trọng sinh để yêu lần nữa

Nhà Hàng Đông Du.
Buổi tối, nhì ngôi nhà Lục Gia và Hách Gia tổ chức triển khai một buổi tiệc nhập ngôi nhà, chúng ta ham muốn cho tới nhì tầng lớp thanh niên tuổi tác họp mặt nhau.

Đó là lí vì thế vì thế sao lại sở hữu buổi tiệc tối ni.
Trong chống vip, 1 bàn tiệc vô nằm trong sang trọng và quý phái được bày đi ra.

Bạn đang xem: trọng sinh để yêu lần nữa

Các thức ăn quan trọng đặc biệt và đã được dọn lên.

Mọi người nhập mái ấm gia đình của nhì mặt mày đều vẫn xuất hiện rất đầy đủ.

Chỉ đem nhì hero đó là ko thấy đâu.
Hách Liên Thành đợi một khi lâu vẫn ko thấy đàn bà cho tới, ông chính thức cảm nhận thấy tức bực.

Quay qua quýt bà xã bản thân ông tức giẫn dữ chất vấn :
"Mạc Dao, bà ko thông tin cho tới Mạc Hân rằng tối ni, ngôi nhà tất cả chúng ta đem tiệc sao? Sao cho tới giờ vẫn ko thấy mặt mày nó đâu hết?"
Mạc Dao coi ck bản thân, biết ông đang được ko hí hửng, bà ngay lập tức vơi giọng cuống quýt vàng phân tích và lý giải.
"Liên Thành, đợi thêm thắt một ít nữa cút, Tử Thiên thằng bé bỏng cũng ko cho tới nữa nhưng mà, rằng ko chừng nhì đứa bọn chúng nó hứa nhau cút công cộng cũng nên."
Nghe bà xã bản thân rằng cũng đều có lí, Hách Liên Thành thời điểm hiện nay mới mẻ điềm đạm, khuôn mặt mày mới mẻ hòa đình lại một ít.

Ông nghiêm ngặt giọng nhưng mà rằng :
"Tốt nhất là vì vậy, vày ko tôi tiếp tục trừng trị nó theo dõi gia pháp của Hách Gia.

Thật là bà và u chiều quá khiến cho nó sinh hư hỏng rồi.

Con gái càng rộng lớn càng ko nghe câu nói. nữa."
....
Bên ngoài cửa ngõ rộng lớn của phòng mặt hàng, nhì cái MayBach một đen kịt, một white, nằm trong tiến thủ về bến bãi đậu xe cộ rồi dừng hoàn toàn lại.

Bước đi ra kể từ cái MayBach black color đó là Lục Minh Tử Thiên, đồng thời kể từ cái MayBach white color, Hách Liên Mạc Hân cũng vừa vặn bước xuống ngoài xe cộ.
Cả nhì người nằm trong tiến thủ nhập cửa ngõ rộng lớn quán ăn.

Thế tuy nhiên cả anh và cô đều không sở hữu và nhận đi ra nhau.

Hai người cứ vậy, người trước kẻ sau, lặng lẽ cút nhập.
Bước qua quýt cửa ngõ rộng lớn, Hách Liên Mạc Hân xém chút té đi ra phí a đằng sau, chợt một cánh tay rộng lớn hứng cô thăng vày lại, một tiếng nói trầm giá buốt vang lên.
"Vị tè thư này cô không vấn đề gì chứ? Có cần thiết tôi chung cô không? "
Hách Liên Mạc Hân trở lại coi, trước mặt mày cô là 1 trong dáng vẻ người to lớn, người nam nhi nhập trang phục xanh lơ đen kịt tràn thanh lịch đang được coi cô.

Mái tóc đen kịt dày của anh ấy được chải gọn gàng đi ra hâu phương.

Hai mặt hàng lông mày dày, sóng mũi cao, nhất là hai con mắt cơ của anh ấy lại mang trong mình 1 gray clolor vô nằm trong rất đẹp.

Anh tớ thiệt soái, Mạc Hân cảm thán trong tim.

