tình yêu ảo tưởng

Edit: Ly_xciv
Tác giả: Trì Tổng Tra

Nhị Nguyệt khóc nức nở cơ hồ nước khiến cho tấm lòng Hà Nhan ham muốn vỡ nhừ.

Bạn đang xem: tình yêu ảo tưởng

Rốt cuộc, Hà Nhan vẫn ngừng lại ko chạy nữa, từng bước một chuồn thời điểm hiện tại của cậu, mỗi lúc càng do dự.

Hà Nhan đứng ở một góc bậc thang, ôm hài tử rơi nước đôi mắt, cậu nhẹ dịu rủ dành riêng con cái của tớ : “Bé ngoan ngoãn, chớ khóc nữa, chú ấy ko cần tía ba đâu.”

Nhị Nguyệt không ngừng nghỉ nhấp lên xuống đầu, thậm chí là còn giẫm loàn nhì loại chân nhỏ, không thích nhằm Hà Nhan ôm.

Mặc mặc dù chỉ nằm trong người ê thân thuộc cận bao nhiêu ngày, Nhị Nguyệt đã và đang trọn vẹn lấy hắn nhận thực hiện tía tía.

Hà Nhan suy nghĩ thì thầm, trẻ con con cái ko sai, đem sai hay là không đó là người rộng lớn.

Cậu thời điểm hiện tại đã và đang thực hiện rời khỏi một chuyện vô nằm trong sai trái ngược, cứ nhận định rằng người ê là tội phạm lừa hòn đảo, cậu cũng tránh việc lấy hắn tấn công trở nên vì vậy sau đó  loại bỏ đi.

Huống chi……Hà Nhan vẫn lưu lại hắn, ê là việc thiệt.

Hà Nhan ôm hài tử cù về bên, bước đi cậu mỗi lúc càng thời gian nhanh.

Thời điểm đẩy cửa ngõ rời khỏi, người bên trên mặt mày khu đất vẫn mê man chết giả.

Hà Nhan hít thâm thúy một tương đối, lấy Nhị Nguyệt thả lại bên trên chóng, tiếp sau đó lấy núm vú cao su thiên nhiên nhét vô vào mồm em, nhẹ nhõm giọng nói: “Nhị Nguyệt ngoan ngoãn, chớ khóc nữa, tía sẽ hỗ trợ thơm nức thơm nức.”

Hà Nhan gọi 120, tiếp sau đó lấy gương sơ cứu giúp vô ngôi nhà trong thời điểm tạm thời cầm và không để mất máu cho tới Chung Quyền, lại gọi Smartphone cho mình cậu, nhờ nó qua quýt đón Nhị Nguyệt chở che một thời hạn chính vì đem kỹ năng cậu có khả năng sẽ bị người tao bắt vì như thế tội cố ý thực hiện thương tích.

Xe cứu giúp thương rất rất thời gian nhanh đang đi đến, Hà Nhan theo dõi Chung Quyền lên xe pháo.

Khi Chung Quyền tỉnh lại, vô không gian mung lung, hắn chỉ rất có thể thấy một cái áo lông màu sắc hồng nhạt nhẽo, còn tồn tại hương thơm thạch lựu dễ dàng ngửi, người ê theo dõi sát cầm cố chặt tay hắn.

Sau ê, hắn lại kế tiếp mê man.

Lúc mang đến khám đa khoa, trước lúc đẩy vô chống cấp cho cứu giúp, hộ sĩ căn vặn cậu Chung Quyền còn bị thương ở đâu nữa hay là không.

Hà Nhan khi ê thưa ko biết, kỹ năng là đem, chính vì ăn mặc quần áo Chung Quyền đều đã trở nên huyết thực hiện cho tới ngấm ướt át,ướt đẫm.

Hộ sĩ nhanh gọn đưa ra quyết định, nó tháo dỡ rời khỏi cái áo của Chung Quyền, thực hiện khung người hắn thời điểm hiện tại trọn vẹn lòi ra vô bầu không khí.

Hộ sĩ mò mẫm tìm tòi mồm chỗ bị thương bên trên người Alpha, lại trị hiện tại Omega vừa vặn rồi vẫn còn đấy bình tình đứng ở mép chóng lại đột nhìiên bắt lấy cánh tay của Alpha, vẻ mặt mày cậu ko thể tin cẩn được nhưng mà coi chầm chập vô cánh tay hắn.

Hộ sĩ dựa trên vị trí hướng của cậu liếc đôi mắt coi qua quýt, trị hiện tại bên trên cánh tay Alpha mang 1 vệt thâm sẹo dữ tợn, tuy nhiên chỗ bị thương dường như đã cũ chính vì mồm chỗ bị thương vẫn sớm khép lại.

