nữ phụ văn np làm sao để sống

                                    
                                              

Hiểu Linh phanh đôi mắt sau những giờ đồng hồ động lạch cạch của vị hắn tá thông thường ngày thay cho thay đổi bình cắm chuyền mang đến cô. Đã chục ngày kể từ thời điểm cô cho tới điểm này: chống bình phục quan trọng cho những người thực vật. Thời gian tham đầy đủ lâu năm nhằm cô không hề tâm lý rốt cuộc nguyên do gì khiến cho cô sắp tới, tuy nhiên lúc này loại cô cần thiết thực hiện là nhanh gọn phục sinh cơ năng mang đến thân thuộc thể này. Người này nằm trong thương hiệu với cô: Cố Hiểu Linh. Bệnh nhân bởi bị tai nạn đáng tiếc vẫn mê man trở nên người thực vật một trong năm này. Đột nhiên với kỳ tích ra mắt tuy nhiên tỉnh lại. Đã với thật nhiều tốp bác bỏ sĩ, GS cho tới kiểm tra hiện tượng của cô ý. Nhưng có một không hai người thân lại trước đó chưa từng cho tới quá.

Tiếng bước đi của không ít người nhắm đến chống bệnh tình của cô. Dẫn đầu là 1 bác bỏ sĩ nam giới con trẻ tuổi hạc. Anh tớ cực kỳ cao, ước lượng cần 1m88. Dáng người thuôn lâu năm phù hợp. Khuôn mặt mũi vô nằm trong điển trai với chút nghiêm ngặt nghị với song kính gọng White lịch sự. Có điều, sau khoản thời gian gặp gỡ vài ba chuyến, mặc dầu ko hề tiếp xúc tuy nhiên Hiểu Linh cảm nhận thấy quả đât này sẽ không hề trang nghiêm như dáng vóc của anh ý tớ. Đôi đôi mắt khoan hoa khi nào thì cũng như đang được mỉm cười bại, tiếng nói đủng đỉnh rãi xen chút ôn nhu bại khiến cho trái tim bao thiếu hụt phái nữ say đắm hẳn là thuộc sở hữu một con cái yêu tinh. Một con cái cáo chín đuôi lão luyện tình ngôi trường. Nam bác bỏ sĩ liếc qua những chỉ số theo gót dõi rồi bảo bao nhiêu người phía sau:

Bạn đang xem: nữ phụ văn np làm sao để sống

- Một tuần qua quýt những chỉ số vẫn lưu giữ ổn định ấn định, hoàn toàn có thể toá những tranh bị tương hỗ tim phổi rồi. Một lát phân phó hộ lý hoàn toàn có thể mang đến điểm tâm, từng chuyến không thật 200g món ăn lỏng. Ngày phân chia ăn chục chuyến.

Vừa nghe vị bác bỏ sĩ phân phó, những hắn tá nhanh gọn gỡ vứt công cụ. Rốt cuộc, cô ko cần thở oxy và truyền thực phẩm nữa rồi.

Du Nhiên góc nhìn như đang được theo gót dõi những hắn tá thao tác làm việc, tuy nhiên thực tiễn lại đang tiếp tục để ý Cố Hiểu Linh. Cùng sinh sống nhập một vòng tròn trặn, chúng ta đương nhiên là quen thuộc biết nhau, gặp gỡ nhau rất nhiều chuyến trong những buổi tiệc xã giao phó. Cô gái này trước lúc bị tai nạn đáng tiếc vẫn còn đó vấn vít lấy hắn, đôi lúc quấn cho tới phân phát phiền. Nhưng 1 năm sau phát hiện ra anh thì như 1 người xa xăm kỳ lạ. Là bởi cú sốc quá to trước lúc bị tai nạn đáng tiếc hoặc là vì trấn động óc phía trên. Cái này rất cần phải đánh giá kỹ rộng lớn. Có điều cô nàng này cũng thay cho thay đổi ko ít: ko nháo, ko quậy...
Nếu Hiểu Linh nghe được tâm lý của Du Nhiên thời điểm này thì kiên cố cần trợn White mắt: óc của anh ý chuồn đâu vậy hả bác bỏ sĩ thiên tài?. Tôi là kẻ thực vật 1 năm mới mẻ tỉnh lại được ko. Cho cho dù mong muốn nháo cũng cần với mức độ mới mẻ nháo được. Đến thì thầm cũng trở nên cấm khẩu chục thời buổi này vì thế máy thở phía trên.

