mơ chua truyện

Hạ Đằng nài phép tắc nghỉ ngơi giờ chiều vì như thế nguyên do cảm ổm, ngày ngày tiếp theo cho tới ngôi trường, Kỳ Chính ko tới trường.

Nhìn bàn cuối trống trải láng, Hạ Đằng nhẹ dịu thở rời khỏi, tuy nhiên rất rất nhanh chóng, cô đang được hiểu được bản thân mừng mừng quá sớm.

Bạn đang xem: mơ chua truyện

Kỳ Chính ko ở trên đây, tuy nhiên lực tác động của cậu vẫn còn đấy, chuyện ngày ngày hôm qua thời điểm ngày hôm nay đang được lên men, vô lớp không có ai dám thủ thỉ với cô.

Tiết thứ nhất thay mặt môn toán của lớp lên đường thu bài xích luyện, cho tới điểm của cô ấy lại trốn tách như gặp gỡ nên dịch bệnh, Hạ Đằng gọi cô ấy lại một giờ, cô ấy chạy không đủ can đảm xoay đầu.

Liên tiếp bao nhiêu tiết đều như thế, bao nhiêu thay mặt môn học tập đều tự động hóa vứt quăng quật cô, bên trên bàn Hạ Đằng ông xã cả gò bài xích luyện, không có ai thu.

Cô nhìn chằm chằm ông xã sách ấy, rất mất thời gian sau, cô thu chúng nó vào hộc bàn.

Môn sau cuối là ngữ văn, cô nghe được giờ loạt xoạt của phái nam sinh đằng trước đang được vờ vịt fake vịt thám thính bài xích luyện vô cặp, Hạ Đằng xay buộc bạn dạng thân mật ko ngấc đầu nhìn.

Mãi cho tới khi mặt mày bàn bị gõ “bộp bộp” nhì giờ, khuỷu tay Giang Vãn Nguyệt ôm một ông xã bài xích luyện, mặt mày ko đem biểu cảm gì nhìn cô.

“Không nộp à?”

Vị trí sát bên không tồn tại thay mặt môn học tập nào là chất vấn thăm hỏi đùng một phát kể từ đâu rời khỏi một người, lòng Hạ Đằng đem chút phức tạp.

Cô nỗ lực lưu giữ vẻ mặt mày điềm đạm, lấy kể từ vô học tập bàn rời khỏi ông xã sách bị quăng quật khoác kể từ sáng sủa cho tới giờ, khi đang được thám thính bài xích luyện ngữ văn, Giang Vãn Nguyệt lướt nhìn, “Sao ko nộp những môn khác?”

“…”

“Giang Vãn Nguyệt, cậu đang được khıêυ khí©h ai thế, ngày hôm qua tôi rằng gì cậu ko nghe thấy à? Tần Phàm ngồi vắt chân ở bàn cuối, đôi mắt nghiêng hẳn về phía những cô đằng này.

Giang Vãn Nguyệt lười biếng nói chung đáp câu nói. cậu, choạc tay về phía Hạ Đằng: “Đưa trên đây lên đường.”

Hạ Đằng trả bài xích luyện ngữ văn mang lại cô ấy, tay cô ấy vẫn ko rút về, “Những môn không giống cũng trả mang lại tôi.”

Tần Phàm ngồi sau mỉm cười lạnh: “Cậu chớ mua sắm việc vô người.”

Giang Vãn Nguyệt lạnh lẽo nhạt nhẽo ném mang lại cậu một chiếc liếc đôi mắt, “Cậu rảnh quá à?”

“Cậu rằng lại demo xem?”

“Có dịch.”

Cô trừng đôi mắt nhìn cậu, ôm bài xích luyện xoay đầu lên đường, đuôi ngựa cao cao rung lắc qua loa rung lắc lại sau người.

“Mẹ kiếp.” Tần Phàm tức giẫn dữ đá ghế của Giang Trừng Dương, “Em gái mi tính cách thối thế.”

Vẻ mặt mày phiền lòng của Giang Trừng Dương thu về kể từ điểm Hạ Đằng, nhìn Tần Phàm, lại nhìn bàn cuối không có ai ngồi, ham muốn rằng lại thôi.

*

Những ngày của Hạ Đằng trở thành ko bao nhiêu thoải mái và dễ chịu.

Sự tác động của Kỳ Chính trọn vẹn không giống Triệu Ý Hàm, không có ai kinh hồn người sau, tuy nhiên không có ai ko kinh hồn người trước.