Vết sẹo thoạt coi như thể với kí tự động "Hà Nhan, Nhị Nguyệt."

Hộ sĩ kể từ vào trong túi Chung Quyền móc rời khỏi một cái ví và một chiếc Smartphone rồi gửi gắm cho tới Hà Nhan, tiếp sau đó nó kêu đồng sự, lấy Alpha đẩy vô chống cấp cho cứu giúp.

Hà Nhan xua theo dõi vài ba bước, rốt cuộc ngừng lại.

Hà Nhan cầm cố cái ví bên trên tay, run rẩy rẩy banh rời khỏi.

Đúng như tâm lý của cậu, phía bên trong đem một chiếc giấy tờ chứng tỏ thân thuộc phận.

Mặt bên trên là hình họa chụp, chúng ta thương hiệu của Chung Quyền.

Trong nháy đôi mắt ê, cậu đùng một phát lưu giữ cho tới đoạn hồi ức nhưng mà tôi đã quên.

“Cậu cũng thương hiệu Hà Nhan sao?”

“Hà vô Sơn Hà, nhan vô Nhan Sắc hả?”

“Vậy cậu biết tôi không?”

“Hà Nhan của tôi hẳn cũng chính là Omega, tuy nhiên tôi vẫn lạc tổn thất em ấy. Có lẽ em ấy thời điểm hiện tại cũng như cậu. Nếu…… cũng có thể có người như thể tôi rất có thể gom em ấy một ít, thì chất lượng rồi.”

“Như vậy em sẽ không còn khi nào mò mẫm ko thấy anh, bất luận  ra làm sao.”

“Anh vĩnh viễn là của em.”

“Tóm lại, em cắm anh một chiếc cần phụ trách với anh cả đời, kể từ ni về sau, mặc dù anh đem rất khác với thời điểm hiện tại, cũng ko cần Hà Bạch trong tâm em, bên trên người anh bị lưu lại, em ko thể quăng quật rơi anh."

“Hà Nhan, anh thiệt sự lấy không còn thảy đều gửi gắm cho tới em, em ko thể ko cần thiết anh."

“Hà Nhan, ko cần thiết quăng quật rơi anh.”

Cậu…… Rốt cuộc thực hiện loại gì?

Hà Nhan bắt chặt cái ví, vô đầu cậu thời điểm hiện tại là 1 miếng láo loàn.

Vì vật gì tội phạm chống gian giảo lại trở thành Chung Quyền, thời điểm hiện tại thiệt thực hỏng hư trở nên Hà Bạch.

Hà Bạch ko cần vẫn bị tiêu diệt rồi sao?

Nhưng Chung Quyền là Thái Tử gia, hà vớ gì còn cần lừa cậu, người như hắn ham muốn Omega dạng này nhưng mà ko có?

Thái Tử gia vì vậy còn hoảng sợ cậu tách chuồn, thậm chí là còn ko tiếc thay cho thay đổi khuôn mặt, nhằm cậu lưu lại, thậm chí…… Thái Tử gia kể từ khi chính thức vẫn luôn luôn ham muốn mò mẫm Hà Nhan.

Hắn thưa hắn ko lưu giữ rõ rệt Hà Nhan coi ra làm sao.

Nhưng bên trên cánh tay hắn lại sở hữu vệt thâm sẹo dữ tợn vì vậy.

Người thông thường tiếp tục thực hiện vì vậy sao?

Đem thương hiệu người hắn yêu thương và con cái của hắn xung khắc thâm thúy vô vào domain authority thịt.

***

Di động bên trên tay cậu lắc lên, Hà Nhan láo loàn ấn nút nhận, thanh âm của những người mặt mày ê chóng như rất rất đem niềm tin.

Người nọ nhận định rằng người nhận Smartphone đó là Chung Quyền, căn vặn hắn dung dịch đem phản xạ ra làm sao.

Hà Nhan run rẩy rẩy hé môi, tuy nhiên mặc dù một cậu cũng ko thể thưa nên điều.

Người mặt mày ê kế tiếp nói: “Đã sớm thưa với cậu rồi, ứng dụng phụ rất rộng, loại thuốc chữa bệnh này sẽ không thể tùy tiện người sử dụng bậy bạ được đâu.”

“Cậu nên trực tiếp thắng thưa với tình nhân cậu thì rộng lớn, thưa cậu sở dĩ dung mạo trước ê không như thời điểm hiện tại này đó là chính vì từng húp dung dịch này, huống chi cỗ dáng vẻ cậu thời điểm hiện tại ko cần càng đẹp nhất trai rộng lớn sao?”

