Top 10 Bài Cảm Nghĩ Về Mẹ Hay Nhất

     

Mẹ tôi – một người mẹ bình thường như bao người mẹkhác nhưng chỉ có mẹ của tôi mới phi thường đến vậy! Người ta thường nói rằngchỉ có tình yêu thương của người mẹ mới có sức mạnh để chinh phục mọi thứ trênthế gian này. Tình yêu ấy có thể ngọt, bùi, cay, đắng nhưng nó là hỗn hợp củasự pha trộn mồ hôi, nước mắt, cả cái hy sinh đau đớn ruột gan của mẹ cha.

Bạn đang xem: Top 10 bài cảm nghĩ về mẹ hay nhất


*

Mẹ tôi không đẹp như những người mẹ khác, rất bìnhthường, nhưng mẹ có nét đẹp của sự giản dị, chân chất làng quê, người con gáiQuảng Nam mang đậm cái tiếng nói dễ mến ấy. Mẹ có nụ cười rất đẹp, đẹp đến tỏaánh nắng vào tim tôi. Bởi vì nụ cười ấy cho tôi sự ấm áp của cuộc sống, của cáigì gọi là động viên khích lệ.

Xem thêm: Văn Bản Một Thứ Quà Của Lúa Non Cốm, Please Wait

Tôi sinh ra và lớn lên khác với tất cả đứa trẻkhác. Từ bé đã phải làm bạn với bệnh viện. Chắc rằng mẹ sẽ là người đau đớnnhất. Đứa con mình sinh ra lại chẳng thể hoàn hảo, mà lại mang những bước đikhông như bạn bè trang lứa. Cha mẹ đã hết sức để chăm lo, đôn đáo với những caphẫu thuật miệt mài hàng tiếng, những tiếng khóc thét đau đớn. Tôi nhớ cách đây5 năm, tôi lại phẫu thuật 1 lần nữa, và mẹ là người đồng hành cùng tôi. Mẹ bồngbế tôi với hai cục bột chân to tướng, chắc nặng gần tạ mất. Thế mà mẹ vẫn bồngvà chạy đi từ nơi này đến nơi nọ, mọi khó khăn mẹ đều cùng tôi vượt qua. Chưabao giờ mẹ nói với tôi rằng mẹ khổ, mẹ mệt cả. Tất cả chỉ là nụ cười khi nhìntôi. Ngày ở bệnh viện, mẹ nằm trên chiếc ghế xếp với cái chăn mỏng, chắc hẳnđau lưng và lạnh lắm mà tôi thì hay khóc nữa. Ôi, nghĩ lại thấy sao khó khănthế, vậy mà giờ cũng đã được 5 năm ròng rã.

Xem thêm: Please Wait - Bài 14 Phần 2

Mẹ siêng lắm, mẹ chăm chỉ và vất vả từ bé. Mẹ cómái tóc đen nhánh, làn da trắng như mây trông thật đẹp. Gia đình tôi làm nông,kinh doanh buôn bán, rất vất vả. Ngày nào mẹ cũng cùng chiến binh xe cup chạyròng rã ngoài đường với những chuyến hàng nặng hàng tạ phi trên đường đầy cátbụi. Rồi mẹ lại đến chờ tôi trước cổng trường đón tôi về mãi đến năm tôi lênlớp 8 mới tự đi xe được. Đỡ được một gánh nặng cho mẹ rồi, tôi thấy vui hơnnhiều và thoải mái hơn. Tôi nhớ có lần, tôi bị những đứa bạn trêu chọc, tôikhóc rất nhiều, và mẹ liền bế tôi vào lòng, thủ thỉ: "Con yêu à, mẹ biếtcon đang cảm thấy mình bất hạnh, chán ghét cuộc sống này, nhưng con là đứa conmẹ yêu quý nhất, là niềm tự hào của cha mẹ. Mẹ chỉ mong con mạnh mẽ, cố gắng,hãy đừng bao giờ quan tâm đến lời nói đó, vì chúng không suy nghĩ trước khi nóiđấy. Bởi vì con là con gái của mẹ nên phải khác với tất cả những đứa trẻ khác.Con yêu à.. ". Những lời ấy làm tôi nhớ mãi, khắc cốt ghi tâm cho đến tậnbây giờ, để mỗi khi thấy buồn tôi lại phải tiếp tục chiến đấu. Hơi ấm của tìnhyêu mẹ dành cho tôi dạt dào lắm, nó xua tan bao phiền muộn, cùng tôi đi trênnhững chân trời góc bể nào. Ấm nồng hương vị của tình yêu bất diệt.

Tôi yêu mẹ! Yêu tất cả những gì mẹ có, kể cả nhữngsợi tóc bạc trên đầu mẹ, những đốm tàn nhang nhỏ trên khuôn mặt tròn phúc hậuấy, cả những lúc mẹ gắt gỏng mình, trở nên một người khó ưa đi nữa thì mẹ vôcùng tuyệt vời. Bởi vì mẹ tôi là "siêu nhân" của lòng tôi và anh traitôi. Chúng tôi yêu mẹ và muốn gửi ngàn lời cảm ơn đến mẹ. Mẹ yêu!