ngộ nhận truyện

Một giờ đồng hồ chuông nhỏ rung rinh lên nhập không khí. Hoài sực nom đồng hồ đeo tay, hốt hoảng thấy tôi đã chuồn quá thời tự khắc đem uỷ thác thân thuộc tối và ngày.

- Mình nhập trên đây cho tới hứng mức giá. Đừng lo ngại. Anh tiếp tục thức cho tới khi trời sáng sủa nếu như em... hoảng.

Bạn đang xem: ngộ nhận truyện

Phòng nghỉ ngơi với hành lang cửa số nom rời khỏi sông, gió máy ràn rạt xua nhau qua quýt rặng liễu ven bờ. Hoài kéo rèm lại, chú ý dõi theo đuổi từng thao tác trộn trà của những người bại, cứ như chỉ nhập loại chớp đôi mắt, chén nước bại tiếp tục biến chuyển thành… độc dược. Anh thông thoáng mỉm mỉm cười. Nụ mỉm cười êm ấm xóa tan những ngờ lo ngại. Anh đem Hoài về với những hồi ức trẻ:

… - Lúc bại không người nào được phép tắc lựa lựa chọn cho chính bản thân nhiều loại. Anh ĐK nhập cuộc nhiệm vụ quân sự chiến lược nhằm thay đổi lấy đưa ra quyết định đem về đồng vì như thế cho tới đứa em gái đang được tía năm ở một thị xã miền núi hẻo lánh. Vừa đụng chạm cửa ngõ ngõ TP Sài Gòn thì giải hòa. Thật may là không hẳn thay cho súng phun làm thịt thực sự một thời nay.

 "Ngộ nhận" - Truyện ngắn ngủn của Phạm Thị Phong Lan
Minh họa: Tuấn Anh

Bộ thuế tập dượt đỏ hỏn chói huân chương, huy chương, vì như thế ca tụng của tía, cả chỗ bị thương còn nguyên vẹn miếng đạn nhập cánh tay ngược cứ từng chuyến trở gió máy lại đỏ hỏn lựng lên bại buốt… theo thứ tự chạy qua quýt tâm trí Hoài. Chiến giành thiệt kỳ kỳ lạ. Có những niềm kiêu hãnh được xem điểm vì như thế tử vong. Lại với những thư thái lúc không cần sát sợ hãi thế giới.

-Ra quân, anh được cắt cử học tập sư phạm tuy nhiên van lơn đua quay về ngành phong cách xây dựng. Học không còn năm loại nhất thì lấy bà xã.

Anh nhấp một ngụm trà, sương dung dịch cất cánh lên lãng đãng. Dòng hồi ức vẫn lờ lững trôi. Hoài tròn trĩnh đôi mắt. Rồi ko nén được, ngặt nghẹo ôm bụng cười:

- Hiểu rồi ạ. Chàng SV phong cách xây dựng cần cưới vội vàng một cô mậu dịch viên nhằm bảo vệ cuộc sống cho… cả bọn họ chứ gì?

Gương mặt mày người nam nhi trung niên với mặt hàng ria mép lãng nhân đang được đỏ hỏn dần dần lên. Điếu dung dịch tắt ngúm:

- Thôi ko thì thầm này nữa. Em ngủ một thời gian chuồn. Sắp sáng sủa cho tới điểm rồi, bé nhỏ con cái ạ.

Xem thêm: xếp diêm sao thế đam mỹ

Sau này, khi khoảng cách được tinh giảm lại và từng ranh giới bị xóa hẳn chuồn, Hoài vẫn không thay đổi cảm hứng bình yên lặng kỳ kỳ lạ khi áp mặt mày nhập vòm ngực đem nhiều vết tích của gió máy lớp bụi đàng xa xăm ấy. Anh bảo, từng chuyến ôm Hoài nhập ngực bản thân, anh thấy bản thân được cao lên, được sản xuất điểm chở che, nương tựa cho 1 người nhỏ nhỏ thêm hơn bản thân.

