thế thân hoàn hảo

Bữa tối, từng người tiêu dùng bữa tối ở chống nhà bếp, riêng rẽ An hạ vẫn sử dụng bữa riêng rẽ, người hầu đem bữa tối lên chống cho tới An Hạ như thông thường lệ. Cô đang được ngồi sẵn ở sofa mong chờ, tất yếu ko nên vì như thế An Hạ đói. Ngồi ở sofa, ánh nhìn lén quan sát về phía bác bỏ Lí quản lí gia đứng để ý chị hầu bày rời khỏi khây cơm trắng, nhì bàn tay đan vô nhau, nhì đầu ngón tay loại vấp vô nhau.

An Hạ tâm trí thiệt lâu, chị hầu bày rời khỏi đoạn khây cơm trắng xoay người tách chuồn, bác bỏ Lí cũng xoay người.

Bạn đang xem: thế thân hoàn hảo

"Bác Lí" An Hạ thời gian nhanh gọi, bác bỏ Lí dừng lại bước, xoay người quay về "Dạ cô ngôi nhà sở hữu gì dặn dò."

Chị hầu đã đi được ra phía bên ngoài, An Hạ nom bác bỏ Lí, vẽ rời khỏi nụ mỉm cười vô tư lự nhất.

"Sắp cho tới ba mẹ con cái sở hữu ra phía bên ngoài ko bác?" Từ Lúc thực hiện dâu La gia, An Hạ biết, vô một mon sẽ có được vài ba ngày ba mẹ ck chuồn kể từ thiện nằm trong hội thiện nguyện, sở hữu Lúc chuồn ở điểm ngay gần thì tiếp tục về trong thời gian ngày, còn ở điểm xa vời tiếp tục thất lạc vài ba ngày.

"Cô ngôi nhà căn vặn chuyện này là..." Bác Lí sở hữu phần nghi hoặc.

An Hạ mỉm cười tươi tỉnh, cỗ dạng vô tư lự cho tới vô e. "Bình thông thường mon nào là ba mẹ cũng chuồn một chuyến với hội thiện nguyện, con cái đơn thuần ham muốn biết mon này ba mẹ sở hữu chuồn ko thôi."

Dáng vẻ vô e của An Hạ, bác bỏ Lí ko hề nghi hoặc gật gù đáp lại "À, bác bỏ nghe lão gia thưa chuyến này bao nhiêu hôm nữa mới nhất chuồn."

Bác thưa vậy tức thị mon này ba mẹ vẫn ko chuồn, An Hạ mỉm cười khẽ, đôi mắt tròn trĩnh chớp chớp "Thế vài ba hôm nữa ba mẹ chuồn vậy thì còn bà nội thì sao bác bỏ, bà về ngôi nhà chú nhì Hay là vẫn ở đây?"

Nếu ba mẹ chuồn, ở phần này cũng đâu còn ai ở nằm trong bà nội, có lẽ rằng bà tiếp tục về điểm chú nhì, như thế thì La gia này trở thành trống vắng rất là nhiều, đó là thời cơ chất lượng của An Hạ.

"Hôm trước bác bỏ nghe lão gia đàm luận về chuyện chuồn thiện nguyện, hình như thể cả lão phu nhân cũng chuồn chung" Bác Lí vấn đáp, An Hạ nghe thấy đôi mắt ngay tức khắc loé lên tia sáng sủa, cô mỉm mỉm cười gật gù "Dạ, cảm ơn bác bỏ."

Bác Lí ko nghi hoặc gì cả, bác bỏ con quay người tách chuồn.

An Hạ nghe được thông tin chất lượng, môi ko thể kiềm lại nụ mỉm cười, vậy là vài ba ngày nữa, ba mẹ và cả bà nội tiếp tục chuồn thiện nguyện, An Hạ nên tận dụng tối đa thời cơ ê, ê đó là thời cơ tốt nhất có thể nhằm trốn chuồn.

Khó khăn sót lại đó là cô nên xử lý bác bỏ Lí và bao nhiêu nàng hầu ra làm sao, kể từ ngôi nhà chủ yếu rời khỏi ngoài cổng cũng tương đối xa vời, trải qua bao nhiêu người thực hiện vườn. Chuyện cô bị nhốt lại xấp xỉ La gia ai ai cũng biết, cô ko thể khơi khơi như thế rời khỏi được. Nếu nhằm một người hầu hay như là một người thực hiện vườn bắt gặp, cô có khả năng sẽ bị bắt lại.

An Hạ nên thiệt vẹn toàn, hôm ê trước tiên xử lý bác bỏ quản lí gia và nàng hầu đem bữa tiệc, tiếp sau đó đem áo quần của nàng hầu, ngụy trang trở thành một trong mỗi người thực hiện rời khỏi ngoài.

Kế hoạch cơ bạn dạng là như thế.

An Hạ sử dụng bữa đoạn, La Thành Dương cũng sử dụng đoạn bữa ở trong nhà chủ yếu, anh ko tăng trưởng chống nhưng mà rẽ sang trọng thiên về chống sách. Người hầu tăng trưởng chống An Hạ nép dọn khây cơm trắng, An Hạ thao diễn một vở kịch mệt rũ rời với chị hầu.

"Haiz..." Cách trước tiên, An Hạ thở một khá thiệt nhiều năm, chị hầu rất rất quan hoài An Hạ ngay tắp lự dạm căn vặn "Cô nhà người nổi tiếng vậy? Cô ko khoẻ sao?"

Bước loại nhì, thâu tóm thời cơ, nhì đôi mắt An Hạ nom chị hầu, xứng đáng thương rũ mi "Ừm... Dạo này ngủ ko được yên giấc lắm, khá không ngủ được một ít."

"Vậy nhằm tôi bảo với bác bỏ Năm hầm không nhiều canh té cho tới cô ngôi nhà nha" Chị hầu tích rất rất ngỏ ý, An Hạ ngay tắp lự ngáo ngán thở nhiều năm thêm 1 khá "Haiz... Không cần thiết phiền toái."

"Sao lại phiền phức? Chăm sóc cô ngôi nhà là nhiệm vụ, mệnh lệnh của công ty chúng tôi mà" Chị hầu mỉm cười nhân từ nhẹ nhàng, nói đến việc yếu tố này, chắc hẳn rằng cô ngôi nhà quên thất lạc tay nghề nghiệp hầm canh té của cô ý Năn rồi, chị hầu nhắc nhở lại không ngừng nghỉ hoan hô.

"Cô ngôi nhà bị đồ vật gi cứ liệt kê rời khỏi, tôi xuống bảo bác bỏ Năm hầm cho tới cô một tô canh té, đáp ứng ăn được ngủ được luôn luôn."

"Hah..." An Hạ mỉm cười, đôi mắt lén quan sát về phía chống tắm, e là anh chuẩn bị rời khỏi, cô nên nhanh nhanh đạt được mục tiêu, An Hạ thưa thời gian nhanh "Uống canh té thì cũng có thể có té ngay tắp lự tức thì được đâu... Hay là chị ra phía bên ngoài mua sắm cho tới em một văng mạng dung dịch ngủ chuồn, em bị hen suyễn dạo bước này cũng hoặc phân phát cơn, mũi cứ nghẹn không dễ chịu quá nên đâm rời khỏi ko ngủ được. Chị rời khỏi tiệm dung dịch, mua sắm cho tới em một văng mạng dung dịch ngủ thôi là được, rồi về bảo bác bỏ Năm hầm canh bổ sung cập nhật tăng."

"Ơ..." Chị hầu suy ngẫm, ngẫm suy nghĩ cũng như, canh sở hữu té cũng không còn tác dụng tức thì được, chị gật đầu đồng ý tức thì "Vậy nhằm một thời gian nữa tôi ra phía bên ngoài mua sắm."

"Chị đem dung dịch lên thì cứ thưa là dung dịch sôi bụng nha, kẻo anh Dương lại không dễ chịu với em" An Hạ nhỏ tiếng nói, một vừa hai phải thời điểm hiện nay cửa nhà chống tắm hé rời khỏi. Ngô An Hạ ngay tức khắc mỉm cười trừ, tay bố trí khây cơm trắng hộ chị hầu.

"Đây, chị đem xuống đi" Đặt song đũa bạc tức thì ngắn ngủn vô khây cơm trắng, phẩy phẩy tay, chị hầu nắm vững ý An Hạ, yên lặng cảm nhận được ý bưng lên khây cơm trắng tách ngoài.

La Thành Dương rời khỏi, anh tiếp cận nệm ngủ ngồi.

An Hạ vùng dậy, chuồn vô phòng tắm tiến công răng vệ sinh, tiếp sau đó ngồi ở bàn make up bôi kem chăm sóc độ ẩm cho tới khuôn mặt, tiếp sau đó là trét chăm sóc thể. La Thành Dương ngồi bên trên nệm ráng điện thoại cảm ứng thông minh một khi, cảm hứng hai con mắt đau đớn, một ngày dài anh một vừa hai phải nom điện thoại cảm ứng thông minh một vừa hai phải nom screen PC rất nhiều, đôi mắt hoạt động và sinh hoạt quá mức độ nhức nhối. Anh buông rời khỏi điện thoại cảm ứng thông minh, anh ở xuống nệm nhắm đôi mắt lại, tiếng nói tràn mệt rũ rời nhắc nhở cô.

"Nhanh thời gian nhanh rồi ngủ."

"..." An Hạ ko đáp, tay trét sữa chăm sóc thể chậm rì rì rộng lớn, cô còn nên đợi chị hầu đem dung dịch lên tới mức cô chứ. An Hạ đồng tác trì trệ dần, La Thành Dương ở qua loa mươi phút vẫn ko thấy cô ở xuống. Anh hé đôi mắt rời khỏi, xoay đầu nom cô chậm rì rì xoa xoa làn domain authority ở cù trỏ tay.

Hôm sư ni chăm sóc domain authority chậm rì rì rộng lớn từng ngày nga, anh mệt mỏi rồi, anh ham muốn ngủ thời gian nhanh nhưng mà cô thì cứ rề rề như vậy.

"Nhanh thời gian nhanh một chút" La Thành Dương thất lạc kiên trì thúc dục.

An Hạ bĩu môi, liếc đôi mắt nom La Thành Dương phía trên nệm, ko thể kéo dãn dài tăng đành triển khai xong công tác làm việc kéo dãn dài thời hạn. Tay tắt đèn rộng lớn, hé công tác làm việc bóng ngủ, trèo lên nệm. Vừa vặn ở xuống anh đang được ôm cô vô lòng, ôm cô trong tầm tay anh ngay tắp lự thở rời khỏi một khá tràn thoả mãn, gần như là mệt rũ rời thời điểm hôm nay đều tan biến chuồn.

An Hạ ở yên tĩnh, ngoan ngoãn ngoãn làm cho anh ôm, cảm hứng êm ắng nhẹ nhàng Lúc ở trong tầm tay anh, An Hạ nên tận thưởng nó, sắp tới đây cô tiếp tục không hề được ở trong tầm tay này nữa. Nghĩ lại thì... Bầu suy bì và lại không tồn tại trốn nương thân thích như cô, trốn ngoài La gia thì cô có thể đi đâu đây?

Cô đâu thể nào là về Ngô gia được, cũng ko thể tá túc ở phần bọn họ sản phẩm, anh tiếp tục dễ dàng và đơn giản nhìn thấy cô, An Hạ có thể đi đâu? Một thân thích 1 mình đang được khổ sở, sắp tới đây bụng tiếp tục to hơn, tiếp tục càng trở ngại cho tới cô rộng lớn.

À ko, cô giờ đây đâu thể gọi là 1 trong thân thích 1 mình, nên gọi là 1 trong thân thích nhì bản thân, vô bụng cô đang được sở hữu một bảo nói nhỏ rồi.

Xem thêm: xuyên về năm 70

Cô thở một khá thiệt nhiều năm, suy nghĩ cho tới quãng đời sắp tới đây thiệt làm cho đầu đau. La Thành Dương tuy rằng mệt mỏi, anh ham muốn mau ngủ nhằm hồi mức độ, quyến rũ trong tim thở nhiều năm tràn buồn phiền.

"Làm sao vậy?" Anh mệt rũ rời nhắm đôi mắt, tiếng nói trầm luân đem theo đòi tia ôn nhu êm ả dịu dàng căn vặn.

Để phối phù hợp với chị hầu một thời gian nữa đem dung dịch sôi bụng cho tới, An Hạ tựa vô lòng anh đáp nhỏ.

"Đau bụng."

La Thành Dương thổi lên mi đôi mắt, cúi đầu xuống nom cô "Sao lại nhức bụng?"

An Hạ thở phì một khá thiệt nhiều năm "Ăn ko chi tiêu, một vừa hai phải nãy em sở hữu bảo chị hầu đem dung dịch chi tiêu rồi." . truyen bac chien

"Ừ..." La Thành Dương thở nhẹ nhàng, tựa càm Tột Đỉnh đầu cô lệ thuộc, hít lên chóp đầu tóc mượt "Vậy không tồn tại yếu tố gì nữa."

"Anh mệt mỏi thì ngủ đi" Gương mặt mày An Hạ ko quan hoài tuy nhiên tiếng nói vẫn luôn ghi nhớ nhắc nhở "Em đợi chị đem dung dịch cho tới, húp rồi mới nhất ngủ được."

"Ừm" Lần nữa hít lên chóp tóc quyến rũ, anh nhắm đôi mắt thiêu thiểu chìm vô giấc mộng. An Hạ ở trong tim anh, cảm hứng khá thở anh túc tắc phả bên trên mái đầu, cô ngước mặt mày nom.

Gương mặt mày điển trai hảo soái ca vẫn phong lưu như lúc đầu, giống như năm năm vừa qua, vô đợt trước tiên cô bắt gặp anh đang được sụp đổ, Lúc ngủ anh buông quăng quật từng lớp chống vệ, nom sở hữu phần trẻ con con cái rộng lớn, song phong trần vẫn phong trần, ko tách thất lạc một li nào là cả. Án tay An Hạ thổi lên vấp vô gò má anh, ngón tay loại vấp lên khéo môi bạc, vấp lên khoang mũi cương nghị, sinh sống mũi trực tiếp tắp, ngươi đen ngòm um tùm.

Mày thiệt dày, mi thiệt nhiều năm, mũi thiệt cao, môi thiệt rất đẹp.

Nhiều khi tự động căn vặn, vì như thế sao lại sở hữu người con trai hoàn thiện cho tới như thế? chỉ bảo vô bụng cho dù là phụ nữ hoặc nam nhi chắc hẳn rằng tiếp tục rất rất sở hữu tư thế phong trần, chắc hẳn rằng tiếp tục rất rất xinh rất đẹp tương tự như anh vậy.

Từ Lúc gả vào trong nhà bọn họ La, cô sinh sống vô sự phủ bọc của anh ấy, cuộc sống thường ngày của cô ý xoay quanh anh, mai này tách chuồn rồi, cô nên tập luyện lối sống ko lệ thuộc vô anh nữa. Sẽ thiệt trở ngại biết bao, ghi nhớ lại khoản thời hạn anh nuông chiều cô như 1 nàng công chúa, suy nghĩ cho tới mai này một thân thích giá rét đối diện cuộc sống này.

Bỗng cảm nhận thấy thiệt động lòng, từng được nuông chiều cho tới vậy nhưng mà... Sau này cô nên 1 mình rồi. Cả anh nữa, sau đây không tồn tại cô, Lúc cô chuồn rồi, anh nên sửa thay đổi chuồn, ko được nổi xung không có căn cứ nữa. Cô biết Lúc cô tách chuồn, anh chắc hẳn rằng tiếp tục rất rất tức giận dỗi, tiếp tục nổi trận lôi đình trách cứ móc bác bỏ Lí ko nom coi chất lượng cô, tiếp tục trách cứ móc hạ nhân vô ngôi nhà không có tác dụng.

Anh ko được nổi xung với quý khách, cũng chính vì một Lúc An Hạ đang được ham muốn trốn chuồn thì có lẽ ai rất có thể ngăn chặn cô chứ, không chỉ có vậy, sở hữu tức giận dỗi với bọn họ thì cô đã và đang chuồn rồi, cô sẽ không còn trở lại điểm này nữa.Bởi vì như thế điểm này, tức thì từ trên đầu không tồn tại điểm cho tới An Hạ, nhưng mà chỉ mất cho tới Ngô Bối Nghi, không tồn tại điểm cho tới Ngô An Hạ cho dù là hàng nhái cũng không tồn tại.

