tổng giám đốc bạc tỷ không dễ chọc

CHƯƠNG 01: THẤT THÂN

Đêm tối.

Bạn đang xem: tổng giám đốc bạc tỷ không dễ chọc

Mưa vĩ đại gió máy rộng lớn, sấm chớp rền vang.

Thẩm Cửu đẩy vali, chuồn long dong vô mùng mưa.

“Cửu Cửu, Lâm Tuấn ko nên vì thế trúng buột xố chục lăm tỷ mới nhất ly hít với cô, là cô ko thực hiện tròn trĩnh nhiệm vụ của những người bà xã.”

“Thẩm Cửu, cô đem phiền ko, vẫn ham muốn nhắc cho tới ly hít kể từ rất rất lâu rồi. Cô không thích ly hít, cô còn ham muốn phân chia gia tài sao?”

Mặt Thẩm Cửu ko phân rõ ràng là nước mưa hoặc nước đôi mắt.

Ánh đôi mắt ăm ắp mơ hồ nước.

Lúc qua loa đàng đem con xe Bentley màu sắc bạc lao như cất cánh cho tới, Thẩm Cửu quá mức cho phép nhức lòng ko hề hoặc biết.

Cho cho tới khi con xe sắp tới đây trước mặt mũi, cô mới nhất phản xạ lại, tuy nhiên trí nhớ lại ở hiện trạng đình trệ, đứng nguyên vẹn bên trên địa điểm ngây đi ra coi con xe thẳng lái về phía bản thân.

Két --

Bentley bạc nhanh gọn lẹ chuyển làn phân cách, hoàn toàn có thể coi đi ra tài năng điêu luyện của căn nhà xe pháo, vì thế vận tốc quá nhanh chóng, ko cảnh giác tông nên rào chắn.

Thẩm Cửu đứng nguyên vẹn bên trên địa điểm, tim đập điên loạn.

Bentley bạc tông lên sản phẩm rào ngay lập tức không thể động tĩnh nữa.

Bây giờ là tối khuya, điểm này vắng tanh lặng, không tồn tại xe pháo hỗ tương.

Thẩm Cửu đứng nguyên vẹn bên trên địa điểm vài ba giây mới nhất phản xạ lại, giơ tay vệ sinh mạnh nước đôi mắt bên trên mặt mũi, tiếp sau đó vứt vali chạy cho tới Bentley bạc.

Trong xe pháo tối om, Thẩm Cửu nằm úp mặt bên trên hành lang cửa số xe pháo, mơ hồ nước bắt gặp bên phía trong đem bóng hình một người nam nhi đang được gục bên trên vô lăng lái xe.

Thẩm Cửu đập mạnh hành lang cửa số xe: “Anh ơi, anh chẳng sao chứ?”

Bất kể phát biểu thế này, đối phương là vì thế rời bản thân mới nhất tông nên sản phẩm rào, nếu như anh tớ đem mệnh hệ này, cô nên phụ trách đó!

Nghe thấy giờ đồng hồ cạch, Thẩm Cửu vội vã kéo xuất hiện xe pháo chồm nửa người vào: “Anh vẫn ổn định chứ? A…” Giọng cô còn tồn tại chút thút thít.

Lời còn ko phát biểu xong xuôi, người nam nhi gục bên trên vô lăng lái xe tự nhiên vươn tay lưu giữ chặt cánh tay Thẩm Cửu, kéo cô vô.

Rầm!

Cửa xe pháo đóng góp lại, khóa chặt.

Thẩm Cửu trượt bên trên đùi người nam nhi, bàn tay giá bóng của anh ý như sợi xích Fe khóa chặt eo cô, khiến cho cô ko thể động đậy.

“Buông, buông tôi ra…” Thẩm Cửu cảm biến được gian nguy, thi công bắp phát biểu một câu với anh tớ.

“Tìm bị tiêu diệt sao?”

Người lưu giữ cô đủng đỉnh rãi cởi mồm, giọng trầm thấp dày khàn, như đem loại rượu mạnh trượt qua loa yết hầu.

Thẩm Cửu sững sờ vài ba giây mới nhất phản xạ lại anh đang được thì thầm bản thân chuồn thân thuộc đàng rộng lớn, cô vội vã rung lắc đầu: “Tôi, tôi ko phải gắng ý.”

“Bất kể cô đem phải gắng ý hay là không, tuy nhiên tự động cô trả cho tới tận cửa ngõ, thì chớ trách móc tôi…” Dứt điều, người nam nhi nhấc cô lên, để trên chân bản thân.

Cảm cảm nhận được sự cường thế của những người nam nhi, đầu Thẩm Cửu tê liệt dại dột, thi công thân phụ thi công bắp: “Anh ham muốn thực hiện gì…”

“Cô phát biểu xem?”

Người nam nhi khom bản thân, bờ môi mỏng manh giá rét thẳng hít lên môi cô.

Thẩm Cửu cảm nhận thấy đầu bản thân đem gì tê liệt nổ tung.

