ma tôn cửu lộ phi hương

Quyển 2 - Chương 60

Nụ thơm này nhượng bộ như 1 khi chính thức sẽ không còn thể này ngừng lại, Đông Phương Thanh Thương trọn vẹn thực hiện căn nhà, tuy nhiên Hoa Lan nhỏ lại là 1 trong những hoa lá ko yên phận.

Bạn đang xem: ma tôn cửu lộ phi hương

Khi hắn tạm thời ngừng đả kích thì nường nhón chân, ko mang đến hắn rời ngoài, nường Theo phong cách của tớ, gặm cắm hắn bừa bến bãi ko chút kiêng khem dè, khi thì cắm môi hắn, khi thì yêu cầu lưỡi hắn, sau cuối cắm luôn luôn lưỡi bản thân, Hoa Lan nhỏ vẫn biết nhức, nường hự một giờ rồi chính thức giống như rỗng tuếch thoái lui.

Nàng ham muốn lùi về đàng sau, tuy nhiên Đông Phương Thanh Thương này hoàn toàn có thể dung loại mang đến “kẻ địch” khıêυ khí©h bản thân rút lên đường, hắn ôm chặt nường, cố định và thắt chặt đầu nường, ko mang đến nường di dịch mảy may. Hoa Lan nhỏ ham muốn lùi về đàng sau, tuy nhiên nường lùi một bước, hắn bèn tiến thủ cho tới một bước, từng bước từng bước vì vậy, sau cuối sườn lưng Hoa Lan nhỏ bị áp vô vách tường thô ráp của hầm rượu.

Không còn đàng lùi nữa.

Khóe đôi mắt Hoa Lan nhỏ ngân ngấn nước, Đông Phương Thanh Thương ngửi được hương thơm nước đôi mắt, tiếp sau đó hắn tương tự trọn vẹn buông lỏng, buông chậm rãi tiết tấu, liếʍ láp chỗ bị thương của Hoa Lan nhỏ, người sử dụng pháp lực kín mồm chỗ bị thương, ngăn lại nhức nhối của nường, nụ thơm khi thuở đầu tương tự như xâm lăng, ban nãy lại tương tự báo thù hằn, cho tới phút sau cuối lại nữ tính vượt lên đỗi.

Họ chậm rãi rãi kể từ tốn hương thụ vị của nhau.

Mùi tiết của Hoa Lan nhỏ từ từ tan đổi mới vô mùi hương rượu, sau cuối hương thơm rượu xâm lúc lắc toàn bộ giác quan của nhì người, nhượng bộ như trở thành và ngọt ngào, khiến cho người tớ ko thể ngừng lại tuy nhiên ham muốn nối tiếp hương thụ.

Khí tức của Đông Phương Thanh Thương quấn quýt cạnh bên Hoa Lan nhỏ. Nàng cảm nhận thấy toàn cầu chính thức từ từ trở thành mơ hồ nước, nụ thơm của hắn chầm chậm rãi khuấy hòn đảo cả toàn cầu của nường.

Giống như khi thuở đầu khi Đông Phương Thanh Thương xuất hiện nay vô cuộc sống nường, ko hề khách hàng sáo chen vô cuộc sống nường, tiếp sau đó hòn đảo loàn cuộc sống thường ngày bình lặng của nường, lật tung toàn cầu luôn luôn hài hòa và hợp lý tràn ngập tia nắng của nường.

Hắn cứ như dung dịch độc, rõ rệt hắn khiến cho nường trở thành thân thuộc với tiết tanh tưởi và chém gϊếŧ, lừa bịp và phản bội, tuy nhiên nường vẫn nghiện hắn.

Yêu hắn.

“Đại quỷ đầu...” Hoa Lan nhỏ lầm bầm trở thành tiếng: “Đồ xấu xí.”

Đông Phương Thanh Thương trọn vẹn ko thể tiến công trả giờ mắng này. Hắn biết, hắn đó là một kẻ xấu xí. Nhưng hắn cũng ko biết chính thức kể từ khi này, hắn ham muốn trở thành chất lượng tốt rộng lớn một ít trước mặt mũi nường.

