người vợ thứ 7 của thượng quan sâm

Chương 550: [Kết] Hạnh phúc viên mãn

Ngày bữa sau, bên trên lối đi ra trường bay, Tiểu Vãn Nhiên vướng mắc chất vấn Nam Cung Thiên Ân: “Bố ơi, bản thân lên đường đâu thế?”.

Bạn đang xem: người vợ thứ 7 của thượng quan sâm

Nam Cung Thiên Ân mỉm cười nói: “Bố fake u và Tiểu Vãn Nhiên về mái ấm sinh sống với phụ thân và cụ nội nhé”.

Tiểu Vãn Nhiên tâm lý một khi rồi hỏi:

“Về ở hẳn luôn luôn ạ?”.

Nam Cung Thiên Ân gật đầu: “ừ’.

“Vậy phụ thân Kiều Phong cần thực hiện sao? Con ko nỡ xa cách phụ thân Kiều Phong, nếu mà con cái và u lên đường rồi thì phụ thân Kiều

Phong cần thực hiện sao?”, Tiểu Vãn Nhiêm buồn buồn phiền phát biểu.

“Nhưng phụ thân cũng ko nỡ tách xa cách Tiểu Vãn Nhiên nhưng mà, lẽ này con cái ko hoảng phụ thân nhức lòng à?”, Nam Cung Thiên Ân bày đi ra vẻ mặt mũi xứng đáng thương phát biểu.

“Nhưng chân phụ thân Kiều Phong vẫn ko ngoài hẳn, cần thiết người siêng sóc”.

“ừm… tuy nhiên sức mạnh của phụ thân cũng ko chất lượng tốt, thứ tự trước còn suýt mất mặt mạng còn gì? Ba cũng cần phải u và Tiểu Vãn Nhiên bảo vệ chứ”, Nam Cung Thiên Ân kế tiếp trầm trồ xứng đáng thương, trái khoáy nhiên Tiểu Vãn Nhiên ngây đi ra một khi.

Bạch Tinh Nhiên ngồi sát bên bất giác nhảy mỉm cười, thực sự người vòng lộn nhiều năm bên trên thương ngôi trường sở hữu không giống, chỉ qua quýt vài ba câu đang được phát biểu trúng điểm yếu kém của Tiểu Vãn Nhiên. Tính cơ hội của Tiểu Vãn Nhiên DT kể từ cô, nhân hậu lành lặn hiền lành, ko Chịu được cảnh những người dân xung xung quanh bản thân cần rầu rĩ.

“Vãn Nhiên, con cái là báu vật của cha mẹ, vì thế con cái cần ở nằm trong cha mẹ, biết không? Sau này phụ thân Kiều Phong cũng sẽ sở hữu được báu vật riêng rẽ nằm trong sinh sống với bản thân, vì như thế chúng ta mới nhất chính là một trong những gia đình”.

Tiểu Vãn Nhiên nhìn anh, rồi lại con quay sang

nhìn Bạch Tỉnh Nhiên: “Mẹ ơi, sở hữu đúng thật vậy ko ạ?”.

“Đúng thế”, Bạch Tinh Nhiên gật đầu:

“Tối trong ngày hôm qua khi ở trong nhà, phụ thân Kiều Phong sở hữu nhờ u fake điều cho tới Tiểu Vãn Nhiên là, Tiểu Vãn Nhiên cần ngoan ngoãn ngoãn nghe điều cha mẹ, sau đây phụ thân Kiều Phong sẽ tới thăm hỏi Tiểu Vãn Nhiên”.

“Vậy phụ thân Kiều Phong sẽ không còn cần ở phía trên 1 mình ạ?”.

“Đương nhiên rồi, phụ thân Kiều Phong còn tồn tại thật nhiều đồng chí ở phía trên mà”.

Tiểu Vãn Nhiên nghe vậy thì gật gù. Bạch Tinh Nhiên xoa đầu cô bé bỏng nói: “Vậy tất cả chúng ta về nước nhé”.

“Vâng ạ”, Tiểu Vãn Nhiên ở đầu cuối cũng ngoan ngoãn ngoãn thỏa hiệp, Bạch Tinh Nhiên và Nam Cung Thiên Ân nhìn nhau thở phào.

Máy cất cánh vừa phải đáp xuống Châu Thành, Tiểu Lâm đang được hóng sẵn ở cửa ngõ để tiếp phụ thân người. Trên lối về lại quê hương, Nam Cung Thiên Ân kể mang đến Tiểu Vãn Nhiên nghe thật nhiều chuyện về mái ấm Nam Cung, nhưng mà cô bé bỏng có vẻ như vô cùng hào hứng. Có nhiều chuyện đến hơn cả Bạch Tinh Nhiên cũng ko nghe khi nào.