Cô cứ ngây người nhưng mà coi anh, quên cả phiền hà nhưng mà bản thân đang được gặp gỡ cần.
Lục Minh Tử Thiên thấy cô nàng xinh rất đẹp này cứ coi anh, anh đem chút hài hước.

Vội nhắc nhở cô :
"Tiểu Thư à, cô không tồn tại yếu tố gì chứ, sao lại coi tôi mãi thế, mặt mày tôi bám gì sao?"
"Hả," Hách Liên Mạc Hân hốt hoảng, Cô giật thột cuống quýt vịn nhập cửa nhà tại vị rồi rằng,
"Tôi không vấn đề gì, cảm ơn anh, tuy nhiên tôi ko cần thiết anh chung đâu."
Trả câu nói. anh hoàn thành, cô ko coi anh nữa, chỉ ngồi xuống gỡ song giầy gót cao thoát khỏi chân bản thân.

Một cái đã trở nên gãy gót luôn luôn rồi.
Cô cau ngươi âm thầm mắng : " Thật xui sẻo nhưng mà, còn nếu không cần vì thế thân phụ nghiền cô cần cho tới phía trên tức thì ngay lập tức, cô sẽ không còn cuống quýt vàng nhưng mà trong cả giầy cũng ko lựa kĩ nữa, giờ đây thì chất lượng tốt rồi, làm thế nào nhằm cút tiếp phía trên.

Đúng là đồ dùng đem chất lượng tốt nhằm lâu lâu năm cũng tiếp tục lỗi nhưng mà."
Lục Minh Tử Thiên coi cô nàng đem cỗ váy màu xanh da trời dương nhạt nhẽo trước mặt mày, anh đem chút hoài niệm, "không biết Hách Liên Mạc Hân vị hít thê của anh ấy giờ đây thế này rồi, cô chắc chắn rằng xinh rất đẹp lắm nhỉ?" Không suy nghĩ nhiều nữa, anh nhã nhặn rằng :
"Nếu cô không vấn đề gì rồi, tôi xin xỏ luật lệ cút trước, từ giã nhé." Sau cơ anh cút trực tiếp nhập phía bên trong.

Chẳng hợp lý vì thế gì khiến cho anh ở lại cả, cho dù sao cũng chỉ là 1 trong người ngoài nhưng mà thôi.

Vậy nên anh chả chú tâm, cũng ko coi cô kĩ một chuyến này nữa.
Sau khi Lục Minh Tử Thiên cút rồi, Hách Liên Mạc Hân mới mẻ trả hồn, "cô hiện giờ đang bị loại vậy chứ, ngẫu nhiên lại ngây ngốc vì thế một người nam nhi xa vời kỳ lạ.

Xem thêm: hạ cánh nơi trái tim anh

Thật thiếu hiểu biết được luôn luôn nhưng mà."
Nhìn cho tới cái guốc nhập tay bản thân, Hách Liên Mạc Hân lại nổi điên," làm thế nào giờ đây, đời nào cần cút chân ko nhập buổi tiệc sao? "
Suy suy nghĩ một hồi, nhập đầu chợt nảy đi ra một ý muốn, cô nuốm cái giầy còn sót lại, sử dụng mức độ bẻ mạnh một chiếc, ngay lập tức đế giầy bị gãy luôn luôn, nhì cái ở đầu cuối cũng đều nhau rồi.
Xong xuôi, cô phủi tay rồi xỏ giầy lại, song guốc gót cao ngẫu nhiên tiết kiệm hơn bảy phân khiến cho Hách Liên Mạc Hân đem chút xa lạ.

Hôm ni, cái váy xanh lơ dương cô đem là cỗ váy lâu năm cho tới mắt cá chân chân, cần cút bên trên giầy gót cao mới mẻ chính.

Đằng này, song guốc hiện nay chẳng không giống giầy che búp bê là bao nhiêu, nó thực hiện body cao 1m 60 của cô ấy vốn liếng lùn rồi, giờ đây lại càng lùn rộng lớn.
"Haizz..đem kệ luôn luôn," Hách Liên Mạc Hân xách túi nhanh chóng chống cút trực tiếp nhập phía bên trong.

