tổng tài mặt lạnh cực sủng vợ yêu

tong-tai-mat-lanh-cung-sung-vo-yeu

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: tổng tài mặt lạnh cực sủng vợ yêu

Nguồn truyện: noveltoon.mobi

Cô vừa phải nốc ly nước cam thì tức thời bị áp dụng điên hòn đảo, thủ công nhũn, xúc cảm ko thể trấn áp. Có kẻ tiếp tục chuốc dung dịch cô.

Cô như 1 kẻ tổn thất không còn lí trí, lảo hòn đảo đặt chân tới mặt mũi căn chống kỳ lạ, kích thích nhập người cô chính thức bột phát cô ngoan ngoãn ngoãn ở gọn gàng bên trên nệm như 1 miếng bùi nhùi mập bở câu dẫn những kẻ khát thịt.

Người chính thức bốc hoả oi bức, rét mướt như với 1 ngọn lửa rộng lớn đang được rực cháy nhập khung người cô. Không trấn áp được được hành vi cô chính thức gỡ cúc áo đi ra, chỉ nhập bao nhiêu phút khung người cô trần truồng ko một miếng vải vóc bao phủ.

Cánh cửa ngõ chống há thêm nữa rồi bị khoá ngược, người con trai vừa phải cố rung lắc đầu nhằm phiên bản thân thích tươi tỉnh tuy nhiên chẳng hiểu sao càng ngày càng cuồng loạn, dục vọng bột phát cho tới tột chừng.

Anh chính thức xuất hiện tại ảo giác, góc nhìn mơ hồ nước nom lên thân thích thể Trắng như tuyết của cô ý, lối cong hấp dẫn cho tới điên ngốc.

Thuốc tiếp tục khiến cho thần kinh trung ương anh bại liệt liệt, anh ko hóng tăng được nữa rồi.

Anh nhảy chồm cho tới, thuận tay tắt luôn luôn ánh sáng của đèn, căn chống nhỏ chìm nhập bóng tối và yên lặng tĩnh cho tới vạc sợ hãi.

Bộ vest thanh lịch nhanh gọn lẹ bị gỡ quăng quật, anh cuồng loạn lao cho tới mặt mũi cô, tay chính thức sờ soạng đụng chạm lên từng thớ domain authority thịt giống như mây hồng, êm ắng nhẹ nhàng, ấm cúng.

Cô mơ hồ nước đáp lại, bàn tay chính thức ôm siết lấy vùng gáy anh, mồm khẽ mỉm cười cợt.

Da áp domain authority đuối rượi, bàn tay anh đụng chạm kể từ nhũ hoa xuống phần thân thích bên dưới khiến cho cô bại liệt rần sung sướng nhưng mà liên minh.

Đôi môi bọn họ cuồng loạn thơm, thơm nồng thắm, thơm ngọt ngào và lắng đọng.

Cô chính thức cảm xúc thấy cái gì bại liệt trưởng thành dần dần áp lên khung người bản thân, đua phảng phất lại động che nô đùa.

Rất nhanh gọn lẹ “màn dạo bước đầu” tiếp tục qua chuyện lên đường, loại rắn rỏi ấy dần dần tiến thủ nhập phần bên dưới khung người cô, lên đường sâu sắc nhập nhập, xúc tiến liên tiếp.

Hơi thở cả nhì dần dần gấp rút, nhịp tim tăng dần dần lên, bàn tay cô ôm chặt lấy cổ anh. Cảm giác nhức rát tuy nhiên lại tương đối bại liệt bại liệt, thiệt khó khăn mô tả.

Một làn tương đối rét mướt vụt qua chuyện, hóa học dịch lỏng cô ko biết thương hiệu dần dần chảy đi ra, thì anh đột nhiên tạm dừng, ở lăn chiêng qua chuyện mặt mũi thở hào hển tuy nhiên giàn giụa thoả mãn.

Dư vị nhằm lại khiến cho cô cảm xúc bại liệt rát, khung người đang được dần dần thay cho thay đổi, thủ công mượt rời rã giàn giụa mệt rũ rời.

Cả nhì chìm nhập giấc mộng sâu sắc nhập cảm xúc thích thú.

Qua nửa tối phần dung dịch nhập khung người cô dần dần tan vươn lên là, cô tỉnh giấc, cảm xúc thân thích thể mình đang có nhu cầu muốn gãy tách.

Rốt cuộc chuyện gì tiếp tục xảy ra?

Tay cô đấm liên tiếp nhập nhì mặt mũi thái dương nỗ lực lưu giữ lại chuyện vừa phải xẩy ra tuy nhiên không tồn tại một chút ít tuyệt vời này cả.

Đột nhiên một người con trai ngồi nhảy dậy ngay lập tức kề bên khiến cho cô giật thột thốt tim.

