tổng tài phu nhân lại bỏ trốn rồi

                                    
                                              

" Bác sĩ, người bệnh tiếp tục qua quýt cơn nguy khốn kịch rồi ạ..!"

Tiếng nó tá mừng rỡ phát biểu.

Bạn đang xem: tổng tài phu nhân lại bỏ trốn rồi

Nhưng vị chưng sĩ ấy vẫn vắng lặng, kế tiếp triển khai xong những lối chằm ở đầu cuối. Buổi phẫu thuật chấm không còn.

Nơi sảnh đợi, mang trong mình 1 vị phu nhân đang được không ngừng nghỉ lo ngại, Lúc ánh đèn sáng chống phẫu thuật tắt, khi cơ nó tá bước đi ra, khuôn mặt mày tươi tỉnh cười:" Phu nhân, người yên ổn tâm. Bệnh nhân tiếp tục phẫu thuật thành công xuất sắc, đang được vô quy trình hồi mức độ ạ." Vị phu nhân nghe thấy lời nói ấy thì mừng rỡ. Từ chống phẫu thuật bước đi ra, vị chưng sĩ rét lùng, ko nhắc nhở, ko nhắn dò thám, chỉ lẳng lặng chuồn. Nhưng không người nào dám lên chủ kiến vì thế thái phỏng ấy vị ở khám đa khoa này người nào cũng quen thuộc với loại thái phỏng băng tô của vị chưng sĩ này.

Vị chưng sĩ ấy là Tiêu Tiểu Diệp, là chưng sĩ phẫu thuật đảm bảo chất lượng, có tiếng. Bất kể là phẫu thuật đem khó khăn ra sao thì cô cũng đều hoàn toàn có thể thực hiện được, tuy nhiên lại là kẻ đặc biệt rét lùng, không nhiều phát biểu. Làm việc thì luôn luôn trang nghiêm, thận trọng. Có thật nhiều lời đồn thổi về cô, phát biểu cô là thiên kim đái thư, phát biểu cô nhờ vào quyền lực mái ấm gia đình tuy nhiên trước đó chưa từng ai thực sự tin cẩn vô nó vị Tiêu Tiểu Diệp là vị chưng sĩ đảm bảo chất lượng ra sao thì người nào cũng biết.

Tiêu Tiểu Diệp trở về phòng ngủ, thay cho ăn mặc quần áo. Ca phẫu thuật vừa phải rồi khiến cho cô mệt nhọc bị tiêu diệt chuồn được, thực sự đặc biệt mong muốn ở xuống ngủ một giấc. Vừa ngả người xuống chóng thì giờ chuông điện thoại thông minh kêu, Tiểu Diệp thì thầm mắng ông trời. Uể oải nhấc điện thoại thông minh lên nghe:

- Có chuyện gì ?

" Tiểu thư, tối ni đem bữa cơm trắng mái ấm gia đình, lão gia mong muốn mời mọc người về."Phía mặt mày cơ đầu thừng phát biểu.

- Đã biết.- Tiểu Diệp rét lùng phát biểu.

Nhoài bản thân tách ngoài chóng, thay cho ăn mặc quần áo chưng sĩ, tách ngoài phòng ngủ. Vừa trải qua hiên nhà tiếp tục bắt gặp Cung Ân Thần," Tiểu Diệp, vừa phải phẫu thuật hoàn thành, cậu chuồn đâu vậy...?" Cung Ân Thần nhẹ dịu căn vặn. " Đi cho tới mái ấm hắc ám..." Tiểu Diệp uể oải phát biểu. Cung Ân Thần nghe thấy vậy thì khuôn mặt mày thông thoáng chút khôi hài, " Vậy cậu chuồn chuồn, lưu giữ sinh sống sót về bên nhé..!"

- Cung Ân Thần, tôi tuy nhiên ko sinh sống sót về bên thì người trước tiên tôi ám là cậu."Tiêu Tiểu Diệp mỉm mỉm cười phát biểu. Cung Ân Thần thấy vậy thì vắng lặng, quăng quật chạy tách chuồn.