Nụ hít của những người nam nhi tràn trề xâm lăng, lại sở hữu chút trúc trắc, tuy nhiên đặc biệt nhanh chóng vẫn nhìn thấy đàng vô.

Đầu óc Thẩm Cửu trống rỗng trống rỗng thiệt lâu, cho đến khi xúc cảm nhức nhối ập cho tới, cô mới nhất hồi thần, liều mình tấn công lên trên người nam nhi phía đằng trước.

Người nam nhi hương thụ được vị, trượt ghế xuống đè cô bên dưới thân…

Mưa vĩ đại suốt đêm, nhịn nhường như vẫn tẩy cọ chuồn tội ác của TP. Hồ Chí Minh này.

Một tối điên cuồng…

Đầu ngón tay người vô xe pháo khẽ động đậy, hai con mắt thâm thúy thẳm sắc bén của những người nam nhi tự nhiên cởi đi ra, Dạ Âu Thần ngồi dậy.

Trong bầu không khí vẫn còn đó tương đối thở ngọt ngào và lắng đọng người phụ nữ giới tê liệt nhằm lại, tuy nhiên hiện nay ngôi trường lại chỉ mất bản thân anh.

Chạy rồi?

Đôi đôi mắt Dạ Âu Thần thâm thúy rộng lớn vài ba phần, ánh nhìn rơi bên trên vết đỏ au thẳm bên trên ghế, ánh nhìn đem chút phức tạp. Thật là phiền phức!

Dạ Âu Thần gọi điện thoại thông minh mang lại trợ lý của tớ Lang An, mức giá giọng phân phó: “Lập tức xác định địa điểm của tôi, tiếp sau đó khảo sát rõ ràng người phụ nữ giới tối qua loa là ai.”

Nói xong xuôi, ko đợi trợ lý hiểu đi ra, vẫn cụp điện thoại thông minh.

Xem thêm: xuyên về năm 70

Thẩm Cửu chạy chuồn vô nửa tối, giành thủ khi mưa vĩ đại, cô thê thảm ko Chịu đựng nổi trở lại căn nhà u.

Kết hít nhiều năm như thế, trong cả ông chồng bản thân cô cũng trước đó chưa từng ngủ, ngày hôm nay lại ngủ một người nam nhi xa cách kỳ lạ, vì vậy Thẩm Cửu vô cùng hoảng loàn.

Tỉnh lại ngay lập tức lựa lựa chọn vứt chạy.

“Thẩm Cửu.”

Mẹ Thẩm đẩy cửa ngõ phi vào, trả chén bát canh gừng mang lại cô.

“Cảm ơn u.”

“Con và Lâm Tuấn trọn vẹn xong xuôi rồi?”

Nhắc cho tới Lâm Tuấn, Thẩm Cửu rũ mùng mi, bưng canh gừng tu từng chút một, rõ rệt không thích nhắc cho tới rất nhiều.

“Ly hít cũng chất lượng, mặc dù sao thân phụ con cái vẫn bố trí mang lại con cái một côn trùng hít sự không giống.”

Nghe vậy, trong thâm tâm Thẩm Cửu lộp độp, ngước phắt đầu: “Mẹ?”

“Mặc mặc dù đối phương đem tật ở chân, tuy nhiên con cái lại là kết duyên đợt nhì, nên chớ ghét bỏ vứt.”

Thẩm Cửu: “Mẹ, u phát biểu gì vậy?”

Mẹ Thẩm đứng nhảy dậy, tức giẫn dữ coi cô: “Hôn sự tấp tểnh vô sau đó 1 mon nữa, con cái không thích gả cũng nên gả.”

“Con và Lâm Tuấn mới nhất ly hít tối ni, những người dân làm thế nào biết?” Thẩm Cửu chỉ cảm nhận thấy trái ngược tim dần dần giá rét.

“Không ỉm con cái, chuyện hít sự này vốn liếng rơi lên đầu em gái con cái, tuy nhiên con cái vẫn ly hít rồi, thì con cái thay cho em gái con cái chuồn.”

Nói tiếp đây, u Thẩm hít thâm thúy một tương đối, ánh nhìn điềm tĩnh coi cô: “Đối phương đem tật ở chân, Cửu Cửu, căn nhà bọn họ Thẩm ko thể bỏ cả nhì cô đàn bà.”

Trong lòng đau đớn, tay bưng canh gừng của Thẩm Cửu dần dần lập cập rẩy, mồm lập cập: “Mẹ, con cái là đàn bà ruột của mẹ…”

“Nhã là em gái ruột của con cái, con cái nỡ coi nó Chịu đựng khổ?”

“Vậy con cái thì sao?”

“Tóm lại, chuyện này cứ đưa ra quyết định như thế, một mon sau con cái nên gả cho tới căn nhà bọn họ Dạ! Nếu nhì đứa đàn bà căn nhà bọn họ Thẩm đều bỏ, u và thân phụ con cái đều ko sinh sống nổi nữa.”

Hôm gả chuồn, em gái của Thẩm Cửu – Thẩm Nhã cho tới lần cô.

