lưu luyến không quên truyện

Cô bắt gặp anh vô mùa sen nở. Khi ấy đang được là chủ yếu hạ.

Năm cơ bắt gặp cần anh, là thời hạn ko đích thị. Anh đang được quên toàn bộ, còn cô lại trầm luân cho tới tận lòng ly.

Bạn đang xem: lưu luyến không quên truyện

Đến cả Lúc tái ngộ vẫn chính là thời hạn ko đích thị, anh ham muốn yêu sách lại nam nhi, tuy vậy với cô người con ấy là toàn bộ. Vì thế, chúng ta nhất thiết cần cho tới tòa án giải quyết…

Yêu hận luân phiên, vừa vặn mới nhất cút đang được bảy năm ròng rã. May tuy nhiên sau cùng, Lúc năm mon lặng trôi, nhì tớ vẫn được tay vô tay.

Dạo thời gian gần đây, báo chí truyền thông không ngừng nghỉ trả tin: người cố quyền Lệ thị – Lệ Trọng Mưu đang được kiện tụng tranh giành đoạt quyền nuôi chăm sóc một cậu bé xíu sáu tuổi hạc.

Phiên tòa còn ko banh tuy nhiên dư luận đang được vô nằm trong náo nhiệt độ. Trong vụ việc cơ, một phía là đế vương vãi thương nghiệp, một phía lại là…

Ngô Đồng, cô ấy là ai?

Trong phân mục scandal rét của tuần san lúc lắc tít, giới truyền thông ham muốn hướng đến toàn cảnh của Ngô Đồng, kết quả: cô nàng này thân ái phận white như giấy má, bảy năm vừa qua Lúc đảm bảo chất lượng nghiệp từng vô Lệ thị thực tập; trừ phiên cơ đi ra, thì cô và vị giám đốc Lệ Trọng Mưu chẳng sở hữu tương quan gì cho tới nhau.

Bọn phóng viên báo chí chuyển hướng làn phân cách nghi vấn thanh lịch đứa bé xíu, nó kể từ đâu cho tới tuy nhiên hoàn toàn có thể tạo ra chuyện chén bát tai ác như thế. Sở phận quảng cáo của Lệ thị ngay thức thì sản xuất công văn nghiền giới truyền thông ko được phép tắc gây phiền hà cuộc sống thường ngày của cậu bé xíu.

Có chỉnh sửa của một tập san nghễnh ngãng ko kinh hồn súng, chụp lén được bao nhiêu tấm hình ảnh của cậu, tía ngày sau, tập san cơ bị Lệ thị thu mua sắm, tổng giám đốc Lệ Trọng Mưu kí một chữ, tập san cơ buộc ngừng ấn hành.

Tuy nhiên, tập san số sau cùng đó lại sở hữu lượng hấp phụ đảm bảo chất lượng vô nằm trong, bên trên trang bìa là hình hình ảnh một cậu bé xíu phấn điêu ngọc thế, vô nằm trong sinh động, cỗ dáng vẻ khả ái cute. Hoàn toàn ngược lại đối với Lệ tổng lãnh khốc vô tình. Chính điều đó lại khiến cho người tớ thêm thắt yêu thương mến.

Càng nhiều phóng viên báo chí ko quan ngại nguy hiểm, cắm chốt chầu trực bên phía ngoài tòa án từng phiên mở màn phiên tòa xét xử mới nhất.

Lần này tòa án thẩm vấn lâu rộng lớn phiên trước, bậc thang chỉ mất vài ba chục thước tuy nhiên đứng ngồi và đứng ngồi chật kín toàn phóng viên báo chí. Một đám người nâng Ϲɑmerɑ, máy chụp ảnh, máy ghi âm… chỉ hóng đương sự xuất hiện nay.

Cuối mon tư, trời gửi muộn, ánh mặt mũi trời cuối xuân rực rỡ ko vương vãi một tia ưu tư.

Thân hình ảnh gầy còm guộc kể từ cổng chủ yếu ra đi, bao nhiêu trăm mùng hình ảnh ngay lập tức ngay thức thì chụp không ngừng nghỉ, người xem hét lên xông cho tới, ngăn trước cản sau.

Ngô Đồng bị đèn huỳnh quang đãng bức ko banh được đôi mắt, xung xung quanh đều là phóng viên báo chí, lâm vào cảnh cảnh tiến bộ thoái lưỡng nan. Máy hình ảnh không ổn định như hàng nghìn trái ngược bom ném về phía cô.

“Ngô tè thư, sở hữu cần cô và Lệ Trọng Mưu khiếu nại tụng….”

“Nghe rằng phiên này Lệ tổng mời mọc mướn trạng sư đoàn…”

“Cô hoàn toàn có thể đi ra mặt mũi nằm trong con cái bản thân hoặc không…”

Ngô Đồng ko vấn đáp gì được, cô hồi ức lại cảnh vị trạng sư cơ nóng bức phỏng vấn bản thân, và từ đầu đến chân con trai khắt khe sát bên ông tớ.

Gương mặt mũi cô thông thoáng chốc white bệch, bước tiến loạng choạng, bên phía ngoài phóng viên báo chí sập xô về phần bên trước, những cái microphone rất rất rộng lớn vượt lên đầu người vươn về phía cô thực hiện cô thở vội vàng liên tiếp.