“Có gì mới mẻ ko, em?” - Ba ngày, một tuần hoặc cả mon mới mẻ bắt gặp thì cũng vẫn chính thức vì như thế thắc mắc ấy, vậy nhưng mà chẳng chuyến này thiếu hụt chuyện nhằm kể, chẳng chuyến này ko hào khởi nghe. Trên bàn, nhị ly chanh muối hạt còn nguyên vẹn kể từ khi được đưa ra cho tới khi nguội ngắt. Cả nhị đều vất vả với những toan tính đời thông thường. Hoài một vừa hai phải ổn định lăm le được ở một ngôi nhà xuất bạn dạng, ngay tắp lự cần lo ngại dò thám tăng tấm vì như thế bên trên chức nước ngoài ngữ, rồi cao học tập nhằm đáp ứng cho việc thăng tiến thủ trong tương lai. Trẻ nhất chống, lại xinh rất đẹp, Hoài trở nên nhân sự túc trực cạnh bên sếp khi cần chuồn xử lý những việc làm ngoài giờ hành chủ yếu, ngoài phạm vi chống họp. Những lời hứa hẹn hứa hẹn nửa hỗ trợ nửa té giá bán vẫn thông thường được buông rời khỏi nhập khi tâm trí chuếnh choáng khá men cùng theo với nỗi mệt rũ rời cuối ngày nhiều khi cũng khiến cho người tớ mong muốn buông xuôi. Chỉ cần thiết nhắm đôi mắt ở ngoan ngoãn ngoãn trong mỗi vòng đeo tay bại, tiếp tục không hề cần xuôi ngược cả về tài sản lẫn lộn địa điểm công tác làm việc nữa. Và tiếp sau đó, Hoài vẫn tiếp tục là Hoài thôi, vì như thế ai đần gì nhưng mà lu loa những trao đổi mặt mày này cũng có thể có lợi bại cho tới thiên hạ nằm trong biết… Nhưng chắc chắn là anh tiếp tục biết, mặc dù anh chỉ có tầm khoảng thời hạn ngắn ngủn thân thuộc nhị chuyến du ngoạn nhiều năm. Chỉ suy nghĩ cho tới ánh nhìn sập tối của anh ý, Hoài ko đầy đủ mạnh mẽ nhằm làm thịt bị tiêu diệt niềm tin cậy anh gửi gắm: “Em đang được sinh sống cho tất cả phần tuổi hạc trẻ con của anh ý bại, biết không?”. Những dự án công trình cách tân và phát triển hạ tầng ở vùng thâm thúy, vùng xa xăm ko được cho phép anh ở lâu nhập TP. Hồ Chí Minh. Anh trầm tư: “Cũng may nhưng mà còn tồn tại nhiều điểm cho chính bản thân đến”. Anh lưu vong nhập chủ yếu mái ấm của tôi sát 30 năm. Khi biết điều này, Hoài dỗi lập cập lên: “Vậy là anh trói buộc cuộc sống người tớ chỉ đồng tình thương sợ hãi của mình?”. Anh bóp nhẹ nhàng tay Hoài như ghìm cơn xúc động nhập chủ yếu mình: “Em không hiểu nhiều không còn được đâu. Đã khi nào em yêu thương ai cho tới quên cả bạn dạng thân thuộc bản thân chưa? Anh nợ cô ấy lòng chất lượng và sự quyết tử. Khi anh lên đàng tòng ngũ thì u té dịch, em gái còn không ở gần. Nếu không tồn tại cô ấy…”. Trời ơi, em hiểu chứ! Em với cần kẻ vô tâm đâu nhưng mà không hiểu nhiều được niềm cảm phục và hàm ơn còn tồn tại quyền năng rộng lớn vội vàng rất nhiều lần sánh với việc rung rinh động. Mà cô ấy lại quá chất lượng, chất lượng cho tới thánh thiện. Lúc nào thì cũng êm ả, tận tụy, ko hề yên cầu điều gì ở anh. Bi kịch đó là ở đoạn bại. Anh rất có thể lừa dối trá, phản bội, tuy nhiên ko khi nào rời quăng quật được tấm lòng ấy. Người tớ chỉ dò thám cơ hội bay ngoài sự phân phối của chi phí tài, vị thế, còn lòng vị thả là số nợ tiếp tục theo đuổi anh cho tới bị tiêu diệt.