Ít rời khỏi nhằm nường tưởng là hắn chất lượng tốt.

Hoa Lan nhỏ cảm nhận thấy ý thức của tớ nhượng bộ như đang được bay ly cho tới một toàn cầu không giống, nường từ từ nhắm đôi mắt, tiếp sau đó ngất lên đường.

Đông Phương Thanh Thương một đợt tiếp nhữa khống thế xúc cảm của tớ, khi tạm dừng, Hoa Lan nhỏ trong tâm địa hắn đang được trọn vẹn thất lạc không còn ý thức, mềm mại.

Hắn nhìn khuôn mặt yên ổn ngủ của nường, sắc tố bên trên cánh môi tươi tỉnh hồng, Đông Phương Thanh Thương thông thoáng vắng lặng. Hắn tương tự nốc say, vô mồm vẫn tồn tại vương vãi mùi hương rượu, tương tự như hòa trở thành tiện thể với khí tức vô hầm rượu, khiến cho người tớ say đắm.

Hắn cảm nhận thấy nghe đâu bản thân... phân phát điên rồi.

Hắn ko lúc nào quên mục tiêu thuở đầu sản xuất khung người này là gì, còn nếu như không nên bởi Hoa Lan nhỏ quấy rối, khung người này hiện nay nên là 1 trong những phái nam nhân hoàn hảo, là đối thủ cạnh tranh của hắn.

Nhưng giờ đây hắn lại đang tiếp tục làm những gì khung người này đây?

Không kiểm soát được xao động vô tâm tư, ko áp bức được du͙© vọиɠ trong tâm địa. Cơ thể hắn bị khích động giống như các thiếu thốn niên người phàm tuy nhiên thường ngày hắn coi thông thường. Nhưng điều khiến cho Đông Phương Thanh Thương ko thể giải thích bạn dạng thân thiết nhất là... hắn cảm nhận thấy bản thân thực hiện vì vậy... rất rất khá.

Đúng thiệt là...

Gặp quỷ rồi.

Đông Phương Thanh Thương nhìn Hoa Lan nhỏ một khi, tiếp sau đó vòng qua chuyện eo ôm nường lên, vốn liếng tấp tểnh vô thức vác nường lên vai, tuy nhiên đùng một cái lưu giữ lại những chuyến trước, khi nường bị hắn vác bên trên vai nghe đâu ko tự do lắm, động tác của Đông Phương Thanh Thương tự nhiên khựng lại, tiếp sau đó cánh tay tiếp tục giới hạn mức độ, một tay xuyên qua chuyện tóc Hoa Lan nhỏ, bao bọc lấy sườn lưng nường, một tay xuyên qua chuyện gối, ôm nường lên.

Sải bước thoát ra khỏi hầm rượu.

Ông căn nhà và đái nhị quán rượu vẫn tồn tại ngồi xổm sau quầy run rẩy tóm cập, Đông Phương Thanh Thương đi qua quầy, bước đi khẽ khựng lại, tiếp sau đó xoay đầu nhìn ông căn nhà và đái nhị, nhì người bị trông thấy tương tự bị kim đâm, ngay lập tức rụt đầu chui xuống quầy, cứ như hận đời này sẽ không thể trở thành một con cái con kiến.

Đông Phương Thanh Thương nói: “Rượu ủ khá lắm.” Giọng hắn khó khăn phân mừng phẫn uất, khiến cho người tớ ko biết hắn thiệt sự đang được tán tụng hoặc đang được rằng ngược, cho dù sao cũng chẳng ai đoán được xem khí của Ma tôn.

Ông căn nhà và đái nhị run rẩy rẩy không đủ can đảm đáp điều.