“Tôi biết là cậu đang được lo ngại hiện tượng niềm tin của những người ê, tuy nhiên tôi lại càng áy náy cho tới khung người của cậu hơn……”

Xem thêm: hạ nhiễm tuyết

“Chung Quyền, cái brand name ngốc này!”

Hà Nhan cơ hồ nước ko thể cầm cố nổi chiếc Smartphone bên trên tay, trái ngược tim cậu thời điểm hiện tại phía trên như hiện giờ đang bị ai hung hăng nghiền nhừ, đau tới ko thể thở nổi.

Thanh âm cậu nghẹn ngào, nói: “Cái gì là ứng dụng phụ.”

Người mặt mày ê sửng nóng bức, cảnh giác nói: “Cậu là ai?”


Hà Nhan: “Tôi là Hà Nhan.”

Người mặt mày ê hít hà một tương đối, xấu xa hổ ậm ừ vài ba câu, thưa ko rời khỏi điều.

Hà Nhan tái diễn một lần: “Tác dụng phụ rốt cuộc là loại gì?”

Hà Nhan: “Rốt cuộc là vì như thế loại gì……Hắn lại gạt tôi trở nên như vậy”

Người mặt mày ê biết cậu vẫn trị hiện tại, thời điểm hiện tại cho tới dù là thưa vật gì chuồn nữa cũng ko thể lại kế tiếp lừa cậu, ko bởi vì dứt mang 1 đợt thưa cho tới rõ nét.

Chung Quyền trước khi từng thưa với nó, ko thể rỉ tai này cho tới bất kể ai tuy nhiên nó lại càng lo ngại cho tới khung người của hắn.

Vì thế nó lấy chuyện Chung Quyền thế này lại trở nên thương hiệu ngốc, thế này lại bị người bản thân từng yêu thương hãm hoảng sợ, thực hiện cho tới tâm trí trở thành ngu ngốc, cỗ dáng vẻ thay cho thay đổi.

Người nhưng mà Hà Nhan yêu thương từ trên đầu cho tới cuối đều đơn giản Chung Quyền.

Nhưng nhưng mà hắn lại không đủ can đảm phân tích ràng với cậu.

Hắn thiệt sự rất rất ngu ngốc, tự động bản thân lựa lựa chọn húp dung dịch về bên cỗ dáng vẻ trước ê, chỉ vì như thế ham muốn quay về ở kề bên cậu.

Bằng hữu chỉ tiếc rèn Fe ko trở nên thép nói: “Cậu coi hắn thực sự ngu không có ai bởi vì luôn luôn, mệt mỏi hắn vậy nhưng mà cũng đem danh Alpha cấp cho S.”

Khi nghe người mặt mày ê thưa ứng dụng phụ của dung dịch tiếp tục thực hiện tác động cho tới sức mạnh và tuổi hạc lâu, Hà Nhan vẫn đứng ko nổi nữa, chỉ rất có thể ngồi xổm xuống, cậu bắt chặt ăn mặc quần áo, khóc thất thanh.

Bằng hữu nghe cậu nức nở, lại nói: “Hiện bên trên cậu nên sớm trị hiện tại, cũng nên thời gian nhanh ngăn chặn cậu ấy, chỉ mất vì vậy mới mẻ thực hiện hạn chế thương tổn so với khung người cậu ấy nhưng mà thôi.”

Hà Nhan khóc ròng rã nói: “Là tôi sai rồi.”

Bằng hữu ngốc: “Cậu làm thế nào vậy?”

Hà Nhan: “Đều là tôi sai, là tôi sai rồi……”

***

Cậu đứng trước cửa ngõ chống phẫu thuật đợi rất mất thời gian, kể từ ban đêm ngóng cho tới buổi ngày, lại ko thể đợi khi Hà Bạch của cậu quay về.

Chân cậu chính vì ngồi xổm vượt lên trước lâu nên vẫn ê rần, vừa vặn khi mang 1 hộ sĩ chuồn ngang bị cậu lưu giữ chặt lại, thậm chí là ngây thời điểm hiện tại cậu vẫn té phía trên mặt mày khu đất.

