chỉ ăn hại, hắn ngay lập tức khoát tay áo: "Được thôi, ko phát biểu với ngươi nữa, tao trở về trước, nếu như nhằm phụ vương hiểu rằng, tao ko ở trong nhà xem sách tuy nhiên lén trốn ra bên ngoài thì ông ấy chắc chắn tiếp tục nỗ lực roi vọt cho tới trên đây truy sát tao rơi rụng. "
Tuy rằng Trì Sơn mong muốn gom Giang Sương Hàn phát biểu vài ba câu trước mặt mày Tiết Tẫn, tuy nhiên hắn còn ko cho tới nấc vì như thế gom nường tuy nhiên nằm trong Tiết Tẫn xé rách rưới mặt mày nhau.
Thời điểm Tiết Tẫn một đợt nữa về bên, phân phát hiện nay bên trên người Giang Sương Hàn vẫn thay đổi trở nên một đằm thắm áo quần không giống.
Lúc còn ở Bắc địa, Tiết Tẫn vẫn phát biểu qua chuyện, về sau ko được cho phép Giang Sương Hàn đem áo quần red color nữa, nường cứ nhận định rằng Tiết Tẫn ko quí sắc tố tươi tỉnh sáng sủa như red color, hơn nữa, khi cơ bọn họ đang được ở vùng biên giới, phần rộng lớn đem white color là nhiều, tuy nhiên thời điểm hiện tại nường đầu tiên đem bên trên người cỗ áo quần long lanh khi lên Sảnh khấu, thiệt khiến cho cho tất cả những người tao ghi nhớ cho tới vẻ rất đẹp diễm kiều Lúc mới mẻ bắt gặp nường.
Bóng dáng vẻ đỏ chót rực như lửa đột ngột xuất hiện nay ở Bắc địa khi chiều cùn, khi ấy khung trời vẫn té về chiều, không khí như lu nhòa trước vẻ rất đẹp của nường, bùng cháy rực rỡ, chấn động lòng người.
Tựa như giờ khắc này, áo quần biểu diễn tráng lệ, long lanh tuy nhiên cũng vô nằm trong rườm thẩm tra, thế tuy nhiên Lúc đem bên trên người nường lại tạo ra cảm xúc nhẹ dịu, thanh bay, vòng eo nhỏ nhắn, giống như liễu rũ nhập bão, tất cả phối phù hợp với nhau đều hết sức vừa đẹp, ko quá cũng tương đối đầy đủ. Má lúm đồng xu tiền, Lúc mỉm cười rộ lên bùng cháy rực rỡ như ngày xuân vẫn về, song môi đỏ chót mọng như anh khoan mon tía, hai con mắt hấp dẫn nom người thỉnh phảng phất lại chớp một chiếc, vô cùng sở hữu tư thái của hoa mai nhập bão tuyết, vượt lên ngày ướp đông lạnh giá chỉ, đợi cho tới một ngày được vươn bản thân phô trương sắc.
Tiết Tẫn còn chưa kịp thì thầm, ngay lập tức nghe Giang Sương Hàn phát biểu trước: "Tướng quân dường như không quí nghe《 Tái Hồng Nhạn 》 , vậy thiếp hát 《 Thước kiều tiên 》cho ngài nghe, được không?"
Tiết Tẫn ghi nhớ lại chuyện một vừa hai phải rồi, cũng quan sát sở hữu địa điểm ko phù hợp, cảm nhận thấy được phản xạ của nường trên mức cho phép rét nhạt nhẽo, lúc đầu hắn ý định chất vấn nường một vài ba câu về chuyện một vừa hai phải rồi, tuy nhiên trong khi thấy nường xuất hiện nay thì hắn vẫn quên rơi rụng yếu tố cần thiết chất vấn.
Một tương khắc trước, hắn còn nghi hoặc tấm tấm lòng của nường giành riêng cho hắn, tuy nhiên giờ đây, Lúc nom cho tới nường vẫn sẵn sàng vì như thế bản thân vì vậy, thì hắn trọn vẹn yên tĩnh tâm, không phải lo ngại lắng gì nữa. Chỉ mới mẻ bao nhiêu ngày tuy nhiên nường vẫn biết nhận lỗi với hắn bằng phương pháp này, vì như thế hắn hát một khúc.