Cả nhì nằm trong vén tấm chăn lên, đồng thanh hét vang: “á…á…á…”.

Cả nhì đều trần truồng, ko miếng vai bao phủ thân thích, chắc chắn rằng tiếp tục với chuyện xẩy ra.

Tay cô với lấy cái váy đang được ở lăn chiêng lóc thân thích sàn bao phủ chắn bên trên khung người chạy bộp chộp vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh, đóng góp rầm cửa nhà lại.

Dòng nước róc rách rưới chảy bên trên khung người, cô cuồng loạn cà cọ nhằm gột vứt đi những vết nhơ, giọt nước đôi mắt tủi hờn hoà vào dòng xoáy nước.

Tay lập cập run cô vò bên trên làn tóc ướt sũng khiến cho nó xồm lên, rối thong manh.

Trong đầu cô ko thể này tâm trí được điều gì, tất cả trở thành rối như canh hẹ, lòng trĩu nặng, chứa chấp giàn giụa âm u.

Rồi cô tiếp tục phát biểu với anh Khương Nhạc như này về chuyến thứ nhất này?

Rồi căn nhà bọn họ Cố biết chuyện thì tiếp tục đi ra sao?

Cô nghẹn đắng khóc oà rồi trượt quỵ xuống sàn, nền nhà lạnh giá tuy nhiên ko thể này đối với ngược tim ngừng hoạt động của cô ý ở thời điểm hiện tại.

Cô bộp chộp vàng khoác ăn mặc quần áo, chạy thời gian nhanh thoát ra khỏi căn chống, cô ham muốn bay thoát ra khỏi nỗi dù ế này, không thích ở lại thêm 1 khoảng thời gian rất ngắn này nữa cả.

Hình bóng cô thấp thông thoáng rồi vụt tổn thất trước tầm đôi mắt anh, khoác mang đến anh nỗ lực gọi lại: “này cô…”

Suốt một tối nhiều năm đằng đẵng cô như 1 kẻ điên cứ cuồng loạn bước, bước tiến nhập vô ấn định nhưng mà ko biết phiên bản thân thích bản thân tiếp tục cho tới đâu.

Trời hửng sáng sủa, vầng mặt mũi trời đỏ au ngầu dần dần xuất hiện tại sau tầng mây, cô lê thê đủng đỉnh bước xoay quay trở lại Cố gia.

Điều khiến cho cô bất thần là toàn bộ quý khách đều ngồi hóng sẵn ở phòng tiếp khách và còn tồn tại cả Khương Nhạc cũng ở bại liệt.

Cô cố níu lại chút điềm đạm sau cùng hỏi: “Sao quý khách lại ở trên đây không còn thế này?”

Cố Thúc Tịnh kháng tay mặt mũi ghế sô trộn vùng dậy, ông tao nom cô bởi vì góc nhìn dửng dưng: “Mày lên đường đâu suốt cả đêm ko về.”

Cố Y Lạc còn chưa kịp vấn đáp thì Cố Hiểu Đồng tiếp tục xông cho tới khoác mặt mũi cánh tay cha: “Cha cứ kể từ từ nghe chị Lạc phân tích và lý giải trước tiếp tục, chớ khích động kẻo lại tác động cho tới mức độ khoẻ.”- Ả tao liếc đôi mắt về phía Cố Y Lạc thâm nho hỏi: “Chị Lạc à… nếu như chị với trót ngốc thì chị cứ tâm sự ở đó là người thân bản thân cả tiếp tục không người nào trách móc móc chị đâu.”

Cô im re, khoé mi ngấn lệ liếc sang trọng nom sắc mặt mũi Khương Nhạc tuy nhiên điều cô nhận lại là sự việc tránh mặt của tên.

Thời điểm thời điểm hiện tại ngược tim cô thực sự hoá đá, rét mướt thấu tấm lòng.

Vừa khi bại liệt Cố Thúc Tịnh thét rộng lớn vô mặt mũi cô: “Mày lại rời khỏi ngoài câu trai rồi sao? Sai lầm lớn số 1 nhập cuộc sống tao là sinh đi ra một đứa nghiệt chủng như ngươi.”

Cố Y Lạc cố nén làn nước đôi mắt chịu đựng đựng tuy nhiên thực sự không tồn tại một ai đứng cạnh cô, toàn bộ đều đang được chì phân tách cô.

“Con… con cái ko có…”

Cố Hiểu Đồng bước lên trước, ả trầm trồ một đứa nữ tính nói: “Chị Lạc à… chị với túng quá thì cứ phát biểu với phụ vương u chứ sao cần tự động huỷ hoại phiên bản thân thích như vậy chứ! Chị dại khờ quá tuyệt vời rồi bại liệt.”

