ngọn sóng tình yêu

Edit by San Su

Mình hy vọng người xem phát âm ở trang truyen.one nhằm cỗ vũ bản thân nhé.

Bạn đang xem: ngọn sóng tình yêu

Bạch Nhược Hy tóm chặt điện thoại thông minh, trong tâm bàn tay phía trên các giọt mồ hôi, tiếng nói kể từ tính, êm êm tai của Kiều Huyền Thạc kể từ mặt mũi tai truyền cho tới tuy nhiên lại xa cách lánh như thế, trong tâm tức thời hốt hoảng Cô nuốt nước miếng, ngấm ướt át,ướt đẫm cổ họng: “Anh ba”

*Ừ’ Kiều Huyền Thạc đạm mạc lên giờ.

Cảm giác xa cách kỳ lạ ko rõ rệt tràn ngập luồng bầu không khí qua loa sóng vô tuyến ko thừng.

Mới chỉ kính chào chất vấn một giờ tuy nhiên thôi tiếp tục cảm nhận thấy rằng cuộc hội thoại đằm thắm nhị người tiếp tục cho tới khi kết giục, không tồn tại chuyện trân quý hoặc quan trọng nhằm rằng tiếp.

Một khi lâu, Kiều Huyền Thạc mới mẻ đánh tan sự yên lặng, thư thả nhạt nhẽo nói: “Nếu em không tồn tại gì nhằm rằng vậy tôi tiếp tục cụp máy”

“Không” Bạch Nhược Hy sửng bức, khắp cơ thể trở thành sở hữu tích điện, lo ngại thốt lên: “Em đang được ở trước cửa ngõ mái ấm chúng ta Kiều, tất cả chúng ta bắt gặp nhau một lượt đi”

Kiều Huyền Thạc yên lặng.

Bạch Nhược Hy mong chờ câu vấn đáp của anh ý, tâm tình khẩn trương ngày càng nguy hiểm, khuôn trán đều ngấm ăm ắp mồ hôi”

“Anh thân phụ, em mong muốn giã biệt anh. Em tiếp tục tách lên đường một thời hạn và rất có thể sẽ không còn tảo lại”

Khi ly thơm, cô đã thử tổn hại anh ấy nhiều như thế, nặng trĩu như thế. Hắn tuyệt tình, tuyệt yêu thương, thời điểm hiện tại cần thiết gì nên cho tới tự động rước lấy nhục, huống chỉ đằm thắm nhị người tiếp tục không hề là đơn giản yếu tố tình thân, càng cần thiết rộng lớn là ở đằm thắm cô nằm trong Kiều Huyền Thạc còn cơ hội một người là An Hiểu nữa.

“€ó điều gì thì giờ rằng luôn luôn đi”

Lời rằng lãnh đạm của những người con trai ngay tức thì khiến cho lòng Bạch Nhược Hy lạnh giá, nước đôi mắt tuôn như lụt ko thể trấn áp được sản xuất lù mù tầm đôi mắt của cô ấy.

Cô mỉm cười một cơ hội gượng gạo gạo.

Cô gạt rời khỏi nụ mỉm cười cứng ngắc yết hầu lại sở hữu chút cay, giọng cũng ép buộc trở nên âm vờ vĩnh như không tồn tại gì cần thiết nói: “Thật nài lỗi anh ba”

“Rốt cuộc là cô mong muốn nài lỗi Hoặc là tạm thời biệt?”

“Cả hai”

“Còn gì nữa không?”

“Không sở hữu gì.” Cô một vừa hai phải dứt điều, đầu máy mặt mũi bại liệt ngay tức thì bị hạn chế ko tiếc thương.

Đột nhiên tiếng động bận, đùng một phát tĩnh mịch, Bạch Nhược Hy cũng nhịn ko được nữa, rước đầu cúi thấp xuống, nước đôi mắt một giọt một giọt thẳng rớt xuống mặt mũi khu đất.

Trong mùng tối, body miếng mai của cô ấy đứng trơ trọi vô bão táp, ánh đèn sáng đàng lù mù ảo hắt rời khỏi bên trên người cô, bóng đen ngòm thiệt nhiều năm rất rất nhiều năm.