Hắn trái khoáy thực ko quí 《 Tái Hồng Nhạn 》 , này là bài bác hát nói tới một tướng mạo quân cao quý kiêu ngạo thời chi phí triều, tuy rằng rằng Tiết Tẫn kiêu ngạo, tuy nhiên cũng ko cảm nhận thấy được bạn dạng đằm thắm nằm trong người này còn có nơi nào kiểu như nhau cả, so với vị tướng mạo quân cơ, loại người chỉ quí nhằm lại thanh danh tuy nhiên không thích ghi lại chiến công thì hắn cũng không tồn tại từng nào kính trọng.
Tiết Tẫn không tồn tại nhắc với Giang Sương Hàn về ý suy nghĩ này, hoặc là nường vẫn đoán được tâm lý của hắn, hoặc nường vẫn nghe ngóng được sở trường của hắn, bất luận là loại này, đều là minh hội chứng đúng chuẩn cho tới tình yêu tuy nhiên nường giành riêng cho hắn.
Tiết Tẫn cảm nhận thấy bạn dạng đằm thắm ko quan trọng nằm trong nường chấp nhất, bèn bảo: "Hát lên đường."
《 Thước kiều tiên 》 nằm trong Tái hồng nhan sở hữu khác lạ rất rộng, Thước kiều tiên nói tới một song phái mạnh phái đẹp kể từ khi thân quen nghe biết Lúc cảm mến nhau, ở đầu cuối kết trở nên một song phu thê, bài bác này sẽ không được lưu truyền thoáng rộng, chỉ vì như thế nó sở hữu tư tưởng một đời một kiếp, cả một đời chỉ mất có một không hai đối phương, phần rộng lớn người xem đều thấy đấy là một điều vớ vẩn, ko thực tiễn.
Giang Sương Hàn cũng nắm được ý tứ vì như thế sao Triệu Huyên Ngọc chắc chắn mong muốn nường hát cho tới hắn nghe bài bác này.
"Thiếp ko suy nghĩ tiếp tục hát cho tất cả những người không giống nghe, âm thầm suy nghĩ mong muốn hát cho tới tướng mạo quân nghe, chỉ hát cho tới có một không hai 1 mình tướng mạo quân nghe thôi được không?" Giang Sương Hàn hát xong xuôi, ngay lập tức nom trực tiếp góc nhìn Tiết Tẫn chất vấn.
Ánh nến lắt lay, ko rõ rệt lắm, nến nhập chống vẫn tắt lên đường 1/2, cả chống tràn ngập huân hương thơm, nường chuyên nghiệp chú để ý ngũ quan liêu của hắn, từng một địa điểm, từng góc nhìn đều một vừa hai phải đầy đủ, cả khuôn mặt đều tuyệt vời, bên trên mặt mày vô nằm trong thật sạch sẽ, ko bám một chút ít ngày tiết này.
Tiết Tẫn sửng oi một chút ít, nghe hiểu đấy là nường thực hiện nũng với hắn, mỉm cười một tiếng: "Đương nhiên là được, bài bác này tao quí, về sau nường hoàn toàn có thể thông thường xuyên hát cho tới tao nghe.”
"Vâng", Giang Sương Hàn nghẹn ngào lên giờ đồng hồ.
Phiền óc trong tâm Tiết Tẫn một vừa hai phải mới mẻ áp dụng được lại tự động dưng xuất hiện nay, điều một vừa hai phải rồi hắn phát biểu cũng đâu sở hữu hung dữ? Tại sao nường lại ủy khuất đến mức độ mong muốn khóc thế kia?
Hắn tâm lý một chút ít, vẫn chính là ko kiên trì giải thích: "Ta mới mẻ nghe Cảnh Xu phát biểu, nường ko cần tè thiếp gì của tao, cho nên vì thế nường sở hữu chuyện gì rồi cũng ko quan trọng cần lý giải với nường tao cả, tao đã và đang phát biểu qua chuyện, nhập phủ này không có ai hoàn toàn có thể thực hiện ngôi nhà của nường được, nường còn ko thỏa mãn nhu cầu sao?"