Cuối nằm trong, Bạch Tinh Nhiên ko nhịn được nhưng mà lên tiếng: “Hình như anh ko khi nào kể mang đến em nghe chuyện của anh ấy hoi nhỏ”.

Nam Cung Thiên Ân nhìn cô cười: “Anh từng kể mang đến em nghe chuyện cần thiết nhất với anh khi nhỏ, em lại ko hề ghi nhớ, em biết anh nhức lòng thế này không?”.

Bạch Tinh Nhiên mỉm cười xấu xí hổ, cô biết này là chuyện cô đang được cứu giúp anh ở Yên Thành.

Cũng chính, nếu mà trí ghi nhớ của cô ý chất lượng tốt rộng lớn một ít, thì cô và Nam Cung Thiên Ân dường như không cần trải trải qua nhiều thăng trầm như thế.

Xe vừa phải về cho tới cổng, lão phu nhân đang được cuống quýt vàng chạy đi ra đón: “Vê rồi à? Vê rồi à?”.

“Vê rồi, lão phu nhân, về rồi”, chị Hà theo đuổi sau cũng mừng rỡ vô nằm trong.

Vừa trông thấy Tiểu Vãn Nhiên, lão phu nhân đang được mừng rỡ vừa phải nhắm nhía cô bé bỏng vừa phải hỏi: “Cục vàng, sở hữu ghi nhớ cụ nội không? Cụ ghi nhớ Vãn Nhiên vượt lên lên đường mất”.

“Nhớ ạ”, Tiểu Vãn Nhiên gật đầu.

“Nào, lại phía trên cụ ôm loại nào”, lão phu nhân vừa phải phát biểu vừa phải ôm cô bé bỏng vô lòng.

Nam Cung Thiên Ân hoảng Tiểu Vãn Nhiên mệt mỏi,

vội nói: “Bà, Vãn Nhiên ngồi bên trên máy cất cánh ko ngủ bao nhiêu, bà nhằm con cái bé bỏng lên đường ngủ đã”.

“Không sao đâu, con cái hoàn toàn có thể đùa với cụ một lúc”, Tiểu Vãn Nhiên nhìn tầm vóc sung sướng mừng của lão phu nhân cũng ko nỡ thực hiện bà tao tuyệt vọng.

“Không, ko, cần ngủ chứ, thức dậy rồi chơi”, lão phu nhân bắt tay Tiểu Vãn Nhiên, mỉm cười sung sướng sướng nói: “Đi, cụ đang được sẵn sàng chống mang đến Vãn Nhiên rồi, tất cả chúng ta lên đường coi nhé”.

Xem thêm: lão đại chỉ có chị dâu nói ngài lương thiện

“Vâng ạ”, phát biểu rồi Tiểu Vãn Nhiên theo đuổi lão phu nhân lên tầng.

Bạch Tinh Nhiên con quay thanh lịch nhìn Nam Cung Thiên Ân, rồi đưa tay anh nói: “Đi, tất cả chúng ta cũng lên đường coi thử”.

Phòng của Tiểu Vãn Nhiên là căn chống tức thì cạnh chống của Nam Cung Thiên Ân, trước đó không tồn tại ai ở, căn chống vô cùng rộng thoải mái, được tô điểm toàn color hồng, này là chóng công chúa, này là chăn công chúa, giầy công chúa… đều là những khoản loại nhưng mà những bé bỏng gái mến nhất.

“Có mến không?”, lão phu nhân nhìn Tiểu Vãn Nhiên chất vấn.

“Thích lắm ạ”, Tiểu Vãn Nhiên gật đầu, tiếp sau đó chạy cho tới cái chóng, vứt giầy đi ra trèo lên nhún nhảy: “Chiếc chóng này êm ắng vượt lên, ngủ có thể tiếp tục tự do lắm”.

“Đương nhiên rồi, cụ lựa chọn loại chóng cực tốt mang đến Vãn Nhiên nhưng mà .

“Cảm ơn cụ nội!”.

Nhìn nhì người một già cả một trẻ con mỉm cười sảng

khoái, Nam Cung Thiên Ân ôm Bạch Tinh Nhiên vô lòng nói: “Em sở hữu thấy bà lúc này không giống trước rồi không?”.

Bạch Tinh Nhiên gật đầu: “Có, tính cách trẻ con con cái hơn”.

“Lão phu nhân thực sự thay cho thay đổi rồi, sung sướng hơn”, chị Hà đứng một phía cũng mỉm cười, nói:

“Người tao vẫn phát biểu, người càng già cả càng tương đương một đứa trẻ con, trái khoáy ko sai”.

