trọng sinh chiều vợ điên cuồng

Quý Noãn thay cho ăn mặc quần áo xong xuôi, thoát ra khỏi buồng ngủ thì chạm nên góc nhìn của Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm lặng lẽ nom vô hai con mắt Trắng đen kịt rõ rệt Lúc cô nom anh. Đó ko nên là hai con mắt đang được xoắn xuýt vượt lên trước khứ, ko nên đang được phẫn uất, cũng ko nên đang được hận.

Bạn đang xem: trọng sinh chiều vợ điên cuồng

Thật rời khỏi anh cũng ko dĩ nhiên mang lại lắm, rằng rốt cuộc cô với buông vứt được vì thế vẹn toàn nhân này sẽ không.

Nhìn thấy đường nét mặt mày điềm đạm lạnh nhạt của anh ý, cô cũng yên lặng, tỉnh bơ chỉnh lại phần cổ áo của tớ, nói: “Có thể phiền Mặc tổng mang lại tôi mượn một trăm đồng không?”

Không mượn được điện thoại cảm ứng, chớp đôi mắt lại tự nhiên phanh mồm mượn chi phí, nhưng mà chỉ mượn một trăm đồng?

Mặc Cảnh Thâm nom cô, Quý Noãn đang được vô cùng tự động giác tiếp cận loại móc treo loại trong thời điểm tạm thời ở trước cửa ngõ, thám thính tìm kiếm vô ăn mặc quần áo của anh ý nhưng mà cũng không kiếm thấy ví chi phí đâu. Lúc này cô mới mẻ lưu giữ lại trường hợp khi ở bên dưới đại dương, không chỉ có túi đeo và loại vô túi đeo của cô ý bị thất lạc, đoán chừng khi ê đồ đạc và vật dụng vô áo sơ-mi và quần lâu năm của anh ý cũng rơi xuống đại dương. Lúc này mới chỉ nhị ngày, anh lại luôn luôn trong nhà đỡ đần cô, chính vì thế cũng ko van cấp cho lại minh chứng thư, hẳn là cũng không tồn tại thời hạn chuồn mua sắm ví chi phí mới mẻ.

Nhưng nếu như anh đang được thông thường xuyên quay trở lại Quốc tế Oran, giờ đây cũng đều có thói quen thuộc đem theo đòi không nhiều chi phí giấy má vô người, mặc dù sao cũng ko cho tới nỗi không tồn tại một trăm đồng xu tiền mặt mày ở trên đây.

Nghĩ vậy, Quý Noãn ngay tắp lự cù người lăm le cho tới bao nhiêu chống không giống thám thính test, nếu như không thấy thì sẽ tới chống sách thám thính. Dù sao chỉ cần phải có chi phí nhằm cô đón xe pháo về Nguyệt Hồ Loan là được.

Nhưng cô vừa vặn xoay người thì đã biết thành một cánh tay uy lực vậy là, khắp cơ thể ngay lập tức bị kéo về.

Mặc Cảnh Thâm đè cô vô cạnh bên móc treo loại, bao phủ lấy eo cô, vây cô trong tim, giọng trầm thấp: “Vết thương vẫn tồn tại ko lành lặn, em chắc chắn nên chuồn sao?”

Đột nhiên thân thiện vì vậy, khá thở của anh ý phả vô mặt mày cô, tim Quý Noãn đập mạnh một chiếc.

Cô đẩy tay anh rời khỏi, nỗ lực tách bay, tuy nhiên lại trọn vẹn ko đẩy rời khỏi được, thậm chí là còn ko di dịch tí này. Cô ngay lập tức thực hiện mặt mày rét đập lên cánh tay anh, xoay đầu nom anh, tức phẫn uất nói: “Mặc Cảnh Thâm, khi tôi mê man ngất xỉu, anh tắm mang lại tôi, thay cho ăn mặc quần áo mang lại tôi. Lúc ê tôi ko thể làm những gì được nên ko so kè với anh, tuy nhiên giờ đây tôi đang được hoàn toàn có thể tự động tại vị được, cũng không xẩy ra thương nặng nề, không nhất thiết phải ở lại điểm của anh ý. Còn nữa, anh với rất cần phải cứ ôm tôi rất nhiều lần vậy không? Thả tôi ra!”