Câu “Đừng coi vô việc của những người khác” của Tần Phàm cũng ko nên chỉ rằng mang lại Giang Trừng Dương nghe, người nghe đem đo lường và tính toán, không thích lo sợ chuyện đâu đâu, chuyện của Hạ Đằng.

Giang Trừng Dương bị đám Tần Phàm đập kè nhằm ý, ko được cho phép lên giờ thay cho cô, tuy nhiên không tồn tại Giang Trừng Dương ở mặt mày thúc giục, Giang Vãn Nguyệt cũng lạnh lẽo nhạt nhẽo ko chú tâm, ngoài thực hiện xong xuôi chức vụ việc làm thu bài xích luyện của tớ, còn sót lại cô ấy trước ni đều ko quan hoài cho tới ai.

Vốn dĩ cả lớp chỉ mất nhì người ham muốn thủ thỉ với cô, lúc này thì hoặc rồi, một người cũng ko.

Lúc này đang được không thể loại lệ “Tốt xấu xí ko trêu chọc láo nháo nhau”, ai rất có thể chọc ai ko thể chọc, trong tâm quý khách đều nắm rõ.

Triệu Ý Hàm đang được chuẩn bị hể hả ngút trời, sự tự cao càng tăng tăng phụt.

Mọi người ko biết chúng ta mới nhất chọc nên Kỳ Chính ra sao, tuy nhiên chuyện đang được xẩy ra như thế, quý khách lại nhanh gọn lẹ và đương nhiên tiêu thụ chuyện này. Hào quang đãng của từng người là trời sinh, đem người tầm thông thường, đem người lóa đôi mắt, chúng ta đứng ở tê liệt, ko cần thiết thực hiện gì rồi cũng rất có thể đương nhiên mê hoặc góc nhìn của những người không giống.

Trước khi Hạ Đằng cho tới, Kỳ Chính độc tận hưởng góc nhìn ấy, sau thời điểm Hạ Đằng cho tới, nhịn nhường như toàn bộ quý khách đều nhận định rằng, cô và Kỳ Chính đem côn trùng contact đơn giản chuyện sớm hoặc muộn.

Nhưng ko ngờ rằng, dây dính nhanh chóng như thế, kịch liệt như thế.

*

Kỳ Chính bặt tăm nhì ngày mới nhất về bên tới trường.

Hạ Đằng vô lớp ngay tắp lự thấy bao nhiêu phái nam sinh vây xung quanh điểm của cậu, còn tồn tại vài ba đứa ở lớp không giống, đặc trưng nhất là Tần Phàm, chợt quăng quật vẻ mặt mày ko đứng đắn từng ngày, biểu cảm tráng lệ và trang nghiêm, ko biết đang được rằng gì.

Càng lại gần, khẩu ca càng rõ rệt.

Nam sinh A: “Thế nên thằng Trần Bân tê liệt canh ty thằng ngu thầm lặng giở trò? Dẫn theo đuổi tám đứa, còn đem vũ khí?”

Nam sinh B: “Mẹ kiếp, thực sự đám kinh hồn bị tiêu diệt, mồm thì rằng đấu tay song, thành phẩm kinh hồn bị tiêu diệt khϊếp, chỉ bản thân A Chính lên đường tuy nhiên dám dẫn tám thằng cho tới giáp mặt mày, kinh hồn trở nên vật dụng chó bị tiêu diệt gì ko biết, tính đéo gì là đấu tay đôi?”

Một phái nam sinh không giống banh miệng: “Thật sự tấn công tay song với Kỳ Chính? Chúng nó đem dám không? Không thấy 1 mình Kỳ Chính cũng đầy đủ khiến cho bọn nó sụp đổ gục đấy à?”

“Chúng nó ko nên là đối thủ cạnh tranh.”

Mấy phái nam sinh thường rất khích động, chỉ mất Tần Phàm đen thui mặt mày, từng ngày to lớn mồm nhất tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay lại tráng lệ và trang nghiêm nhất, cậu tớ chất vấn Kỳ Chính: “Đây là Trâu Vũ Kiệt chọc cậu?”

Giọng điệu của Kỳ Chính uể oải: “Ừ.”

Đám người lài nhài cả buổi, cậu chỉ trị rời khỏi một giờ này, cứ như Kỳ Chính vô mồm chúng ta ko nên là cậu.

“Cậu lên đường canh ty nó?”

Kỳ Chính ko rằng gì.

“Mẹ kiếp, cậu quan hoài nó thực hiện đếch gì? Thằng Trâu Vũ Kiệt là loại người nào là cậu ko biết? Nó đó là loại thiếu thốn đòn!”

“Chuyện này nó bị bất công.” Giọng Kỳ Chính thảnh thơi nhạt nhẽo, “Trần Bân rất có thể tẩn bị tiêu diệt nó.”