Hắn lại nói: “Chút nữa khênh không còn cho tới vương vãi năng lượng điện của bổn tọa.” Nói kết thúc chứa chấp bước tiến thoát ra khỏi cửa ngõ quán rượu, giẫm lên đầu của Đại Dữu, nhằm Đại Dữu trả bọn họ về vương vãi năng lượng điện.

Mãi cho tới khi Đông Phương Thanh Thương lên đường một khi lâu, đái nhị và ông căn nhà vẫn tồn tại mơ hồ nước, ý là... thiệt sự quí rượu của mình sao?

Lúc này, không có bất kì ai trông thấy Ma Tôn ngồi bên trên lung Đại Dữu đang được liếʍ môi.

Hoa Lan nhỏ mê mẩn mãi cho tới sáng sau mới nhất tỉnh. Ngủ một giấc yên ổn lành lặn nhất vô thời hạn nhiều năm vừa mới đây, nường cảm nhận thấy sáng sủa ni thiệt sự tràn trề lòng tin, phía trên nệm vươn vai, nhìn tia nắng ngoài hành lang cửa số hấp thụ vào chống.

Tất cả xinh xắn như khi nường vẫn tồn tại ở Thiên giới.

Mở đôi mắt rời khỏi là với người chủ sở hữu cạnh bên, tia nắng hòa với những giọt nước vô trong cả cọ sạch sẽ một tối say ngủ mơ hồ nước của nường.

Hoa Lan nhỏ ngáp kết thúc ngồi dậy, tiếp sau đó phân phát hiện nay...

“Hả?”

Sao nường... chỉ mang trong mình 1 cái yếm ngủ vậy...

Hoa Lan nhỏ túm thừng yếm sửng bức lâu rất mất thời gian, tiếp sau đó lưu giữ kĩ lại, ký ức tối qua chuyện tương tự như một ô cửa chầm chậm rãi bị đẩy rời khỏi, những cảnh tượng sắc tố sặc sỡ, còn tồn tại những tiếng động kỳ tai quái quái gở, y như một con cái ngựa phung phí phi vô vào ô cửa ký ức há toang của nường.

Xem thêm: cừu nhỏ chạy đâu cho thoát

Vẻ mặt mũi Hoa Lan nhỏ như bị vạn con cái ngựa giẫm qua chuyện, trọn vẹn cứng đờ, tiếp sau đó ko biết nên làm thế nào...

Hôm... trong ngày hôm qua nghe đâu nường rằng gì cơ rất rất gớm ghê với Đông Phương Thanh Thương, tiếp sau đó thực hiện chuyện gì cơ rất rất gớm ghê...

Nàng...

Hoa Lan nhỏ túm tóc bản thân, cơ hồ nước phân phát điên: “Trời ạ, trong ngày hôm qua... bản thân... rốt cuộc tôi đã làm những gì vậy... Sao bản thân lại...” Đầu nường chính thức ong ong...

Nàng rằng với Đông Phương Thanh Thương: “Ta đang được yêu thương ngươi rồi, sao ngươi vẫn hoàn toàn có thể cư xử với tớ vì vậy...”

Nàng đang được yêu thương hắn rồi!

Trời ạ, Hoa Lan nhỏ ôm ngực bản thân, mở miệng ham muốn kiểm soát và điều chỉnh khá thở, tuy nhiên vừa phải mở miệng, vừa phải thay đổi lại như ngửi được khá thở của Đông Phương Thanh Thương, vô ngực, vô mũi toàn là vị của nụ thơm tuy nhiên hắn trao mang đến nường.

Hoa Lan nhỏ cảm nhận thấy bản thân ko gượng gập nổi nữa, nường té về đàng sau tóm lên nệm.

Nàng thanh minh với hắn, hắn thơm nường, tiếp sau đó ngày hôm nay nường chỉ mang trong mình 1 cái yếm phía trên nệm...

Xem rời khỏi nường đang được...

Suy suy nghĩ của Hoa Lan nhỏ trọn vẹn lếu loàn, đầu nhói nhức từng đợt, một khi thiệt lâu sau nường cũng ko thể tươi tỉnh lại, mãi cho tới khi nghe đến thấy cửa ngõ chống phân phát rời khỏi “két”, Đông Phương Thanh Thương phi vào.