“Chị, nài lỗi, em thiệt sự ko phải gắng ý, tuy nhiên mẹ…”

Thẩm Cửu coi cô tớ, đôi mắt ko chớp: “Xin lỗi? Vậy em hài lòng khoác váy cười cợt, tự động bản thân gả chuồn sao?”

“Chị, em…” Thẩm Nhã cầm chặt cầm tay, cắm răng, sau cùng thả lỏng, ngán nản: “Em đem các bạn trai, nhưng mà chị, chị vẫn ly hít rồi…”

Thẩm Cửu thu lại ánh nhìn, rũ mắt: “Đúng vậy, tôi vẫn ly hít rồi…Chăm sóc chất lượng mang lại ba mẹ chuồn, vì thế chuyện này, nói theo một cách khác bọn họ là vẫn nhiệt tình tận tuỵ, phí không còn tâm tư nguyện vọng khiến cho tôi đồng ý.”

Gả cho 1 người chân đem tật, chứng tỏ cả đời này của cô ấy nên luôn luôn đỡ đần anh tớ, nếu như phía trên vốn liếng là số của cô ấy, cô hoàn toàn có thể tiêu thụ.

Nhưng phía trên rõ rệt là số của Thẩm Nhã, nhưng mà Thẩm Cửu cô sau khoản thời gian trải qua loa việc ông chồng phản bội, trở lại căn nhà u, vốn liếng suy nghĩ hoàn toàn có thể giành được chút yên ủi.

Nhưng ko suy nghĩ cho tới, loại giành được lại là thông tin kêu cô gả cho tới căn nhà bọn họ Dạ thay cho em gái.

Chính vì thế đối phương đem tật ở chân, ba mẹ không thích bỏ chuồn Thẩm Nhã.

Vậy cô thì sao? Chính vì thế từng ly hít nên nên Chịu đựng gian khổ như thế sao?

Thật buồn cười! Nhưng này lại là ba mẹ sinh đi ra nuôi chăm sóc cô, cô chỉ đành tiêu thụ.

Nhà bọn họ Dạ sẵn sàng tiệc rất rộng, trải qua loa hít lễ rườm đi ra, vì thế Thẩm Cửu gả cho tới thay cho Thẩm Nhã, trước lúc cho tới ngay lập tức bị bà xã ông chồng Thẩm thị tẩy óc.

Mặc mặc dù quý khách đều ko biết cô, tuy nhiên phiên phiến vì thế Thẩm Cửu chột dạ, vì vậy toàn cỗ quy trình đều cúi đầu, cố rất là ko nhằm người không giống lưu ý.

May mắn là chú rể ngồi bên trên xe pháo lăn kềnh, không dừng lại ở đó tương đối thở mức giá như băng, chuẩn bị sầm uất cứng toàn cỗ hít lễ, vì vậy sự lưu ý của quý khách hầu hết đều bịa đặt bên trên người anh.

Mặc mặc dù hít lễ tổ chức triển khai rộng lớn, vẫn coi là đơn giản và giản dị, vì thế Dạ Âu Thần ko kính rượu, quý khách hoảng sợ khí thế bên trên người anh cũng không đủ can đảm chọc anh.

Sau lúc hôn lễ hoàn thành xong, Thẩm Cửu được đi vào chống tân hít.

Bà hùn việc đem tuổi hạc đi ra uy trước mặt mũi cô: “Mợ nhì, tuy nhiên phát biểu cậu nhì của công ty chúng tôi đem tật ở chân, tuy nhiên chất lượng xấu xa gì rồi cũng là cậu nhì căn nhà bọn họ Dạ, sau khoản thời gian mợ gả tiếp đây, nên nhiệt tình tận mức độ đỡ đần cậu nhì của công ty chúng tôi vừa mới được.”

Từ sau tối hôm tê liệt dầm mưa lại bị u phát biểu nên gả cho tới căn nhà bọn họ Dạ thay cho Thẩm Nhã, ngày ngày tiếp theo cô ngay lập tức oi cao, bao nhiêu ngày sau mới nhất hạ.

Sau tê liệt dịch cứ lặp chuồn tái diễn, mãi ko ngoài hẳn, cho đến ngày hôm nay trước lúc khoác váy cưới cô vẫn tu dung dịch cảm.

Lúc này mí đôi mắt đặc biệt nặng trĩu, nghe xong xuôi điều của những người thực hiện, chỉ liên tiếp gật đầu, nói: “Tôi biết rồi, hoàn toàn có thể nhằm tôi nghỉ dưỡng một thời gian không?”

Cô thiệt sự chuẩn bị chống nâng ko nổi rồi.

Xem thêm: ngã vi trụ vương chi ngạo khiếu phong thần

Bà hùn việc coi xa lánh tức tràn trề ghét bỏ vứt, vừa vặn phát biểu vài ba câu tùy ý vừa vặn rời khỏi ngoài.

Bà tớ vừa vặn chuồn, Thẩm Cửu cũng ko quan hoài bên trên người dân có nên là váy cưới ko, thẳng ngả đầu ngủ.

Trong mơ, dường như đem ánh nhìn sắc bén rơi bên trên mặt mũi cô, đặc biệt kỳ tai ác.