Tần Phàm rất rất bực tức: “Mẹ kiếp cậu gánh loại chó gì, ai xẩy ra chuyện cậu đều gánh, tôi coi cậu rộng lớn mạng đến thời điểm nào là.”

Không khí đem chút stress, một phái nam sinh buông câu nói. trêu đùa: “A Chính nghĩa khí, đem cậu ấy ở trên đây, bọn tê liệt coi như xong xuôi.”

“Nghĩa khí loại đầu mày!” Tần Phàm vỗ bàn “Ầm” một giờ, chỉ vô phái nam sinh vừa vặn thủ thỉ nổi trận lôi đình, “Còn rằng loại u gì? Lần này chỉ vì như thế thằng Trâu Vũ Kiệt mồm thối xuyên suốt ngày bám danh A Chính, người tớ thám thính cho tới cửa ngõ, bọn mi ham muốn cậu ấy dọn dẹp mớ lếu láo độn mang lại bọn mi cho tới khi nào?”

Nam sinh bị quát tháo teo rụt cổ lại: “Tao không…”

“Thật sự trâu trườn như vậy thì rời khỏi ngoài tự động thổi thương hiệu bản thân á, không nhiều lôi đầu Kỳ Chính rời khỏi lên đường, vừa vặn rời khỏi chuyện đang được trở thành rùa đen thui rụt đầu rồi!”

Tần Phàm thiệt sự nổi nóng, xổ rời khỏi đó là một tràng.

Con người cậu là vậy, khi cợt nhả thì trò gì rồi cũng rất có thể nghịch tặc, khi tức bản thân lên mới nhất là bạn dạng tính, người nào cũng không sở hữu và nhận.

Người xung xung quanh hoặc nhiều hoặc không nhiều vẫn kinh hồn hãi, đều ngậm mồm lại, lực lượng nghe lén vô lớp ai thao tác nấy, kinh hồn lan cho tới bạn dạng thân mật bản thân.

Yên tĩnh vô phút chốc, khẩu ca của Hạ Đằng tìm kiếm ra đàng chen vô thân mật sơ hở.

“Có thể nhường nhịn một ít không?”

Cô đang được đứng sát mươi phút sau đám người này.

Xem thêm: trở thành vợ của tình địch

Mấy người hàng loạt xoay đầu, toàn cỗ tản rời khỏi tựa như nhành hoa nở tung cánh, tầm nhìn từ từ rõ rệt.

Kỳ Chính ngồi bên trên ghế, phụ thuộc vào tường, khẽ nâng cằm.

Cái nhìn thứ nhất cảm nhận thấy là kỳ lạ, lại liếc nhìn loại nữa mới nhất rõ rệt, thời điểm ngày hôm nay cậu khoác đồng phục, đang được thoáng rộng lại còn phanh rộng lớn, phần cổ áo dựng lên banh rời khỏi, khóa áo rung lắc lư trước vùng ngực.

Bị thương rất rõ ràng ràng, mũi mang trong mình một vết lõm, khóe mồm mẻ domain authority, tiết kết vẩy, cằm cũng đều có một vết.

Nhưng nghe chúng ta mô tả, vô tình cảnh ấy tuy nhiên chỉ bị thương như vậy này, minh chứng khả năng của Kỳ Chính rất lớn.

Cô tưởng rằng tối thiểu mặt mày mũi cậu cũng bầm dập.

Kỳ Chính khua tay nhì loại, đám người tan.

Hạ Đằng tiếp cận buông cặp sách, ngồi vô điểm, lấy sách nên dùng tiết thứ nhất rời khỏi, bịa đặt ly nước lên trên bề mặt bàn, bố trí xong xuôi toàn bộ, cô ko tìm kiếm ra việc gì không giống nhằm thực hiện, xuyên suốt năm phút đồng hồ đeo tay, Kỳ Chính vẫn lưu giữ mãi kiểu ấy, góc nhìn vẫn luôn luôn ngừng bên trên người cô.

Hạ Đằng hít một tương đối, xoay đầu hỏi: “Cậu nhìn loại gì?”

Cậu nghe thấy, kéo kéo khóe mồm, nhìn như mỉm cười và lại rất khác mỉm cười, mặc dù sao một câu cũng ko rằng, nằm úp mặt xuống ngủ.

Thế là đem ý gì?

Hạ Đằng nghẹn một bụng tức giẫn dữ quay trở về.