Anh thì âm thầm mặt mày tai cô: “Em cũng biết là tôi tắm mang lại em, tôi nhận ra từng nào thứ tự, từng ngủ cùng nhau từng nào thứ tự, em kiểm đếm được không? Tôi mới mẻ ôm em một chút ít nhưng mà em đang được tức phẫn uất thế này, hóa rời khỏi bao nhiêu trong năm này tôi cẩn trọng lên plan từng bước, sau cùng lại nuôi một kẻ bội ơn bội nghĩa sao?”

“…”

Chuyện này thì tương quan gì cho tới bội ơn bội nghĩa nhỉ?

Quý Noãn cay nghiệt mặt mày, ko vùng rời khỏi được, thì chỉ hoàn toàn có thể nỗ lực lùi về hâu phương. Tuy nhiên hâu phương lại là móc treo loại trong thời điểm tạm thời, ko thể hứng được cô, nên cô chỉ lùi một bước đang được tạm dừng. Cô lại giơ tay nỗ lực đẩy anh rời khỏi, vẫn ko thể toại nguyện.

Để tách mang lại cô nối tiếp lùi về sau sẽ ảnh hưởng móc treo loại cấn vô người, Mặc Cảnh Thâm dứt khoát bao phủ lấy eo cô. Quý Noãn chỉ cảm nhận thấy bản thân bỗng nhiên bị bao phủ lấy, nhị chân tách bề ngoài khu đất, anh nhẹ dịu xoay người bế cô cho tới ghế sofa.

Xem thêm: ngận thị kiểu tình

Anh ngồi xuống, bịa đặt cô ngồi lên đùi bản thân, lưu giữ lấy eo cô, áp khuôn mặt mày tuấn tú lại ngay sát, khá thở êm ấm gần như là phả lên phía trên mặt cô: “Muốn thám thính chi phí mặt mày tại đoạn này của tôi, e rằng khá khó khăn.”

Giọng trình bày khàn khàn của anh ý mang lại cô ảo giác như anh dụ dỗ dành riêng mình: “Chỉ với em mới mẻ hoàn toàn có thể ở trên đây nô đùa uy phong. Làm mặt mày rét đã và đang thực hiện rồi, ham muốn thực hiện thế này, trả thù địch thế này, trút bỏ phẫn uất thế này cũng khá được, tuy nhiên trước lúc chỗ bị thương lành lặn hẳn thì em ko được tách ngoài điểm này. Ít nhất em nên chờ đến lúc không hề làm cho đầu đau nữa, chưng sĩ xác lập em không tồn tại yếu tố thì mới có thể được tách chuồn.”

Làm gì Quý Noãn lại ngoan ngoãn ngoãn nghe tiếng vì thế bao nhiêu câu này của anh ý chứ, lại còn bảo cô thực hiện mặt mày rét. Cô đang được lăm le tranh biện với anh, tuy nhiên vừa vặn xoay đầu đã biết thành anh cúi xuống hít.

Quý Noãn chấn động.

Trong bao nhiêu mon sau khoản thời gian về nước, trên đây ko nên thứ tự trước tiên cô bị Mặc Cảnh Thâm hít. Mấy thứ tự trước ko nên vô bóng tối thìa là say rượu, hoặc là trước lúc cô mê man. Anh vì thế thất lạc kiểm soát nhưng mà hít cô như ham muốn ăn tươi tắn nuốt tươi. Nhưng vô trường hợp nhị người đều tươi tỉnh, thậm chí là xung xung quanh đều yên ổn tĩnh thì so với cô nhưng mà trình bày, nụ hít này thiệt sự là trên mức cần thiết thân thiện, thậm chí là là đang được khiêu chiến kỹ năng Chịu đựng đựng của cô ý.

Vài giây sau, cô tươi tỉnh lại, bèn trả tay đẩy ngực anh rời khỏi, gần như là hành động tự nhiên với ĐK ham muốn bay ngoài vòng đeo tay anh.

Nhưng cô ko đẩy rời khỏi được, ngược lại còn bị hít sâu sắc rộng lớn.