Giang Sương Hàn trông thấy thần sắc bên trên khuôn mặt cơ sở hữu phần kiểu như trước cơ, nom chiếc miệng của hắn khi đóng góp khi cởi, theo dõi bạn dạng năng trả lời: "Thiếp nghe theo dõi tướng mạo quân."
Giày vò cả một ngày ở đầu cuối cũng bình an kết thúc giục.
Trong lòng Thu Cơ nằm trong Xuân Nga vẫn còn đấy hoảng hồn hãi, Xuân Nga vỗ vỗ ngực nói: "Làm tao hoảng hồn mong muốn bị tiêu diệt, tao mới mẻ suy nghĩ suýt tí nữa là, nữa là kiểu như như lúc trước cơ, đại náo một trận rồi."
"Ăn phát biểu cho tới cẩn thận", Thu Cơ quát tháo khẽ Xuân Nga, phía đôi mắt nom thông thoáng qua chuyện gian giảo chống vẫn tắt đèn.
Xuân Nga hạ thấp tiếng động, tránh khỏi một kiếp, lòi ra tươi tỉnh cười: "Vẫn là Khanh Khanh cô nương sở hữu phương án." Nàng theo dõi góc nhìn của Thu Cơ nom thông thoáng qua chuyện, rèm bên phía trong và được buông xuống, vì vậy nhị người bọn họ bước đi ra gian giảo ngoài.
Lúc này, ở tè viện mặt mày cơ, Cảnh Xu đang được lo lắng không yên đợi người lên đường nghe ngóng động tĩnh mặt mày cơ về bên, sau thời điểm nghe hạ nhân phát biểu xong xuôi, nường sửng oi nhảy thốt: "Cái gì? Đại nhân không chỉ không tồn tại trách cứ trừng trị nường tao, mà còn phải đáp ứng nhu cầu cho tới nường tao, về sau được tự tại xuất phủ?"
Đại nha trả biết trong tâm Cảnh Xu đang được không dễ chịu, ngay lập tức ở một phía an ủi: "Nương tử chớ suy nghĩ vì vậy, nường tao ở phủ tướng mạo quân ko danh ko phận, cho tới loại địa điểm tè thiếp tuy nhiên tướng mạo quân cũng không thích tía thí cho tới nường tao, thì đơn giản dễ dàng nhận ra, tướng mạo quân ko đem nường tao bịa đặt trong tâm."
"Ngươi phát biểu cũng có thể có lý." Cảnh Xu tinh xảo tâm lý lại một đợt, cảm nhận thấy điều phát biểu của nha trả cũng ko sai, nhất là sau ngày thời điểm hôm nay, cả phủ đều biết rõ, tướng mạo quân vẫn phát biểu qua chuyện, Giang Sương Hàn trong cả địa điểm thị thiếp cũng ko xứng, "Căn bạn dạng tướng mạo quân ko nhằm nường tao trong tâm ngài ấy."
Ở một tè viện không giống của Tây năng lượng điện, Sài Thanh Y nghe cho tới thông tin của hạ nhân truyền cho tới, không chỉ ko tức tức giận, mà trái ngược, nường tao còn nhảy mỉm cười, thiệt ko hổ là Giang Sương Hàn. Tuy rằng ko đoán được đúng chuẩn ý tứ của Tiết Tẫn, tuy nhiên Sài Thanh Y vẫn cảm nhận thấy thủ đoạn của Giang Sương Hàn thiệt khôn lường.
Bọn hạ nhân không hiểu biết vì như thế sao Sài Thanh Y lại mỉm cười, chỉ thấy sau thời điểm nường tao mỉm cười xong xuôi, tự động phát biểu một câu: "Nàng tao vẫn hoàn toàn có thể thực hiện đến mức độ này, vậy tuy nhiên ngôi nhà tử còn phái tao cho tới trên đây, trái khoáy nhiên vẫn còn đấy điều kiêng cữ kị."
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn