sổ tay thuần phục chim hoàng yến

Chương 25: 25: Chương 20Người đăng: adminNgày đăng 07-09-2022 12:08

Lúc này thể trạng anh ko tệ, vì thế thái phỏng nhận sai với cô rất tuyệt, Lưu Sở Họa thấy đảm bảo chất lượng hơn thế thì cũng thôi, mắng anh nhị câu coi như tình thú, cũng ko tính cầm chặt ko buông.

Bạn đang xem: sổ tay thuần phục chim hoàng yến

“Anh thẳng tài xế về đoàn phim cút, ko cần thưa là vội vàng à? Lát em tự động gọi xe cộ về là được rồi.” Lúc trước cô đem kiểm soát và điều chỉnh thời hạn, trước tiên triệu tập tảo cảnh của cô ý bao nhiêu ngày, vì thế khó khăn được rất có thể ngủ nhị ngày.

“Cũng ko vội vàng vì vậy, trước tiên fake em về tiếp tục.” Anh nhất thiết mong muốn fake cô về trước.

Lưu Sở Họa gật đầu, ko nối tiếp kiên trì.

Xuống xe cộ ở cửa ngõ tè khu vực, Tề Nhiên hạ cửa ngõ kính xe cộ xuống, “Buổi tối qua chuyện khu vực anh ăn cơm trắng đi! Không cần em được ngủ à?”

“Không cút.” Cô rung lắc đầu rét lùng, “Em mong muốn trong nhà ngủ.”

“Đến cút mà!” Giọng điệu của anh ấy giống như là đang thực hiện nũng.

Lưu Sở Họa nở nụ mỉm cười, “Đây đó là khuôn gọi một thứ tự một mon à?”

“Hả?” Tề Nhiên ngỏ to lớn nhị đôi mắt tỏ vẻ khó khăn hiểu.

“Sẽ ko nhiều hơn thế nữa một thứ tự hàng tháng, tuy nhiên khi anh mong muốn lần em thì em cần phối phù hợp với anh vô ĐK.” Cô học tập theo đòi giọng điệu trước khi của anh ấy, “Đặc quyền của kim mái ấm.

Nếu thế, em chỉ rất có thể đồng ý.”

Tề Nhiên nhịn ko được mỉm cười to lớn nhị giờ, “Trí lưu giữ của em cũng thiệt đảm bảo chất lượng.” Anh cực chẳng đã dựa vào cửa ngõ xe cộ, “Vậy thì độc quyền của kim mái ấm, cho tới cút.”

Không biết vì thế sao, đơn giản cực kỳ mong muốn ăn cơm trắng với cô.

Tuy chúng ta mới mẻ ở công cộng vài ba mon, vẫn luôn luôn bận việc của tôi, nếu như tính, số thứ tự ăn cơm trắng bên nhau cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít.

“Được.” Lưu Sở Họa chỉ rất có thể nhận định rằng thời điểm ngày hôm nay kim mái ấm của tôi đùng một phát cảm nhận thấy đơn độc, mong muốn lần người thực hiện chúng ta lân cận, hoặc là anh còn ko bay ngoài một không khí mái ấm gia đình từ nửa trưa, nên sinh rời khỏi ảo giác rằng có lẽ rằng quan hệ của nhị người chúng ta thiệt sự vô nằm trong thân thiết.

Cô ngủ cả một giữa trưa trong nhà coi như ngủ bù, khi chuẩn bị rời khỏi cửa ngõ đem ngược cây tiếp tục hạn chế vô vỏ hộp, bên trên cắm sẵn tăm, mang tới đoàn phim của Tề Nhiên.

Lúc chuẩn bị cho tới, cô gọi mang đến Tề Nhiên trước, giọng điệu của anh ấy nghe có vẻ như cực kỳ phấn khởi, cố ý cho tới cửa ngõ phim ngôi trường đón cô.

Xem thêm: tổng tài sủng vợ hãy tiết chế

Từ xa xăm Lưu Sở Họa tiếp tục bắt gặp anh tựa như một đứa trẻ con bị tăng động nhảy nhót bên trên khu vực, nhìn qua chuyện vô nằm trong ấu trĩ.

“Em sẵn sàng một không nhiều hoa quả trái cây, anh lấy rồi fake mang đến nhân viên cấp dưới công tác làm việc ăn cút.”

Tề Nhiên mỉm mỉm cười nhận lấy, “Cảm ơn em.”

Anh fake vật dụng vô tay mang đến trợ lý Tiểu Trần đứng ở một phía, “Cậu tiến hành cút, tôi ko vô nữa đâu.”

“Được.” Tiểu Trần ngoan ngoãn ngoãn vậy lấy vỏ hộp, lấy danh nghĩa của Tề Nhiên cút fake ngược cây cho những người của đoàn phim.

“Đi thôi.” Lưu Sở Họa giơ cằm, ý bảo Tề Nhiên lên xe cộ, “Hôm ni ăn gì?”

“À…” Câu vấn đáp của anh ấy còn ko thoát ra khỏi mồm, cơ hội bại liệt ko xa vời đùng một phát truyền cho tới một giờ gọi tương đối vội vàng vàng, là giọng phái đẹp.

“Anh Tề.”

Lưu Sở Họa xoay đầu, nhìn Giản Huyên chạy từng bước nhỏ cho tới, mặt mũi cô tớ tương đối đỏ chót, bên trên người khoác một chiếc áo sơ-mi hoa denim cũ, nhị bím tóc rũ ở mặt mũi tai, lại không tồn tại vẻ kì quái, ngược lại càng gia tăng sự thanh lệ tinh khiết của cô ý tớ.

“Làm sao vậy, đem việc gì sao?” Giọng điệu Tề Nhiên bình đạm.

Ánh đôi mắt Giản Huyên nhìn vô người Lưu Sở Họa, sắc mặt mũi tựa như đem chút vì thế dự, vẫn cắm răng thưa tiếp, “Chuyện ngày qua, cảm ơn anh, em vẫn luôn luôn ko tìm ra thời cơ thưa câu nói. cảm ơn với anh, nếu như được…”

“Không đem gì, chuyện nhỏ, ko tốn mức độ.” Không đợi cô tớ thưa đoạn, Tề Nhiên tiếp tục phất tay, tiến công gãy câu nói. thưa của cô ý tớ, "Cô không cần thiết phải cảm ơn.

Hôm ni tôi còn tồn tại việc, cút trước.”

Trong nháy đôi mắt sắc mặt mũi của Giản Huyên trở thành xanh lơ mét, cô tớ nhẹ dịu cắm môi, tựa như đem chút đau đớn sở.

Xem thêm: truyện chấp niệm bắc đại

Lưu Sở Họa cảm nhận thấy vô tình huống này cô dữ thế chủ động kính chào căn vặn thì không đúng, vì vậy chỉ nhẹ dịu mỉm cười với Giản Huyên, lên xe cộ theo đòi Tề Nhiên.

Hoá rời khỏi là thân quen biết vô khi này! Cô tựa như hiểu rời khỏi, lại ko tách ngoài đem chút cảm thán, đem nhiều lúc vận mệnh đó là kỳ lạ vì vậy, sớm một chút ít muộn một chút ít, đó là nhị tiến trình trọn vẹn không giống nhau.

Có một vài việc chắc chắn là tiếp tục thay cho thay đổi, tuy nhiên đem một vài việc vẫn như khi ban sơ.