*

Tiếng chuông vô học tập vang lên, nghề giáo giờ Anh ôm một xấp bài xích đua vô lớp, coi trận thế này, phía bên dưới tức thì vang lên giờ kêu rên không còn mùa này cho tới mùa không giống.

Giáo viên giờ Anh treo vẻ mặt mày lạnh lẽo lùng, vung tay lên: “Đừng đem kêu, thu không còn sách lại mang lại tôi, tiết một tiết nhì thực hiện bài xích đánh giá, lúc này ham muốn lên đường WC thì lên đường nhanh chóng lên.”

Cuộc sinh sống của học viên lớp 12 là kiểm đánh giá tra vô nằm trong vô vàn, khai trường ngày loại năm đang được đầu tiên banh mùng.

Hạ Đằng lựa chọn lấy nhì loại cây bút mực ghi chép láng vào trong túi cây bút, đợi trị đề.

Kỳ Chính ở phí a đằng sau đá bàn Tần Phàm, “Mượn tạm thời loại cây bút.”

Tần Phàm: “Tôi mang lại cậu mượn bao phen rồi? Cậu cắp cặp tới trường dùng làm tô điểm hả? Dùng vật dụng gì tê liệt rất có thể bị tiêu diệt sao?”

Kỳ Chính: “Cậu nhiều cây bút, cậu ghi chép không còn chắc?”

“F*ck. Kỳ Chính, tôi với cậu tuyệt tình.”

Nữ sinh xung xung quanh đều mỉm cười cho tới lập cập rẩy bẫy vai, nữ giới sinh ngồi chếch phía bên trên Hạ Đằng vừa vặn mỉm cười vừa vặn quay trở về, “Mượn của tớ lên đường.”

Nói rồi ấn định ném cây bút vô tay cho tới, nữ giới sinh áng khoảng cách, bẫy vài ba động tác ném cây bút, Hạ Đằng đang được ham muốn tách né thì sau ghế bị người đá một chiếc, “Cậu hứng.”

Sống sống lưng Hạ Đằng cứng đờ.

Tại sao ham muốn tôi đỡ?

Tại sao đơn giản mượn loại cây bút thôi tuy nhiên toàn bộ quý khách đều thực hiện to lớn chuyện như vậy?

Hạ Đằng ko nhằm ý nữ giới sinh tê liệt, bịa đặt cây bút tôi đã sẵn sàng lên bàn cậu, tiếp sau đó giương đôi mắt, chất vấn cậu:

“Bây giờ rất có thể lặng yên không?”

Kỳ Chính điềm đạm nhìn cô, đôi mắt rất rất tối, góc nhìn ngày càng lạnh lẽo.

Hai ngày ko gặp gỡ, cậu đều chuẩn bị quên những hành vi khiến cho cậu trị gắt của cô ấy.

Cô gái này luôn luôn đem khả năng vô khi cậu cảm nhận thấy không tồn tại chân thành và ý nghĩa lại thình lình chọc cậu một chiếc.

“Nữ sinh ngồi sát hành lang cửa số đằng tê liệt, xoay đầu lại, trị bài xích đua rồi, ko được châu đầu rẽ tai.”

Giáo viên giờ Anh gõ gõ bục giảng cảnh cáo, Hạ Đằng tịch thu khuôn mặt mày bản thân trong tâm thức đôi mắt cậu, kiểm soát và điều chỉnh thở, hiểu đề.

Không ngoài dự con kiến, đề đua ko khó khăn.

Hoàn cảnh và trình độ chuyên môn dạy dỗ rất khác nhau, mới nhất học tập lớp Ba cô đã trở nên Trần Phi Vãn nhét vô lớp dạy dỗ tăng giờ Anh, như thể trải qua loa ác chiêm bao, tuy nhiên hiệu suất cao thì thiệt sự đem.

Ở ngôi trường trước đó kết quả của cô ấy coi như ko tồi tàn, huống chi ở điểm này.

Hạ Đằng triệu tập, xúc cảm rất hay, thời hạn ngay tắp lự trôi lên đường rất rất nhanh chóng, tuy nhiên so với những người dân ngồi sản phẩm cuối này, từng một giây trôi qua loa đều là giầy vò.

Một tiết trôi qua loa rất rất nhanh chóng, chuông tan học tập kêu reng, Kỳ Chính bị thức tỉnh nhì giây, Tần Phàm tức thì liếc mắt rời khỏi hiệu với Kỳ Chính, hạ giọng nói: “Chép bài xích Hạ Đằng, tôi thấy cả tiết cậu ấy liên tù tì cây bút, chắc hẳn rằng cậu ấy biết thực hiện.”