- Cố tè thư, một thời gian phía trên tôi tiếp tục fake cô chuồn soát lại toàn bộ những khuôn khổ. Cô với cảm nhận thấy quan trọng không dễ chịu ở đâu không? Chúng tớ tiếp tục ưu tiên đánh giá phần bại trước.

Hiểu Linh toan thì thầm thì phân phát hiện nay ko thể phân phát đi ra giờ đồng hồ. Cổ họng thô khốc, đắng ngắt, chão thanh quản lí nhịn nhường như vẫn quên lắc động. Há mồm hớp không gian, cô nỗ lực nuốt nuốt muốn tạo đi ra hành động tự nhiên bài bác xuất nước miếng nhằm trong cổ họng bóng rộng lớn một chút ít. Hồi lâu sau cũng trở ngại phanh mồm thì thầm, tiếng nói khào khào, khan đặc:

- Làm phiền anh lấy dùm tôi ly nước và nâng chóng của tôi lên một chút ít. Cảm ơn.

Du Nhiên chú ý để ý từng động tác vất vả của Hiểu Linh tuy nhiên kể từ nhập thâm thúy thẳm một góc nào là bại chợt cảm nhận thấy yêu thích. Nha... dường như thời hạn cho tới hắn sẽ không còn nhàm ngán rồi.  đi ra hiệu mang đến bao nhiêu hắn tá thao tác làm việc. 

Các đòi hỏi của Hiểu Linh được đáp ứng nhu cầu. Nhưng cô lại nhìn thấy bạn dạng thân thuộc Đánh Giá quá cao sự phục sinh của thân thuộc thể này. Cố rất là, sự nhức rút ở cánh tay khiến cho các giọt mồ hôi lấm tấm bên trên trán, cô vẫn ko vậy ổn định được ly nước. Khớp tay cứng ngắc, run rẩy rẩy, đủng đỉnh. Chưa khi nào cô chật vật cho tới vì vậy. cố gắng tập trung, lại nỗ lực. Không biết qua quýt bao lâu cô cũng tự động tợp được. Cô thừ người đi ra vì thế mệt mỏi, rồi chợt nhìn thấy bản thân đang được tốn thời hạn của những người khác:

- Xin lỗi, khiến cho người xem cần hóng tôi.
Du Nhiên mỉm mỉm cười đáp:

- Không phiền, cô đang được phục sinh rất hay. Giờ Cố tè thư còn đòi hỏi gì không?

Xem thêm: truyện danh môn độc sủng

Câu trình bày dường như với gì bại ko chính. Hiểu Linh với chút nhíu mi rồi nhanh gọn gạt qua quýt một phía. Không cần thiết.

- Tôi mong muốn đánh giá óc trước... Tôi ko ghi nhớ được gì cả.

Du nhiên với chút nhướn mi. Quả nhiên là quên mất mặt sao... Lại nụ mỉm cười công nghiệp bên trên môi:

- Không sao. Cố tè thư bị tai nạn đáng tiếc, gặp chấn thương óc nên mê man mất mặt 1 năm. Việc trí ghi nhớ cách quãng cũng không tồn tại gì lạ lẫm. Từ kể từ tiếp tục phục sinh...

Hiểu Linh đột ngột ngắt lời:

- Không cần là cách quãng. Là trọn vẹn không tồn tại chút ký ức. Cái này... thông thường sao???

- Được rồi. Vậy tôi tiếp tục an bài bác nhiều hơn thế nữa những khuôn khổ về đánh giá óc cũng như các bài bác test ký ức mang đến cô. Các chỗ bị thương cơ vật lý không giống của Cố tè thư vẫn phục sinh trọn vẹn, nên tiếp tục bố trí những bài bác cơ vật lý điều trị nhằm phục sinh thể trạng. Cô còn đòi hỏi gì nữa không?

Hiểu Linh cứng ngắc gật nhẹ:

- Đã không hề gì nữa. Cảm ơn bác bỏ sĩ Du.
Khóe mồm Du Nhiên giương cao. Ha... mất mặt trí ghi nhớ sao.

Xem thêm: ngận thị kiểu tình

- Cố tè thư ko cần thiết phiền lòng. Chẳng cần cô còn ghi nhớ tôi sao. Cô tiếp tục nhanh gọn phục sinh trí ghi nhớ thôi.

Vừa trình bày, hắn một vừa hai phải xoay người chuồn phân phó việc làm sẵn sàng fake Hiểu Linh chuồn đánh giá tổng thể. Đột nhiên, một tiếng nói giá buốt nhạt nhẽo, khàn quánh vang lên.

- Là bảng thương hiệu anh luôn luôn treo thương hiệu Du Nhiên.  Tôi... ko ghi nhớ đi ra anh.