Vào cho tới cửa ngõ chống, cô cúi đầu lễ luật lệ kính chào thân phụ u và nhì bác bỏ Tử Duệ và Thanh Vũ.
"Xin lỗi người xem, Mạc Hân con cái cho tới trễ, phiền phức người xem cần đợi con cái rồi.

"
Cô kính chào người xem hoàn thành, ngay lập tức ngước mặt mày lên coi rồi mò mẫm ghế ngồi.

Ngay ngay lập tức khuôn mặt mày của Lục Minh Tử Thiên đập tức thì nhập đôi mắt.

Hách Liên Mạc Hân không thể tinh được.
"Là anh tớ, đó là người nam nhi khi nãy nhưng mà, anh tớ đó là Lục Minh Tử Thiên, vị hít phu của cô ấy cơ sao?" Hách Liên Mạc Hân ngồi xuống ghế, cô hồi hộp không đủ can đảm coi anh.
Lục Minh Tử Thiên coi cô, anh cũng bất thần, ko ngờ cô nàng ngoài cửa ngõ anh gặp gỡ khi nãy lại là vị hít thê của anh ấy, thảo này, anh lại sở hữu cảm hứng không xa lạ cho tới vậy.

Anh ngay lập tức vực lên, đem bàn tay thon lâu năm về phía cô, rồi nhã nhặn rằng :
" Mạc Hân Tiểu Thư, lần thứ nhất hội ngộ em.

Lục Minh Tử Thiên anh trái khoáy là vinh hạnh rồi."
Hách Liên Mạc Hân cuống quýt vực lên, đem bàn tay nhỏ white sứ, bắt lấy bàn tay của anh ấy.

Lúc này cô mới mẻ lấy lại điềm đạm, gật đầu rồi rằng :
"Lục Thiếu Gia, anh quá câu nói. rồi, em chỉ coi anh là chúng ta nhưng mà thôi, em..em..vẫn đem người mình yêu thích rồi."

Mọi người ai nấy đều bất thần vì thế câu vấn đáp của cô ấy.

Nhất là Lục Minh Tử Thiên, anh cảm nhận thấy bản thân như vừa vặn mất mặt cút cái gì quý giá bán vậy.

Mạc Hân vậy nhưng mà đang không lưu giữ gì cho tới anh nữa.

Anh cuống quýt buông tay cô đi ra, lạnh lẽo lùng rằng :
"Không sao, anh cũng ko chú tâm, hai mươi năm thực quá lâu năm, nó đầy đủ nhằm thực hiện tình thân loài người thay cho thay đổi.

Bỏ cút.

Mọi việc tùy em vậy."
Nói hoàn thành, anh ngồi xuống chính thức sử dụng bữa, mặt mày anh chẳng đem một ít biểu cảm này, người xem nhập cả nhì mái ấm gia đình chẳng ai biết là anh đang được hí hửng hoặc buồn.

Tất cả chỉ lặng lẽ sử dụng bữa theo dõi anh.

Xem thêm: truyện đình gia gia xin ra mắt chào em

Sau nằm trong, buổi tiệc cũng kết thúc giục nhập sự tẻ ngắt, Lục Minh Tử Thiên tách cút trước tiên, anh chẳng trở lại coi Hách Liên Mạc Dao thêm 1 chuyến này.
Lái xe cộ ngoài quán ăn, anh cho tới xe cộ chầm lừ đừ men theo dõi con phố vắng vẻ rồi tạm dừng trước một quần thể trưng bày quà lưu niệm, phố vẫn lên đèn kể từ lâu, hàng ngàn ánh đèn sáng sáng sủa lên tỏa nắng rực rỡ..

nhưng lòng anh lại là 1 trong mảng u tối..tĩnh mịch.

Anh lẩm nhẩm nhưng mà suy nghĩ nhập đầu..
"Hách Liên Mạc Hân, Thật ko ngờ, lần thứ nhất hội ngộ em, em lại yêu thương người không giống mất mặt rồi...!"