Hoài nhảy khóc. Một chuyến say, Thụ phả chan chứa khá rượu nhập tóc cô: “Nếu cứ yêu thương anh vì như thế loại cơ hội của em, cả đời này anh ko trả được không còn nợ đâu”. Thụ ngang tàng, kiêu bạc trước những cô gái ngưỡng mộ tài năng và vẻ lãng tử của anh; tuy nhiên lại yếu ớt ớt, tự động ti như 1 đứa trẻ con đem chan chứa tàn tật trong trái tim bao dong của Hoài. Những xích míc bại bủa vây thương yêu vì như thế trăm ngàn nguyên nhân nhằm dỗi hờn dằng dai rồi lại quay quồng trị khỏi. Lòng tự động ái âm ỉ nhập anh như 1 mũi dao nhọn cứ từng ngày khoét rộng lớn khoảng cách thân thuộc nhị người. Và có lẽ rằng, Thụ cũng ko vừa đủ sức đem không còn cuộc sống bản thân rời khỏi chỉ nhằm trả một số nợ. Vậy nhưng mà anh… Cách lịch sự phía mặt mày bại con cái dốc, dù là hồi sinh ngược tim bản thân vì như thế một thương yêu tràn trề tích điện, cũng còn cần đắn đo, dè dặt thân thuộc từng nào mệnh lệnh và trách móc nhiệm. Anh - người nam nhi đang được có không ít hưởng thụ, đầy đủ chan chứa khả năng nhằm bao phủ lấp không còn những khoảng chừng tối của tôi - lại ko thể giấu quanh được sự bất lực khi đối lập với những thương tổn của lòng nhân hậu. Nếu cứ thế này, tiếp tục kiệt mức độ nhưng mà té gục tổn thất thôi. Hoài vùng vằng dứt áo cù chuồn, hy vọng bay ngoài góc nhìn thăm hỏi thẳm ấy.

“Em không còn thương anh rồi sao, Hoài?”. Hết thương nhau. Cũng với nghĩa coi như trước đó chưa từng được biết vào cụ thể từng góc khuất tâm trạng anh hóa học chứa chấp điều gì. Kể cả những khai thác thứ nhất đem khuôn mặt Hoài tưởng ngàng niềm hạnh phúc - đang trở thành kín đáo êm ả nhất. Nhưng cần tạm dừng ở trên đây thôi. Phải tạm dừng thôi. Lần nào thì cũng nhủ lòng như vậy. Rồi vẫn bị cuốn trôi không còn sạch sẽ cả lý trí lẫn lộn sinh lực, chỉ với lại những day dứt, dằn lặt vặt. Tiến lên thì tội lỗi, lùi lại thì gian ác với chủ yếu ngược tim và tâm trạng bản thân. Nếu thêm vào đó một ít đang tâm nhập những ngụy biện, liệu với niềm hạnh phúc với loại giành được về phía mình? Điều anh với tiếp tục vĩnh viễn ko thuộc sở hữu Hoài, loại anh thiếu vắng, khát khao thì cô ko đầy đủ phóng khoáng nhưng mà cho tới ko được. Hoài cần thiết một cách thực tế hóa thương yêu vì như thế cái ngôi nhà yên lặng rét với những đứa trẻ con dễ thương và đáng yêu. Không thể đem số phận bản thân rời khỏi bịa đặt cược nhập những ảo tưởng niềm hạnh phúc. “Em ko sinh sống mãi như thực hiện xiếc bên trên thừng thế này được!”. Anh nhức khổ: “Anh biết. Anh đang được thu xếp từng chuyện Theo phong cách của mình”. Cách của anh ý ư? Cách nào? Bỏ lại loại tổ rét được vun vén vì như thế bao năm nín nhịn nhằm đuổi theo nỗi say đắm muộn mằn này ư? Vị thế xã hội và lòng trắc ẩn của anh ý ko được cho phép điều này xảy ra… Ôi, giá bán thế giới tớ rất có thể phân thân thuộc rời khỏi được.