Anh thẳng lưu giữ lấy gáy cô, biến chuyển nụ hít vốn liếng chỉ cúi xuống trở nên nụ hít sâu sắc, môi lưỡi dây dính. Cô ko đẩy anh rời khỏi được, chỉ cảm nhận thấy ngày tiết vô người đều đang được điên loạn phun trào, domain authority đầu ê rần. Tất cả sự hăng hái mặc dù thân thuộc hoặc xa vời kỳ lạ đều vây lấy cô. Đẩy hồi lâu, cô gần như là tổn hao rộng lớn phân nửa mức độ lực, sau cùng chỉ hoàn toàn có thể thay đổi một cơ hội trở ngại, xụi lơ trong tim anh, ngón tay run rẩy rẩy bắt chặt lấy áo anh.

Ý thức của Quý Noãn lếu láo loàn. Anh bao phủ lấy mặt mày cô, ngón tay êm ấm vuốt ve sầu domain authority mặt mày cô, tay ê kể từ sau gáy cô trượt xuống. Đến Lúc cảm biến được tay anh luồn vô ăn mặc quần áo bản thân, cô mới mẻ giật thột, tươi tỉnh lại, tăng cường anh rời khỏi.

Mặc Cảnh Thâm vốn liếng không tồn tại ý muốn buông rời khỏi, tuy nhiên khoảnh tự khắc đắm chìm vừa vặn rồi không phải như khi thuở đầu chỉ vì thế ham muốn lưu giữ cô lại nhưng mà nhốt và dự phòng, thứ tự này Mặc Cảnh Thâm bị cô đẩy rời khỏi thiệt, tuy nhiên cũng chỉ buông tay rời khỏi nhưng mà thôi.

Quý Noãn thở phì phò, lăm le nhảy thoát ra khỏi đùi anh. Không biết với nên vì thế nụ hít vừa vặn rồi hay là không nhưng mà sắc mặt mày vẫn tồn tại khá tái ngắt nhợt của cô ý ni lại mẩn đỏ lên.

Người con trai này lúc không hề với ý muốn tiến bộ cho tới thì chỉ đứng yên ổn bên trên điểm điềm đạm nom nhất cử nhất động của cô ý, tuy nhiên một Lúc đang được sẵn sàng tiến công thì tiếp tục nhắm trực tiếp vô kẻ thù.

Cô tức bực kéo áo vừa vặn mới bị bệnh xốc tăng lên giảm xuống, tức phẫn uất mà đến mức khi mới mẻ lùi thoát ra khỏi đùi anh thì suýt té ngồi xuống bàn trà. Cô bị hít mà đến mức chân nhũn rời khỏi, gắng gượng gập vùng dậy, tức phẫn uất cho tới phỏng ko thèm lựa tiếng nhưng mà nói: “Ở điểm của anh ý ko hít thì ôm, anh trình bày tôi nên ở lại điểm của anh ý thế này đây? Nếu tôi ở lại trên đây chăm sóc thương vài ba ngày, ko biết còn bị anh tận dụng cho tới cỡ nào! Anh hít thì hít, còn luồn tay vô ăn mặc quần áo tôi là với ý gì? Nếu tôi thiệt sự chiều lòng anh, với nên anh còn muốn…”

Xem thêm: mê tông chi quốc

Nhận rời khỏi bản thân đang được tức phẫn uất cho tới phỏng suýt trình bày không còn bao nhiêu chuyện gì ê, Quý Noãn càng mắc cỡ đỏ ối mặt mày, vô đôi mắt chan chứa vẻ tức phẫn uất.

Tóc cô rối tung bên trên vai, vẻ mặt mày chan chứa oán thù trách cứ và không dễ chịu, thêm vào đó vừa vặn rồi khi bị hít khá thở tạm bợ nhưng mà mặt mày ửng đỏ ối. Người con trai nom cô, vốn liếng dĩ ko lăm le làm những gì, tuy nhiên ngày tiết lại lên cao vị vẻ mặt mày khó tính ê, hai con mắt sâu sắc đùng một cái tối sầm chuồn.

Quý Noãn còn đang được lăm le nổi rét trình bày gì ê, tuy nhiên thấy vô đôi mắt anh nhượng bộ như còn nhiều lửa rộng lớn bản thân, gần như là chỉ ham muốn nuốt trộng bóng hình bản thân vô đôi mắt bản thân thì xa lánh tức yên ổn bặt…