Hoa Lan nhỏ nhìn rời khỏi cửa ngõ, tiếp sau đó khắp cơ thể ngay lập tức với lòng tin.

Nàng ôm chăn cuộn bản thân vô vào góc.

Đông Phương Thanh Thương vừa phải phi vào thấy Hoa Lan nhỏ tương tự một đái nương tử bị ăn hϊếp, run rẩy rẩy teo bản thân vô góc nệm, nường kéo chăn, vẻ mặt mũi vừa phải uất ức vừa phải hoảng loạn vừa phải kiêng dè hãi.

Hắn còn ko rằng gì cả, khóe đôi mắt Hoa Lan nhỏ đang được tụ tập tràn nước đôi mắt.

Đông Phương Thanh Thương lên giờ, giọng bất lực mà đến mức trong cả hắn cũng thấy bất ngờ: “Sao? Lại sao nữa?”

“Xấu xa!” Nước đôi mắt nường kể từ bên trên má chảy xuống. “Ngươi tự động rằng lên đường, ngươi đã thử gì tớ rồi! Ngươi!” Hoa Lan nhỏ cắm môi, vóc dáng xấu xí hổ ham muốn bị tiêu diệt, tuy nhiên điều mắng rời khỏi lại mềm mại không tồn tại sức: “Xấu xa!”

Đông Phương Thanh Thương nhướng ngươi, vô phút chốc hiểu tức thì nường hiểu nhầm điều gì. Hắn giá buốt lùng nói: “Bổn tọa xưa ni vốn liếng ko nên là kẻ chất lượng tốt, ngươi biết tuy nhiên.”

Hắn rằng vậy khiến cho sắc mặt mũi Hoa Lan nhỏ xanh rờn ngắt, nước đôi mắt rơi càng nhanh chóng rộng lớn.

Thấy Hoa Lan nhỏ khóc vì vậy, Đông Phương Thanh Thương ngay lập tức không thể tâm tư nguyện vọng trêu chọc nường nữa, chau ngươi chỉ thanh lịch mặt mũi cạnh: “Hôm qua chuyện thực hiện người chất lượng tốt một chuyến ngươi lại hiểu nhầm bổn tọa vì vậy cơ sao?”

Theo phía tay hắn chỉ là 1 trong những đụn quần áo bên trên mặt mũi khu đất, bên trên lan rời khỏi hương thơm rượu kỳ dị, qua chuyện một tối mừi hương đang được trọn vẹn thất lạc không còn, trở thành hương thơm rượu hôi. Hoa Lan nhỏ nhìn thông thoáng qua chuyện, tiếp sau đó vắng lặng.

Nàng sờ lên trên người bản thân, cảm nhận thấy thực sự không tồn tại gì không giống thông thường, tiếp sau đó chùi nước đôi mắt. Khôi phục lại vẻ thông thường, nường lầm bầm bao nhiêu câu: “Cũng đâu với hiểu nhầm ngươi, ngươi nhân khi người tớ nốc say...”

Nhắc cho tới chuyện này, bầu không khí vô chống thông thoáng vắng lặng một cơ hội kỳ dị.

Sau cơ Hoa Lan nhỏ đỏ loét mặt mũi cúi đầu, vùi mặt mũi xuống.

“Tiểu hoa yêu thương.” Sau thông thoáng vắng lặng cộc ngủi, Đông Phương Thanh Thương giá buốt nhạt nhẽo lên tiếng: “Chờ đợi bổn tọa trả lời tình thân của ngươi là 1 trong những chuyện hư hỏng ảo. Ngay cả tớ cũng ko tin cậy.”

Hoa Lan nhỏ cúi đầu, ko nhìn vẻ mặt mũi của Đông Phương Thanh Thương, tuy nhiên nường nghe được kể từ giọng hắn, hắn đang được trang nghiêm, còn thực sự tuy nhiên hắn rằng, bạn dạng thân thiết nường cũng biết rất rõ ràng.