Xem thêm: truyện nghịch thiên tà thần

Cô rung lắc đầu: “Không cần,… Tôi ko có…”

Cố Thúc Tịnh nổi cơn cuồng nộ, sắc mặt mũi ông tao tức thời thay đổi màu sắc âm u báo hiệu chuẩn bị sửa với cơn sốt sập lên trên người Cố Y Lạc.

“Mày ham muốn huỷ hoại thanh danh Cố gia luôn luôn hoặc sao hả? Ngay tức thời ngươi cần dọn thoát ra khỏi Cố gia, cút mang đến khuất đôi mắt tao. Mà cực tốt ngươi cuốn gói đi ra quốc tế luôn luôn lên đường.”

Những điều phát biểu ấy như 1 thanh dao sắc bén từng câu từng chữ như từng nhát đâm trực tiếp nhập ngược tim khiến cho cô vô nằm trong đau nhức.

Ông tao là phụ vương ruột cô sao? Ông tao đang được phát biểu với đàn bà bản thân bại liệt sao?

Trong góc nhìn Cố Y Lạc cái phao cứu vãn sinh có một không hai thời điểm hiện tại là Khương Nhạc, cô ngấn lệ nói: “Anh Nhạc à… ko cần như thế, anh cần tin cẩn em.”

Cố Hiểu Đồng tức thời xấn cho tới, ả ngọt xớt bơm nhập tai Khương Nhạc: “Em biết anh tiếp tục khó khăn lòng gật đầu đồng ý tuy nhiên chị Lạc thực sự tiếp tục phạm cần sai lầm không mong muốn rộng lớn do đó cần tự động phụ trách mang đến tội ác của phiên bản thân thích.”

Điều bại liệt khiến cho nỗi cuồng nộ nhập Khương Nhạc bị đưa lên cao, tên tỏ thái chừng rõ nét ham muốn ruồng quăng quật cô: “Em nghĩ về sau toàn bộ tất cả chúng ta còn thời cơ sao? Tôi không đảm bảo thượng cho tới vậy.”

Cố Y Lạc trọn vẹn sụp sập, cô ko tin cẩn nhập những gì bản thân nghe thấy. Người con trai trước ni sư vẫn rất đỗi mến yêu ni lại nỡ ruồng quăng quật nhưng mà ko hề ham muốn nghe một câu phân tích và lý giải kể từ cô.

Cố Thúc Tịnh rộng lớn giọng: “Dì Trần mau nhốt con cái nghiệt súc bại liệt nhập chống xem chừng ko mang đến nó lên đường đâu không còn hóng cho tới ngày đi ra quốc tế.”

Ông cứ há mồm đi ra là ham muốn đẩy cô đi ra quốc tế, ông không thích phát hiện ra cô cho tới thế sao?

Mặc mang đến Cố Y Lạc cố khẩn khoản xin: “Cha… Xin chớ đẩy con cái lên đường mà…” thì Cố Thúc Tịnh vẫn rét mướt nhạt nhẽo xoay sườn lưng.

Suốt bao nhiêu tuần tiếp tục cô bị chủ yếu phụ vương ruột nhốt nhập căn chống nhỏ. Cô của thời điểm hiện tại chằng khác gì con cái thú nuôi bị quăng quật lồng, thắt chặt sự tự tại.

Cô ngán ngẩm nhập bất lực, góc nhìn buồn buồn bực, nuốt ko nổi những phân tử cơm trắng quá cứng ngắc.

Tự nhiên thời điểm ngày hôm nay cô lên cơn buồn thổ kinh hoàng, cứ hễ động đũa nhập cái gì lại cảm nhận thấy kinh rợn.

Vừa khi dì Trần lên đường nhập, cô hạ nhỏ giọng nói: “Dì Trần, dì rất có thể hùn con cái một việc giành được không?”

Dì Trần với chút lưỡng lự chất vấn lại: “Việc gì vậy cô chủ?”

Cố Y Lạc hạ giọng trầm nhất: “Dì rất có thể mua sắm hùn con cái một que demo bầu giành được không?”

“Tôi… Tôi…”

Trong khi dì Trần đang được ngắc ngứ chưa chắc chắn xử thế sự này thì tự nhiên Cố Y Lạc quỳ sụp xuống sàn, hai con mắt cô ngấn lệ: “Xem như dì nể tình u con cái khi còn sinh sống ăn ở với dì ko tệ nhưng mà hùn con cái chuyến này lên đường.”

Trước bại liệt người luôn luôn thấy hiểu tâm tư nguyện vọng của bà chỉ mất u Cố Y Lạc, bà cũng trở nên lắc động: “Được rồi tôi tiếp tục mò mẫm cơ hội. Cô mau vùng dậy lên đường.”

Tối khuya muộn dì Trần dấm dúi đem theo đuổi que demo bầu tăng trưởng tầng lao vào căn chống Cố Y Lạc bị tóm gọn nhốt.