Những khi không khí thuộc sở hữu riêng biệt nhị người, Hoài quấn nhập anh, nồng thắm gắn kết như mong muốn ngấm không còn buồn khổ sở, thất vọng của anh ý lịch sự bản thân. Vào loại khoảnh tự khắc thời hạn dừng ứ đọng ấy, mặc dù Hoài với thả trôi không còn những ý suy nghĩ nhằm chìm nhập say đắm, thì anh vẫn thảng thốt nhìn thấy những vệt căn vặn xanh ngắt lửng lơ xung quanh bản thân. “Khi ở tuổi hạc anh lúc này, em tiếp tục thế nào?”. Hoài nom anh chuyên nghiệp chuyên nghiệp. Anh cắm nhẹ nhàng nhập chóp mũi bướng bỉnh: “Sẽ trở nên một cô phù thủy xinh rất đẹp và khôn khéo ngoan”. Đôi đôi mắt kể từ từ khép lại, vòng đeo tay thong thả hẳn ra: “Sẽ mục ruỗng vì như thế giầy vò ăn năn thôi…”. Anh ngồi dậy, đột nhiên thấy rời rã. Tại sao lại thế, Hoài? Sao em ko hoàn toàn vẹn sinh sống, Cống hiến và làm việc cho chủ yếu khoảng thời gian ngắn này, nằm trong anh? Mà cứ luôn luôn lật ngược quá khứ rồi lục vấn ngày mai? Anh đang được sinh sống qua quýt trong thời hạn em ko hề xuất hiện ở cuộc sống. Phải quá nửa đời bản thân, anh mới mẻ nhìn thấy, với những độ quý hiếm ở thời gian này được nâng niu, ca tụng thì ở yếu tố hoàn cảnh không giống lại bị lấy rời khỏi phán xét, lắc đầu. Muốn tạm thời gạt bỏ nhằm dò thám lại cho chính bản thân một chân thành và ý nghĩa thực thụ, anh cần chính thức vì như thế những chuyến du ngoạn. Và tạm dừng chính nhập khi Hoài ngồi chống cằm mặt mày dù hành lang cửa số ngày đông, trước mặt mày là ly rượu đong chan chứa đơn độc và hoảng hãi. Để được hiểu rõ sâu xa, thương yêu thương và ràng buộc như số phận. Và cũng nhằm thực hiện nhức chủ yếu bản thân, chính thức kể từ phút bại. Anh từng trải qua biết bao ngả đàng, sao lại ko thể lựa chọn cho tới Hoài một lối rẽ, nhằm bình yên?

… “Mẹ tôi vào viện chiều qua quýt, u bị tim tuy nhiên giấu quanh dịch. Giờ thì ko kịp nữa rồi, bác bỏ sĩ bảo… Chị Hoài, tôi mong muốn u được thư thái những ngày còn lại”. Chàng trai ngồi đối lập Hoài đem ánh nhìn, vầng trán và song môi của anh ý. Cả loại cơ hội thay cho ly nước chiêu từng ngụm nhỏ, điềm đạm và tinh xảo, cũng thân thuộc biết chừng này. Anh vẫn ko giấu quanh niềm kiêu hãnh về cậu nam nhi độc nhất của tôi. Với người nam nhi, chỉ mất nhị người cần thiết nhất: này là u (người sinh trở nên rời khỏi họ) và những người con bọn họ dẫn đến kể từ tiết thịt bản thân. Vậy thì người phụ nữ giới đang được bao năm giữ giàng cho tới anh một đội rét đem chân thành và ý nghĩa cừ khôi cho tới thế này. Hoài chợt thấy bản thân như thô héo choắt queo, xấu xí xí thảm sợ hãi như một chiếc vỏ chanh bị vắt kiệt nước.

Chiều chầm lờ lững rơi, vài ba vệt nắng nóng sót loang nhiều năm theo đuổi những con cái sóng quặt tăn bên trên mặt mày hồ nước. Chuông miếu Trấn Quốc lan xa… “Cảm ơn chị đang được mang lại cho tới phụ vương tôi thêm 1 chuyến tuổi hạc trẻ con. Nhưng trong thời hạn mon cuộc sống phụ vương ko thể phân tích và lý giải cho tới những sai lầm đáng tiếc, ngộ nhận của ngẫu nhiên ai. Hạnh phúc là lúc người tớ học tập được cơ hội ở yên lặng nhập số phận bản thân. Phía trước chị vẫn tồn tại những mon ngày dài…”.

Xem thêm: truyện bí mật của cô vợ tổng giám đốc

Chàng trai ấy lặng lẽ nhằm Hoài 1 mình ngấm thô nước đôi mắt, cho tới khi rất rõ những ánh đèn sáng màu sắc lung linh soi bóng ven hồ nước. Trở về thôi. Đêm khuya tiếp tục nhiều sương mức giá. Ngày mai thức dậy, rất có thể yên lặng lòng ghi lại nhập tờ lịch mới: “Mừng sinh nhật 25”. 

Phạm Thị Phong Lan

>> "Người tớ yêu thương nhau nhập ngày thu..." - Truyện ngắn ngủn của Cẩm Thư
>> Với cái đèn quảng cáo… - Truyện ngắn ngủn của Ý Nhi
>> "Cao thủ đại nội" - Truyện ngắn ngủn của Vĩnh Quyền
>> Nhà báo Nguyễn Xuân Hiển tung ra tập dượt truyện ngắn ngủn đầu tay
>> Súng săn bắn - Truyện ngắn ngủn của Trần Nhã Thụy
>> Ông trăng nhập đôi mắt bé nhỏ - Truyện ngắn ngủn của Zac Herman