Kỳ Chính vẫn còn đấy buồn ngủ, mặt mũi đều nhăn cả vô, nghe Tần Phàm rằng thì nhìn thông thoáng về phần bên trước theo đuổi bạn dạng năng.

Hạ Đằng cúi xuống bàn thực hiện bài xích, tóc hất thanh lịch một phía, lòi ra loại cổ nhỏ gọn.

Ánh nắng nóng phản vào kể từ hành lang cửa số, Trắng như đang được trị sáng sủa.

Kỳ Chính từ từ tươi tắn.

Mặc mang lại Tần Phàm đôn đốc giục thế nào là, cậu vẫn tiếp tục ngồi bất tỉnh. Mắt thấy thời hạn nộp bài xích càng ngày càng sát, Tần Phàm đành nên bỏ dở bài xích của Hạ Đằng, chép đáp án lẹo vá bừa bãi của bao nhiêu bàn xung xung quanh.

Tần Phàm nhanh gọn lẹ chép xong xuôi, cơ hội thời hạn nộp bài xích chỉ với mươi phút, cậu liếc nhìn Kỳ Chính, bài xích đua của những người nọ phần rộng lớn đều trống trải, cậu chỉ gắng cây bút ghi chép thương hiệu chúng ta ghi chép lớp, vóc dáng còn rất rất tráng lệ và trang nghiêm.

Kiểm tra giờ Anh, người này đang được luyện chữ chắc?

“Có ham muốn không? Chỉ còn mươi phút thôi, ko chép thì ko kịp đâu.” Tần Phàm dịch bài xích đua của tớ về phía cậu, nhướng mi.

Kỳ Chính buông cây bút, vươn vai choạc sống lưng.

“Không cần thiết.”

Phần rộng lớn học viên vô lớp đều đã từng xong xuôi, giờ ríu rít rỉ tai thì thầm thì vừa vặn áp xuống lại rộ lên, nghề giáo giờ Anh ko quản lí được, dứt khoát nói: “Được rồi, thực hiện xong xuôi thì nộp bài xích là rất có thể rời khỏi ngoài nghỉ dưỡng.”

Lời này vừa vặn thổ lộ, rất nhiều người nhảy ngoài điểm nộp bài xích, nháo nhào lộn xộn xung quanh bục giảng, vây kín nghề giáo giờ Anh.

Kỳ Chính đứng lên đích thị vô thời điểm hiện tại.

Hạ Đằng thực hiện bài xích lờ đờ, vẫn đang được vùi đầu ghi chép văn, Kỳ Chính đi qua điểm cô, giây tiếp theo sau, bài xích đua của cô ấy bị cậu lắc rời khỏi, Kỳ Chính ném bài xích đua của tớ mang lại cô.

Tất cả xẩy ra quá nhanh chóng.

Cậu cướp bài xích đua của cô ấy, né vào bàn loại nhì ghi chép thương hiệu vô, tiếp sau đó nộp lên bục giảng, lại thoát ra khỏi chống học tập, trước sau không thật nửa phút, động tác ngay tắp lự mạch trôi chảy, quang đãng minh chủ yếu đại, trọn vẹn đương nhiên.

Hạ Đằng vẫn còn đấy đang được khϊếp kinh hồn, nỗ lực xay bạn dạng thân mật nên dịch chuyển tròng đôi mắt, tiếp sau đó cô thấy bài xích đua trống trải trống rỗng Kỳ Chính ném mang lại cô, dòng sản phẩm ghi chúng ta thương hiệu ghi chép nhì chữ nắn nót, Hạ Đằng.

Xem thêm: ngận thị kiểu tình

Suốt nhì tiết, cậu chỉ ghi chép nhì chữ tê liệt lên bài xích đua.

Lời tác giả: Kỳ Chính ko nên người đảm bảo chất lượng theo đuổi luân lý đạo đức nghề nghiệp, cậu lấy chuẩn chỉnh tắc của riêng biệt bản thân, thậm chí còn nói theo cách khác không tồn tại giáo chăm sóc. Tính cơ hội Hạ Đằng cũng ko yếu ớt như thế, kể từ khi xuất hiện nay, cô trước sau đều ngồi phía trên cao.

Tôi thông thường ko ghi chép người thiệt sự đảm bảo chất lượng đẹp mắt, huống chi bên trên trái đất vốn liếng không tồn tại người nào là tương thích toàn bộ chi phí chuẩn chỉnh đạo đức nghề nghiệp, nếu như khiến cho một số trong những độc giả cảm nhận thấy ko tự do thoải mái, thì rất có thể đợi mẩu truyện kết đôn đốc rồi coi, đến thời điểm này lại Tóm lại cũng ko muộn.