“Cảm ơn dì…”

“Tôi xuống trước đó kẻo lại bị xem xét cho tới.”

Cố Y Lạc lập cập run nhận lấy cây que demo, cô hít một tương đối thiệt sâu sắc, lấy không còn dũng khí lên đường vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh demo.

Thời gian dối mươi phút chờ đón thành phẩm khiến cho cô ham muốn không thở được, thủ công lập cập lẩy bẩy, cô âm thầm ước từng chuyện sẽ không còn tệ rộng lớn lên đường.

Thế tuy nhiên, que demo bầu bên trên tay cô tiếp tục nhì vạch rồi, cô tiếp tục thực sự với bầu rồi.

Phải làm thế nào bây giờ?

Tay chân nhão nhoẹt cô trượt quỵ ngồi thẫn thờ bên trên sàn tắm lạnh giá, góc nhìn nom đi ra bên phía ngoài cửa nhà hiện giờ đang bị đóng góp kín.

Cô của lúc này chằng khác gì những phi tần thời xưa bị đẩy nhập lãnh cung, căn chống ấy tiếp tục lâu lắm rồi không tồn tại bất kì một ai xem xét cho tới.

Một mon sau, Cố Thúc Tịnh xuất hiện lao vào, đó là chuyến thứ nhất ông tao cho tới bắt gặp cô nhập suốt trong gần nhì mon cô bị nhốt.

Ông tao rét mướt lùng ném cuốn passport bên trên bàn, góc nhìn như làn nước cuộn trào: “Tao tiếp tục bố trí xong xuôi giấy tờ thủ tục mang đến ngươi rồi, tuần sau nhanh chóng đi ra quốc tế mang đến tao.”

Cố Y Lạc vẫn luôn luôn hy vọng một chuyến thôi ông ấy tiếp tục bịa đặt cô lên bên trên quyền lợi, cô nghẹn ngào khẩn khoản xin: “Xin tía chớ đẩy con cái đi ra quốc tế.”

Cố Thúc Tịnh chẳng mảy may nhằm ý: “Mày ở lại nhằm nối tiếp làm mất đi mặt mũi tao sao?”

Tay cô đụng chạm khẽ lên bụng, cô quỳ xuống ôm siết lấy chân Cố Thúc Tịnh, cố nhịn cơn nhục: “Con với bầu rồi, nài tía chớ xua đuổi u con cái con lên đường nhưng mà. Con hứa sẽ không còn thực hiện tía cần tổn thất mặt mũi nữa đâu.”

“Cái gì? Mày mang bầu nghiệt chủng còn ko tổn thất mặt mũi sao?”- ông tao dỗi lưu giữ quát mắng rộng lớn.

“Đây thực sự là chuyện ngoài ý ham muốn.”- Cố Y Lạc vẫn cố nén đợt đau nhưng mà khẩn khoản năn nỉ.

Cố Thúc Tịnh một lối quyền hất văng cô cất cánh đi ra xa xăm, ông tao thậm chí là dửng dưng cho tới nút quá đỗi thông thường, khoác mang đến cô đang được vật vã vì như thế đau nhức.

“Mày chớ biểu diễn kịch nữa, chớ tưởng thực hiện thế tao tiếp tục động lòng. Mau đem theo đuổi người con nghiệt chủng của ngươi vươn lên là lên đường mang đến khuất đôi mắt tao.”

Cánh cửa ngõ đóng góp rầm lại, 1 mình cô đương đầu với tư tường ngăn, gặm chặt môi nén đợt đau vùng dậy.

Từ đầu cho tới cuối ông tao ko khi nào ham muốn quá nhận người con như cô.

Cô vô vọng nhưng mà nức nở, ngược tim teo thắt nghẹn lòng, 1 mình cô rồi tiếp tục đương đầu với từng chuyện thế nào đây?

Cô vòng đeo tay ôm siết lấy bụng, tình kiểu mẫu tử tiếp tăng 1 phần sức khỏe vô hình dung, mối cung cấp tích điện tích cực kỳ cô vệ sinh lên đường những giọt nước đôi mắt quặn lòng.

Xem thêm: công chúa nhỏ

Ngày cô đi ra lên đường kéo theo đuổi khăn gói nằm trong người con nhập bụng không tồn tại một ai tiễn đưa, không tồn tại người sát cánh đồng hành, cũng ko phải với 1 ai níu cô ở lại.

Đầu cô trở về nom điểm bản thân sinh đi ra một đợt nữa rồi một đường thẳng liền mạch cô lao vào ngõ an toàn, chắc chắn ngày quay trở lại cô tiếp tục khiến cho những kẻ hãm sợ hãi cô nếm mùi hương khổ cực thời điểm ngày hôm nay cô cần chịu đựng.

Đọc Truyện