Cô gắng điện thoại thông minh một cơ hội vô lực, kể từ mặt mũi tai chậm chạp lừ đừ kéo xuống.

Cô gục đầu xuống, làn tóc nhiều năm lấp ngang gò má, ko phát hiện ra được vẻ bi thương nằm trong khuôn mặt mũi lạc lõng đau nhức của cô ấy.

Trong mùng tối Thân hình thắng tắp của những người con trai lặng lẽ đứng trước cửa ngõ mái ấm chúng ta Kiều.

Anh đem cỗ ăn mặc quần áo thông thường trong nhà, gắng chặt điện thoại thông minh địa hình vô tay và lặng lẽ nom người phụ nữ giới đơn độc mặt mũi bại liệt đàng.

Anh ko trải qua, góc nhìn rét phỏng ở bên dưới ánh đèn sáng trở thành trầm lặng, trở thành mâu thuần.

Bạch Nhược Hy ở đầu cuối cũng không tồn tại ngửng đầu, người con trai cũng không tồn tại bước áp lực một bước đi bại liệt, xa cách nhau xa cách bao nhiêu mét tuy nhiên nhị người như thể cơ hội một chiếc ngân hà, ngay sát ngay lập tức trước đôi mắt lại như thế xa cách ko thể đụng chạm.

Cây mong muốn lặng tuy nhiên bão táp không ngừng nghỉ.

Tâm tâm niệm niệm lưu giữ về anh tuy nhiên lại không tồn tại nguyên nhân gì nhằm họp mặt.

Nước đôi mắt cô rơi, chân lập cập lên.

Bạch Nhược Hy chậm chạp rãi tảo người, xuất hiện xe cộ ngồi vô.

Cô quay đầu sang một bên phụ thuộc hành lang cửa số xe cộ, nhắm đôi mắt lại, thanh âm nghẹn ngào nói: “Trần Âu, fake tôi về nhà”

Trần Âu đang được ngồi ở địa điểm lái tiếp tục ngủ căn phiên bản ko nghe thấy được.

Xem thêm: doc truyen bat hu pham nhan

Bạch Nhược Hy toàn đằm thắm bất lực, nước đôi mắt mạnh mẽ rơi, giọng điệu sở hữu chút cứng rằn hơn: “Trần Âu, fake tôi về, tôi mong muốn về nhà”

Giờ tự khắc này, bại liệt tâm liệt phế truất nhức nhối.

Bạch Nhược Hy tổn thất kiểm soát cho tới nhảy khóc, đóng góp chặt đôi mắt lại cũng khắc chế ko nổi nước đôi mắt tuôn rời khỏi, đầu tựa ở hành lang cửa số xe cộ sát bên nhẹ dịu hoạt động, gầm thét một câu, “Vì đồ vật gi tuy nhiên trong cả anh cũng ko nhằm ý cho tới tôi?”

Trần Âu đùng một phát tỉnh dậy vội vã vàng tảo người lại.

Bạch Nhược Hy ngồi bên trên ghế sau của xe cộ đang được áp trán vô cửa ngõ kính xe cộ, cô ấy dường như rất rất mệt rũ rời và kiệt mức độ, làn tóc rối bù lấp tổn thất khuôn mặt mũi của cô ấy ấy.

“Cô Nhược Hy, cô gọi tôi nên không?”

Giọng điệu của Bạch Nhược Hy hòa dừng lại một chút ít, nghẹn ngào lẩm bẩm: “Đưa tôi về nhà”

Trần Âu mong muốn chất vấn coi cô sở hữu thấy được người ko tuy nhiên nghe thấy thanh âm bi thống mong muốn khóc của cô ấy ngay tắp lự không đủ can đảm chất vấn, chỉ nhức lòng nom cô một thời gian.

Anh tao mong muốn yên ủi tuy nhiên lại ko thể hé mồm, nom cô một hồi rồi xoay đầu lại, phát động xe cộ tách lên đường Xe càng tách ngoài cổng mái ấm chúng ta Kiều, Bạch Nhược Hy càng cảm nhận thấy ngược tim đau nhức kịch liệt.