Ai lại tiếp tục ham muốn trở lại điểm này chứ?

Tính cơ hội của anh ấy thực xấu xí, sở hữu khuôn mặt rất đẹp trai như vậy này nhưng mà tính xấu xí ơi là xấu xí, thiệt là uổng phí cho tới phong lưu lãng nhân này quá.

Còn cả... Có vẻ như anh rất rất quí ôm cô Lúc ngủ, điều này tương tự như việc cô quí ở trong tầm tay anh Lúc ngủ vậy. Có lúc nào cô chuồn rồi, anh sẽ không còn thể ngủ không?

Aaa, cô tâm trí ngốc nghếch đồ vật gi ko biết, cô lại ảo tưởng địa điểm của tớ quá tuyệt vời rồi.

Dù sao thì... Sau này, cả nhì đều thiếu hụt nhau rồi, sở hữu trở ngại thế nào thì cũng nên tự động bản thân tính liệu lấy.

Đừng tức giận dỗi, chớ oán thù trách cứ, chớ buồn buồn bực cũng chớ dò thám tìm kiếm cô. Cô với anh, cả nhì chỉ vẻn vẹn sở hữu 1 năm với mọi người trong nhà là đầy đủ rồi, với kẻ mạo danh thân thích thế người không giống ở lân cận anh thì làm thế nào sở hữu thành phẩm mỹ mãn. Bây giờ chị đang được về bên, bọn họ buộc cô trả lại thân thích phận này cho tới chị, cô nên trả lại thân thích phận này cho tới chị, thân thích phận được ở lân cận anh này...

Dù sao, sinh sống vô thân thích thế Ngô Bối Nghi 1 năm qua loa cũng đầy đủ thực hiện cô mệt mỏi rồi, trả lại cho tới chị toàn bộ đó là giải bay cho tới cô. Cũng như giải bay cho tới quan hệ fake tạo nên này của cô ý và anh, nhì người tất cả chúng ta trái ngược duyên nghịch ngợm phận quá, tất cả chúng ta đơn thuần những kẻ vô tình đem duyên lướt qua loa đàng thôi.

Ngón tay loại sờ sờ gò má anh, nâng niu xoa xoa quần rạm bên dưới đôi mắt, tâm trí trong tim thiệt nhiều, trái ngược tim đột nhiên chốc nhức lên, đùng một cái cô lại thèm muốn một ít khá lạnh lẽo nữa. Trái tim cô, có lẽ rằng nó đang được phản kháng rằng, nó ham muốn ở mặt mày người này lâu tăng một ít.

Ngô An Hạ chậm rì rì rãi ngước mặt mày, nhít người cao lên một ít, nhì cánh môi vấp nhau, môi in lên bạc môi uy ngút.

Một nụ hít thiệt nhẹ nhàng, thiệt luyến lưu, thiệt luyến tiếc.

Phải chi nhưng mà... Ngay từ trên đầu, tức thì loại ngày cô gả cho tới anh, nên chi nhưng mà hôm ê cô mạnh dạng thưa với anh rằng, cô ko nên Ngô Bối Nghi nhưng mà là Ngô An Hạ thì đang được chất lượng biết bao.

Phải chi nhưng mà... Không sở hữu những chuyện xích míc như vậy này, tất cả chúng ta vẫn tiếp tục lân cận nhau.

Phải chi nhưng mà... Anh thương cô một ít nữa, nên chi anh thương cô, nhiều như cô thương anh thì hoặc biết bao nhiêu.

Còn tiếp...

(P/s Thương chứ, thương đến mức độ thất lạc trí quên bản thân nhưng mà.

"Bảo bảo vô bụng cho dù là phụ nữ hoặc nam nhi chắc hẳn rằng tiếp tục rất rất sở hữu tư thế phong trần, chắc hẳn rằng tiếp tục rất rất xinh rất đẹp tương tự như anh vậy."

Ơ...

Xem thêm: trì của tôi

Ủaaaa!

Rồi chị ko rất đẹp à, bà chị bà rất đẹp long trời lỡ khu đất nghiêng nước nghiêng trở thành người bắt gặp người thương hoa bắt gặp hoa cúi đầu luôn luôn á!)

_ThanhDii