Hộ sĩ vừa vặn khi là kẻ tối ngày hôm qua fake Chung Quyền vô chống phẫu thuật, thời điểm hiện tại bị cậu thực hiện cho tới hoảng hoảng sợ, sau khoản thời gian thấy rõ rệt mặt mày của cậu, thời điểm hiện tại mới mẻ không thể tinh được nói: ”Sao cậu còn ở phía trên ? “

Quần áo Hà Nhan đem vốn là white color, tức thì thời điểm hiện tại đã trở nên huyết nhuộm trở nên màu sắc hồng nhạt nhẽo, vô thố nhưng mà coi hộ sĩ: ”Alpha của tôi đâu? “

Hộ sĩ liếc mắt quan sát về phía chống giải phẫu: “Cậu vẫn luôn luôn ngóng ở phía trên xuyên suốt tối sao? Tối ngày hôm qua anh tao đã trở nên fake viện khẩn cấp cho rồi, cậu ko biết sao?”

***

Cùng khi ê, Chung Quyền phía trên chóng bệnh dịch chậm chạp rãi banh đôi mắt.

Hắn ngửi thấy hương thơm hương thơm thạch lựu thư thả nhạt nhẽo, mùi vị này thực hiện hắn cảm nhận thấy an ổn định tự do.

Ánh mặt mày trời phản vào chống bệnh dịch, vô kí ức hắn đùng một phát xuất hiện tại thân thuộc hình họa của một người đem cái áo lông màu sắc hồng nhạt nhẽo. Cũng vừa vặn khi này còn có một người mang 1 bó hoa rộng lớn cho tới.

Thấy hắn tỉnh lại, người ê ngay tắp lự tiếp cận phía đằng trước hành lang cửa số, khom sườn lưng cười cợt với hắn: “Rốt cuộc anh đã và đang tỉnh.”

Gương mặt mày của nó thực hiện cho tới Chung Quyền cảm nhận thấy rất rất không xa lạ.

Xinh đẹp nhất, tinh anh xảo, làn tóc của nó cho tới ngang vai, ngón tay thon nhiều năm quyến rũ của những người nọ lướt bên trên khuôn mặt hắn: “Anh gầy đi nhiều hơn thật nhiều.”

Chung Quyền bắt lấy cánh tay của nó, trở ngại nói: “Cậu là ai?”

Người nọ nghe hắn căn vặn đem chút không thể tinh được, nửa ngày mới mẻ trả hồn, vạn bất đắc dĩ nhưng mà cười cợt nhoẻn với hắn: “Anh ko lưu giữ em sao?”

Người nọ khi cười cợt rộ lên còn xuất hiện tại song má lúm đồng xu tiền ở nhì mặt mày khóe mồm.

Y nói: “Em là thanh mai trúc mã của anh ấy, là kẻ anh quí.”

Thấy Chung Quyền nhíu ngươi, nó đương nhiên nói: “Anh ko tin cẩn sao?”

Sau ê nó lấy Smartphone kể từ vô túi xách tay, banh rời khỏi một quãng video clip cho tới Chung Quyền coi.

Người vô video clip đó là hắn, thời điểm hiện tại hắn đang được gắt gao ôm người trước mặt mày, rộng lớn giờ đồng hồ thông báo: “Cả đời này anh chỉ yêu thương em, Lý Mộ.”

***

Chờ Chung Quyền chân chủ yếu tỉnh lại vẫn là 1 tuần sau.

Hắn thấy Lý Mộ ôm một bó hoa chuồn vô chống bệnh dịch, nhận ra hắn banh đôi mắt, kinh hỉ cười: “Anh rốt cuộc tỉnh rồi?”

Chung Quyền chỉ gật gật đầu, ko rỉ tai.

Đối với việc lãnh đạm của hắn Lý Mộ cũng ko nhằm bụng, ngược lại còn nữ tính dẫn dắt hắn.

Lý Mộ cho tới hắn coi những video clip và hình họa chụp cũ của mình.

Trong khi ê cũng có thể có rất nhiều người cho tới thăm hỏi hắn, vô ê đem tía, em trai, một vài ba người thân trong gia đình và nhân viên cấp dưới vô doanh nghiệp lớn của hắn.

Đối với tình trạng thời điểm hiện tại của hắn, cũng không tồn tại kỹ năng kế tiếp quay về doanh nghiệp lớn.

Huống chi tía của hắn lúc biết hắn đã trở nên một Omega vô danh lưu lại cảm nhận thấy vô nằm trong tức giận dỗi.

Đúng vậy, Chung Quyền vẫn biết bản thân bị lưu lại.

Xem thêm: truyện cổ đại sủng ngọt


------------------

Mất trí lưu giữ mode🙄. Chừng này mới mẻ không còn ngược phía trên trời😒. Máu tróa rất nhiều thực hiện trái ngược tym íu đúi của tớ mệt rũ rời qué 😥

Lăn qua quýt lăn lộn lại cầu quý khách cmt+bắn sao chíu chíu😘😘😘