Vừa tiếp cận cho tới quần thể đỗ xe cộ, Tiêu Tiểu Diệp tiếp tục chính thức cảm tháy ngán chán nản. Đã tách ngoài mái ấm ấy 10 năm rồi, ngỡ như sẽ không còn khi nào quay về tuy nhiên lại ko thể. Tìm xe cộ của tôi rồi đủng đỉnh rãi lái, cô chuồn đặc biệt đủng đỉnh, ko nên cô ko thể chuồn được nhanh chóng tuy nhiên là cô cố ý, cô mong muốn chúng ta nên đợi. Trên người cô ăn diện đặc biệt giản chuồn, đơn giản cái váy xòe white color đem điểm vài ba hoa lá hồng, mái đầu thì được xõa xuống ngang vai, giản dị vẫn ko thể phủ nhòa chuồn sự xinh xắn xa hoa của Tiêu Tiểu Diệp.

Đúng một phần hai tiếng sau, cô tiếp tục xuất hiện bên trên Cẩm Tú Viên, lái trực tiếp xe cộ vô vào sảnh, rét lùng bước đi ra. Quản gia tiếp tục sớm đợi ở cơ. Cô nhẹ dịu phi vào biệt thự nghỉ dưỡng. Đi về phía phòng tiếp khách, ở phía trên được tô điểm đặc biệt rất đẹp, tông white color thực hiện nền, tức thì thân ái thực hiện bịa đặt một cái bàn ghế salong black color được phủ vải vóc chiên, lân cận là cái piano truyền thống. Nơi phòng tiếp khách, đem nhì người đang được ngồi, người con trai trung niên đang được lướt web là Tiêu lão gia-Tiêu Cảnh, lân cận là Tiêu phu nhân- Vũ Nhàn. Tiêu Tiểu Diệp ko thèm nhằm ý cho tới nhì người chúng ta, rét lùng trở về ngồi vô ghế, tay không ngừng nghỉ vuốt ve sầu con cái mèo ở một phía.

" hướng dẫn hướng dẫn, sinh sống đảm bảo chất lượng ko ? " Tiêu Tiểu Diệp vừa phải vuốt vừa phải nhẹ dịu phát biểu, coi nhì người cơ là không gian.

Tiêu phu nhân phát hiện ra hành vi coi thường thông thường của Tiêu Tiểu Diệp thì đem chút tức giận dỗi vẫn nên vắng lặng. Lúc này, Tiêu lão gia mới nhất lên tiếng: '' Tại sao lại cho tới muộn ?'' Tiêu Tiểu Diệp quan sát về phía Tiêu lão gia, chỉ rét lùng nói:'' Mạng người cần thiết.." Vẻn vẹn tư chữ, Tiêu phu nhân thấy thái phỏng xấc xược của Tiêu Tiểu Diệp thì không hề kịp nén được nữa, tức giận dỗi phát biểu :" Tiêu Tiểu Diệp, đang đi vào muộn rồi tuy nhiên sao vẫn còn đấy sử dụng loại thái phỏng xấc xược ấy hả ?"

Tiêu Tiêu Diệp nom vẻ mặt mày tức giận dỗi của Vũ Nhàn thì coi thường bỉ mỉm cười :" Có ai này còn đang được rong ruổi điểm CLUB ấy, dường như đang được bận tu rượu nữa tuy nhiên, xem xét lại bạn dạng thân ái tiếp tục chứ, sao lại mắng người rồi. " Vũ Nhàn nghe hoàn thành thì khuôn mặt mày khẽ tái phát lại, quan sát về phía Tiêu Lão gia. Nhưng đáp lại ánh nhìn ấy vẫn đơn giản ánh nhìn rét lùng của Tiêu Cảnh. Tiêu Tiểu Diệp phát hiện ra hình hình ảnh trước đôi mắt thì khẽ cười:

Xem thêm: lỗ ái bắt yêu

- Quản gia...-Tiêu Tiểu Diệp gọi quản lí gia.

- Vâng đái thư...

