nghịch sủng tập nhanh còn kịp

– [Được. Cứ vậy chuồn. Nếu hình không phải như ý thì mang đến cô ấy nghỉ dưỡng nhé, chớ ép buộc vượt lên trước.]. 

– Vâng, cảm ơn anh. Hồi nãy em coi sơ sơ rồi, chỉ bị thương ở đầu gối và khuỷu tay, những nơi khác không tồn tại yếu tố gì cả. Em có khoảng mực. 

Bạn đang xem: nghịch sủng tập nhanh còn kịp

Cúp máy, Thẩm Hoa chuồn gặp gỡ thợ chụp ảnh, trao thay đổi về chuyện thay cho thay đổi hình tượng của riêng biệt Lê Hương. Nhiếp hình ảnh gia đồng ý vì như thế đang được với sự được chấp nhận của Thẩm Lăng. 

Thẩm Hoa con quay trở vô chống make up, Lê Hương cũng khá được make up đoạn, cô rét mướt lùng rằng. 

– Lê Hương, chuồn thôi, vô chống thay cho đồ dùng. 

Lê Hương đứng lên theo đuổi Thẩm Hoa, chân tương đối lặc một chút ít. Phòng thay cho đồ dùng thông liền với chống make up bởi một cửa ngõ hông nên Lê Hương ko cần thiết đem quần nhiều năm vô, vẫn đem đồ dùng thể thao thâm bên phía trong. Thẩm Hoa trả phục trang mang đến cô thay cho. Bởi vì như thế thứ tự này tự sướng với váy nên Lê Hương ko ngại phục trang cọ vô chỗ bị thương ở chân, tuy nhiên như vậy này chỗ bị thương tiếp tục hở ra bên ngoài. Nếu kết phù hợp với những chỗ bị thương fake đang được vẽ bên trên mặt mày thì vừa phải khéo. 

Thay đồ dùng đoạn cô căn vặn Thẩm Hoa. 

– Tại sao ko tự sướng như thông thường rồi người sử dụng ứng dụng sửa đổi hình ảnh ạ? 

– Bởi vì như thế tôi không thích hiện tượng “vô tình” này xẩy ra bất kể thứ tự nào là nữa. Nếu Shop chúng tôi ko thẳng thừng với những tình huống tạo nên lỗi, người không giống coi vô ko ngại hãi, học tập theo đuổi làm rối thì doanh nghiệp này trở thành loại chợ cá rơi rụng. -Thẩm Hoa cười cợt rét mướt. 

Lê Hương hiểu ý, gật gù. 

Cô được thả tóc, tấn công rối một chút ít, ko cần thiết thực hiện phức tạp bởi đặc điểm tươi trẻ và hùng hổ của cục váy. Khi Lê Hương đi ra chống chụp ảnh, thợ chụp ảnh ko rằng gì, chính thức thao tác làm việc luôn luôn. Thấm Hoa đứng ở bên cạnh coi, thỉnh phảng phất chỉnh thế một chút ít, trao thay đổi nhỏ với thợ chụp ảnh, gật gù lý tưởng rồi vẫy Lê Hương vô chống thay cho đồ dùng. Mặc mặc dù Thẩm Hoa là trưởng chống design tuy nhiên những khuôn design của người nào, người này sẽ phụ trách móc theo đuổi nằm trong với những người khuôn để mà chụp được những shot hình vừa ý nhất chứ trưởng chống không tồn tại quyền ra quyết định từng chuyện thay cho cho những mái ấm design. Vấn đề này xúc tiến tính phát minh, người tóm quyền cân nặng đo đong kiểm điểm những khuôn design, xếp nó vô bộ thu thập nào là là Thẩm Lăng. 

Hân Lạc thấy Lê Hương chụp ảnh thuận tiện, mặt mày tái mét chuồn, sầm xuống. Lê Hương nhìn qua, không dễ chịu trong thâm tâm. Những cỗ phục trang sau với kết 

Xem thêm: cừu nhỏ chạy đâu cho thoát

hợp áo khoác bên ngoài hoặc áo khoác bên ngoài lông, sẵn sàng mang đến catalogue và lộ sản phẩm ngày đông, Lê Hương chụp tiếp tía cỗ nữa thì được make up lại, xóa những chỗ bị thương fake bên trên mặt mày chuồn.Vết thương bên trên chân tiếp sau đó sẽ tiến hành chỉnh bởi photoshop hoặc thẳng chụp kể từ đùi trở lên trên. 

Cô nhanh gọn chụp ảnh đoạn, được mang đến về trước trong lúc những người dân khuôn không giống ko thực hiện lý tưởng chủ yếu mái ấm design của mình và thợ chụp ảnh cần ở lại chụp cho tới Khi đoạn vừa được nghỉ ngơi. 

Lê Hương xin chào quý khách, bảo rằng bản thân tiếp tục ra bên ngoài bắt xe taxi tuy nhiên cho tới Khi đi ra cho tới cửa ngõ studio đang được thấy xe cộ của Mạc Tuân đậu ở mặt mày đàng. Lê Hương thoải mái khắp cơ thể, bước thấp bước cao ra đi vỉa hè, mong muốn thông qua đàng. Mạc Tuân hạ kính xe cộ xuống, nheo đôi mắt coi đầu gối bị thương của Lê Hương, góc nhìn tối sầm lại. 

Lê Hương được Thẩm Hoa mang đến mượn một cái váy dự trữ nhằm đem vì như thế cô ko thể xỏ lại quần trườn vô. Cô xách cái túi đựng quần vô tay, vừa phải bước xuống lòng đàng thì một cái xe hơi white xi nhan, tạm dừng. Dực Minh hạ kính xe cộ, mỉm cười cợt xin chào. 

– Lê Hương… Chân cô bị sao vậy? – Nụ cười héo chuồn nhanh gọn. 

Bên bại đàng, Mạc Tuần coi con xe white bởi góc nhìn tóe lửa. 

Lê Hương cúi đầu xin chào. 

– Dực tổng.Tôi bị té ạ. 

– Có sao không? Lên xe cộ chuồn, tôi trả cô cho tới cơ sở y tế. – Dực Minh lo ngại xuất hiện xuống xe cộ. 

Xem thêm: chậm dãi động lòng

Lê Hương lùi lại một bước, xua tay. 

– Không sao đâu ạ. Tôi với người đón rồi. – Cô chỉ về phía xe cộ của Mạc Tuần mặt mày bại đàng.