Lúc bước thoát ra khỏi phòng nghỉ, Bạch Tinh Nhiên đột trông thấy căn chống không dừng lại ở đó cũng trở nên thay cho thay đổi, cô tò mò và hiếu kỳ lên đường vô vào coi. Vừa nhìn đang được biết đó là 1 căn chống trẻ nhỏ, bên phía trong bày ăm ắp loại đùa, chỉ mất điều sắc tố tương đối không giống, là màu xanh da trời nước biển lớn, cũng không tồn tại bao nhiêu loại công chúa như mặt mũi tê liệt.

“Cái gì đây?”, Bạch Tinh Nhiên vướng mắc chất vấn.

“Anh cũng ko biết”, Nam Cung Thiên Ân rung lắc đầu.

“Đại thiếu thốn gia, đó là chống lão phu nhân sẵn sàng mang đến em trai của Tiểu Vãn Nhiên đấy”, chị Hà tủm tỉm phát biểu.

“Cái gì? Em trai của Vãn Nhiên?”, Bạch Tinh Nhiên quá bất ngờ, con quay thanh lịch trừng đôi mắt nhìn Nam Cung Thiên Ân: “Nam Cung Thiên Ân, anh còn dám dấm dúi sinh một đứa em trai mang đến Vãn Nhiên à? Anh… bên trên sao?”.

“Anh đâu có!”, Nam Cung Thiên Ân cuống quýt: “Anh sinh em trai mang đến Tiểu Vãn Nhiên khi nào chứ? Mà cũng muốn sinh anh cũng cần lần em sinh, sao lần người không giống được?”.

“Anh coi, cho tới chống cũng sẵn sàng đoạn rồi, còn ham muốn lừa em à?”, Bạch Tinh Nhiên vừa phải phát biểu vừa phải chỉ vô lô loại đùa bé bỏng trai ở vô chống.

Nam Cung Thiên Ân bất lực, đành con quay thanh lịch chất vấn chị Hà: “Chị Hà, rốt cuộc đó là chuyện gì?”.

Chị Hà ko nhịn được nhảy cười: “Thiếu phu nhân, cô trách cứ oan đại thiếu thốn gia rồi, là lão phu nhân phát biểu chả bao nhiêu nhưng mà nhì người tiếp tục sinh mang đến Tiểu Vãn Nhiên một cậu em trai, nên lão phu nhân ham muốn sẵn sàng trước”.

Bạch Tinh Nhiên đỏ ửng mặt mũi, lén liếc nhìn Nam Cung Thiên Ân.

“Nghe thấy chưa? Vợ ck nhưng mà ko tin cẩn tưởng nhau, thì sau đây sinh sống cùng nhau thế này đây?”, Nam Cung Thiên Ân lấy tay â’n vô đầu Bạch Tinh Nhiên một chiếc.

“Thế vì thế, chớ thực hiện lão phu nhân tuyệt vọng, nhì người nhanh chóng sinh thêm 1 cậu nhóc nữa đi”, chị Hà tủm tỉm phát biểu.

“Nhưng mà…”, Bạch Tỉnh Nhiên ngập ngừng.

“Sao thế? Em hoảng anh ko đầy đủ năng lượng à?”.

“Không cần, nhỡ ko đi ra em trai nhưng mà đi ra em gái thì sao?”.

“Thì năm tiếp theo lại sinh tiếp”.

“Anh nghĩ về em là heo à?”, Bạch Tinh Nhiên thuận tay vớ lấy con cái gấu bông ném vô ngươi Nam Cung Thiên Ân.

Nam Cung Thiên Ần né thanh lịch một phía mỉm cười tít mắt: “Ha ha, anh đùa thôi mà”.

Tiếng phát biểu mỉm cười lại chính thức tràn ngập vô tòa nhà to lớn, chị Hà đứng kể từ xa cách nhìn nhưng mà rơi nước đôi mắt vì như thế niềm hạnh phúc, đang được lâu lắm rồi điểm phía trên ko được náo sức nóng như thế.

Xem thêm: ta có 5 đại lão ba ba

Tối cho tới, người xem sát cánh ngồi ăn cơm trắng, bữa cơm trắng mái ấm gia đình thiệt sự thứ nhất. Nghĩ cho tới trước đó tuy nhiên mọi người, tuy nhiên lại là kẻ không giống bọn họ, nên sở hữu huyên náo bao nhiêu cũng vẫn thây trống vắng.

Giờ thì không giống rồi, cả già cả lẫn lộn trẻ con ai nấy đều mỉm cười phát biểu sung sướng, gắp lẫn nhau từng miếng rau củ từng miếng thịt. Được sinh sống nằm trong những người dân bản thân thương yêu thương nhất, được share thú vui, bản thân thương yêu thương nhất, được share thú vui, nỗi sầu và những trở ngại vô cuộc sống thường ngày. Hạnh phúc nhất vô đời từng quả đât, chẳng cần đơn giản như thế thôi sao?

Hoàn!