- Có nên gọi Tiêu nhị đái thư về ko nhỉ ? Nãy giờ đái thư còn bận nhảy nhót vô CLUB, gọi về chuồn, kẻo Tiêu phu nhân lại bảo tớ xấc xược cho tới trễ.

Tiêu Tiểu Diệp coi thường bỉ quan sát về phía Vũ Nhàn. Người thiếu phụ này quyết định mắng cô, xin xỏ lỗi, ko đầy đủ trình. Tiêu Tiểu Diệp tách ngoài địa điểm, tiếp cận mặt mày piano, tay khẽ vuốt bên trên những phím đàn, nhẹ dịu nói:" Piano trái khoáy nhiên là loại đảm bảo chất lượng, chỉ mất điều là chỉ dùng để làm thực hiện cảnh, ko thể sử dụng với tư cơ hội chân chủ yếu." Một lời nói như tiến công trực tiếp vô tim của Tiêu phu nhân, phía trên đó là ám chỉ bà tớ rằng, đơn giản phu nhân lẽ, không tồn tại tư thủ tục phu nhân chân chủ yếu.

- Tiểu Diệp, đầy đủ rồi... Con quyết định vì vậy cho tới lúc nào nữa ?- Tiêu Lão gia vứt tờ báo xuống bàn, tức giận dỗi phát biểu.

- Đến lúc nào u và em trai sinh sống lại thì tôi tiếp tục giới hạn.- Tiêu Tiểu Diệp rét lùng phát biểu.

Cả phòng tiếp khách đột nhiên tĩnh lặng kỳ lạ thông thường, không hề ai lên giờ. Tiêu lão gia và Tiêu phu nhân mặt mày sầm xuống, tái mét nhợt. Tiêu Tiểu Diệp mỉm mỉm cười, " A chà, Tiêu nhị đái thư về rồi, tất cả chúng ta nên ăn cơm trắng thôi trúng không?" Nói rồi kể từ phía ngoài cửa ngõ Tiêu An Tình phi vào, đó là em gái nằm trong phụ vương không giống u của Tiêu Tiểu Diệp, tuy nhiên nhì người lại không giống nhau trọn vẹn. Tiêu Tiêu Diệp coi thường bỉ nom Tiêu An Tình, nhẹ dịu nói: " Mẹ nào là con cái nấy..''

Nơi chống ăn, cả mái ấm gia đình ngôi nhà Tiêu gia đang được ngồi sát cánh " mặt mày nhau". Cả bữa tiệc nhường nhịn như trầm vô vắng lặng. Vũ Nhàn thăm hỏi Tiêu An Tình:

- An Tình, sản phẩm ganh đua như vậy nào?

- Đứng loại 78 ạ!- Tiêu An Tình phát biểu.

- An Tình thiệt sự nỗ lực...cứ đẩy mạnh.- Vũ Nhàn mỉm cười nom phụ nữ.

- Cẩm Chiêu thục cứ một khóa thì tiếp tục tuyển chọn 90 học viên, đều là con cháu của mái ấm gia đình ngôi nhà Gianh Giá, xếp hạng thứ 78 bên trên 90, trái khoáy thực ko tồi tàn.- Tiêu Tiểu Diệp coi thường thông thường phát biểu.

Xem thêm: gặp gỡ vương lịch xuyên truyện

Tiêu An Tình thấy Tiêu Tiểu Diệp coi thường thông thường bản thân thì cãi lại: " Chị nghĩ về chị rộng lớn gì tôi..?"

- Bảy năm học tập ở cơ, tôi luôn luôn xếp hạng thứ nhất, vì vậy tiếp tục đầy đủ chưa? - Tiêu Tiểu Diệp rét lùng phát biểu.

Tiêu An Tình tái mét mặt mày, cô vừa phải rồi quả thực quên mật rằng Tiêu Tiểu Diệp là kẻ ra sao. IQ là 146, 7 năm học tập ở Cẩm Chiêu thục luôn luôn hàng đầu bảng. Là phái đẹp vương vãi học tập lối.
Tiêu Tiểu Diệp nom khuôn mặt mày tái tê của Tiêu An Tình thì đem chút hạnh phúc.