Cô cắm chặt môi bên dưới nhẫn nhịn, ko khiến cho sự nhu nhược của cô ấy bị người không giống phát hiện ra, đau nhức cho tới không thở được. Cô tóm chặt lấy ngược tim bên trên ăn mặc quần áo, người sử dụng rất là véo nó trở nên một viên vô và ấn tóm tay của cô ấy đè lên trên ngực.

Phải làm thế nào nhằm ko đau nhức nữa?

Phải làm thế nào mới mẻ rất có thể thoải mái và dễ chịu một chút?

Chiếc xe cộ chìm ngập trong bóng tối và bặt tăm ở cuối tuyến phố chủ yếu.

Ở lối vô của biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp nguy cấp nga và sang trọng và quý phái, bóng dáng thon dài rộng lớn đứng yên ổn bất động đậy, nom điểm con xe bặt tăm, thấy được chân mây.

Trên khung trời lốm đốm ăm ắp sao.

Buổi sáng sủa ngày xuân, nóng ran trôi chảy chiếu xuống bên trên ban công.

Một tối ác chiêm bao, một tối mất ngủ.

Trần Tĩnh dậy sớm đứng ngoài ban công nom về phía kể từ đàng cơ hội bại liệt ko xa cách.

Đột nhiên, cô ấy thấy một lượng rộng lớn xe cộ của group phá huỷ túa tiến thủ vô.

Cô vội vã vàng tảo người trở về phía cửa ngõ, tiếp cận sảnh tầng một.

Ba đứa nam nhi của cô ấy vô đại sảnh.

“Mẹ, buổi sáng sớm chất lượng lành lặn..” Ba người cao thấp không được đều hé mồm kính chào chất vấn.

Trần Tĩnh đáp lại bởi vì một nụ mỉm cười nhẹ nhõm dàng: “Chà, buổi sáng sớm chất lượng lành”

“Mẹ thức dậy sớm vậy?” Kiều Huyền Hạo vực lên tiếp cận hứng tay cô, fake cô lên đường qua: “Mẹ ngon giấc chứ?”

“Mẹ ngủ ngon” Trần Tĩnh khẩn trương hỏi: “Sao nhiều người của group phá huỷ túa tới từ đàng vậy?”

Kiều Huyền Bân sắc mặt mũi tối sầm lại, lòi ra một chút ít ko ưng ý tuy nhiên lại giẫn dữ không đủ can đảm rằng nhíu ngươi quan sát về phía Kiều Huyền Thạc.

“Hỏi cậu thân phụ lên đường, là sự việc tốt của cậu ấy”

Trần Tĩnh cau ngươi nom Kiều Huyền Thạc: “Huyền Thạc, chuyện gì xẩy ra vậy?”

Kiều Huyền Thạc cúi găm mặt mũi, xúc cảm lòi ra trầm thấp, trong tâm còn lưu giữ cho tới một bóng hình xinh đẹp mắt một mình trơ trọi đứng bên trên tối tối bữa tối ngày hôm qua, ngữ khí thư thả nhạt nhẽo rằng.

“Chỗ tránh việc ghi lại thì diệt đi”

Kiều Huyền Bân nghe thấy giọng điệu của anh ý, đùng một phát nói: “Ai đời sở hữu người này diệt lên đường kể từ đàng trong phòng bản thân không? Đây là đại bất kính”

Kiều Huyền Thạc giọng điệu sở hữu chút rét mướt lùng, anh uy ngặt nghèo rét mướt lùng nói: “Tôi đương nhiên tôn trọng tố tiên tố tông, dụng cụ Lever tỉnh thần nhằm ở trong tâm là được rồi, kiểu dáng sở hữu thực hiện hay là không đều không tồn tại ý nghĩa”

Xem thêm: thuê người yêu

“Mày thực hiện như thế sở hữu chất vấn qua loa ông nội, sở hữu chất vấn qua loa thân phụ và chú nhị chưa?”

Kiều Huyền Thạc đạm mạc hé mồm “Không quan trọng đâu”

“Mày lều Huyền Bân còn ko rằng xong xuôi, thời điểm này Kiều Nhất Xuyên tiếp tục tức giẫn dữ kể từ phía bên ngoài gầm lên: “Kiều Huyền Thạc, ngay lập tức ngay tức thì bãi khoá lại mang đến tao, ngươi là đứa nam nhi bất hiếu”