Đối với Đông Phương Thanh Thương, hàm ấn Tam giới, Thiên đạo tuần trả hắn đều ko chú tâm, huống gì đơn thuần nụ thơm nhỏ nhoi trong ngày hôm qua, so với hắn, chắc hẳn rằng... vừa phải khéo với hứng thôi?

Ráng chiều bên trên mặt mũi từ từ rút lên đường, xúc cảm ko thể này bình lặng trong tâm địa Hoa Lan nhỏ sau đó 1 lời nói của Đông Phương Thanh Thương ngay lập tức bình lặng lại.

“Hôm ni bổn tọa cho tới là ham muốn chất vấn ngươi.” Đông Phương Thanh Thương nối tiếp nói: “Hôm qua chuyện ngươi rằng bổn tọa ham muốn kiêng dè ngươi. Có ai mang đến ngươi biết gì rồi?”

Nàng cúi đầu, nỗ lực điềm đạm lại.

Như hắn rằng, chút chuyện vớ vẩn trong tâm địa cơ nường tự vấn là được, nường ko thể mong chờ hắn trả lời, thậm chí là bạn dạng thân thiết nường tức thì từ trên đầu đang không nên tạo ra chuyện này. Nàng ham muốn sinh sống, còn Đông Phương Thanh Thương hiện nay ham muốn lấy mạng nường.

Hắn ham muốn nường thực hiện mang đến khung người này trở thành hoạt bát, tiếp sau đó hóa trở thành một dải sinh cơ vô khung người. Nếu nường không thích vì vậy, chắc chắn nên vứt quăng quật khung người này. Tại Ma giới, bên dưới tầm đôi mắt của Ma Tôn thì ko thực hiện được. Bởi vậy nường nên bay ngoài hắn, nường ko thể mong đợi hắn canh ty điều gì, nường nên chính thức tự động tổ chức plan của tớ.

Với mức độ 1 mình nường, có lẽ rằng ko cơ hội này bay ngoài đôi mắt Ma Tôn được, tuy nhiên hiện nay nường đâu phải với 1 mình.

Kẻ thù hằn của Ma Tôn rất nhiều, Xích Lân và Sóc Phong lần vô đại năng lượng điện, sóng ngầm cuồn cuộn ở Ma giời, còn tồn tại Xích Địa phái đẹp tử.

Đông Phương Thanh Thương vẫn chưa chắc chắn chuyện Xích Địa phái đẹp tử hoàn toàn có thể vô mơ cảnh của nường, còn Xích Địa phái đẹp tử là ai chứ... là Thiên Địa chiến thần cơ, nường ko đấu lại hắn, lẽ này Xích Địa phái đẹp tử ko đấu lại hắn sao...

Xem thêm: chuyện tình một đêm

Bởi vậy hiện nay nường nên bảo đảm Xích Địa phái đẹp tử vô Cốt lan, ko thể nhằm Đông Phương Thanh Thương lấy Cốt lan lên đường, thậm chí là ko thể nhằm hắn phân phát xuất hiện hồn phách của Xích Địa phái đẹp tử vô Cốt lan đang được giở trò. Nàng nên cất giấu vũ trang kín này nhằm đấu trí đấu dũng với đại quỷ đầu này. Đến khi nường thắng, bay ngoài Ma giới, trở lại Thiên giới lần người chủ sở hữu, người chủ sở hữu chắc chắn sẽ sở hữu được cơ hội cứu vãn nường, tiếp sau đó nường hoàn toàn có thể...

Trở bản thân vô tuyệt cảnh.

Hoa Lan nhỏ bố trí tâm trí vô đầu, ngước đôi mắt nhìn Đông Phương Thanh Thương nói: “Ngươi ham muốn kiêng dè tớ còn cần thiết ai không giống rằng mang đến tớ biết sao?”