Đúng khi ấy, đám người hâu phương chợt xốn xang ——

Lệ Trọng Mưu xuất hiện nay.

Phần rộng lớn phóng viên báo chí mặt mũi này ham muốn chạy thanh lịch mặt mũi cơ, không mong muốn còn chưa kịp cho tới sát Lệ Trọng Mưu đã trở nên bao nhiêu tay vệ sĩ tây trang đen ngòm sì ngăn lại. Lệ Trọng Mưu vô đôi mắt người xem là đàng hoàng tuy nhiên qua chuyện, chẳng đánh dấu đồ vật gi.

Tới Lúc đi qua Ngô Đồng, bước đi chợt tạm dừng .

Cô bận đương đầu với phóng viên báo chí, ko trông thấy anh.

Nhưng anh lại thấy cô.

Mi tâm Lệ Trọng Mưu cau lại, một giây sau ko biết thực hiện thế nào tuy nhiên túm được Ngô Đồng ra bên ngoài,

Phóng viên ko kịp phản xạ, đôi mắt Ngô Đồng thấy như trời long khu đất bục: bị vỡ ra vì sức ép, đến thời điểm ngửng đầu lên đang được trừng trị xuất hiện bản thân hiện giờ đang bị ôm trở xuống bậc thang. Cánh tay rắn cứng cáp vòng qua chuyện eo cô, hùn cô bay ngoài vòng vây một cơ hội đơn giản.

Người cô nhũn đi ra.

Xem thêm: mang con thiên tài đi đánh tổng tài

Không dám quay đầu sang một bên nhìn, cho tới một chiếc liếc đôi mắt cũng kinh hồn.

Phóng viên ham muốn xua đuổi theo đòi, vệ sĩ ngay tắp lự ngăn lại tuyến phố phần bên trước, trợ lí Lệ Trọng Mưu – Lâm Kiến Nhạc nhanh gọn bị phóng viên báo chí vây kín. Trợ lí Lâm vừa vặn cười cợt nói: cảm tạ truyền thông bạn hữu đang được “đặc biệt” quan hoài cho tới đại quấn, vừa vặn dứt khoát: điều gì rồi cũng ko vấn đáp được.

Chiếc Maybach giới hạn mặt mũi đàng, Ngô Đồng bị người này cơ nghiền cần ngồi xuống ghế sau, theo đòi bạn dạng năng cô giãy đạp giãy đạp, mức độ lực ví với những người này cơ kia trái ngược thực sự “lấy trứng chọi đá”. Lệ Trọng Mưu theo đòi sau lên xe pháo, ngừng hoạt động “Bộp” một chiếc, “Lái xe pháo.”

Xe bức tốc tách ngoài vùng thị phi.

Ngô Đồng liếc nhìn gương sau, vẫn còn đó vài ba phóng viên báo chí ko kể từ quăng quật ý muốn theo đòi đuôi, cô vừa vặn lăm le thu lại tầm đôi mắt thì va vấp ngay lập tức vô ánh nhìn của Lệ Trọng Mưu đang được ngồi đối lập.

Anh quán sát cô, bí mật và cẩn trọng.

Tim đột nhiên run rẩy lên, Ngô Đồng cúi đầu, đôi mắt thấy xe pháo sẵn sàng rẽ, cô đùng một phát cao giọng nói: “Dừng xe!”

Tài xế lão Tống hiểu nhất là nhìn mặt mũi tuy nhiên thì thầm, đang được ham muốn phanh xe pháo, Lệ Trọng Mưu bên trên mặt mũi không tồn tại biểu tình gì, vậy nên đành cần ngoảnh mặt mũi thực hiện ngơ với đòi hỏi của Ngô Đồng.

Xe vẫn chạy bon bon bên trên đàng, Ngô Đồng ngồi cơ, vẫn luôn luôn gặm môi.

Còn còn chưa kịp thở phào thoải mái, mặt mũi tai vang lên giọng phái nam trầm như giờ cello: “Ngô tè thư cút đâu? Tiễn cô một phần đường.”

Trong lòng cô ngũ vị tạp trần, ko tiếp điều.

Không khí vô xe pháo trầm khoác, xung xung quanh Ngô Đồng cư như lấp lửng luồng khí : “Không phận sự miễn sát.”

Tất cả yếu tố tranh giành chấp quyền nuôi chăm sóc Đồng Đồng anh đều kí thác toàn cỗ mang đến Lâm Kiến Nhạc xử lí. Thỉnh phảng phất nghe Kiến Nhạc report, đa số là kể chuyện người phụ nữ giới này còn có thái chừng rắn rỏi thế này, rằng gì rồi cũng ko Chịu đựng ngượng cỗ.

Cô còn kiên trì nhất quyết yêu sách đem con cái tách ngoài HongKong, không thích rằng thêm thắt gì nữa. Còn Lệ Trọng Mưu thì sẽ càng không tồn tại ý muốn tiếp tục dây dính tiếp, anh phái luôn luôn trạng sư đi ra mặt mũi nhằm xử lý.

Vừa khi nãy ở tòa án, cô còn khiên lăm le ko Chịu đựng kể từ quăng quật quyền nuôi chăm sóc nam nhi, tuy nhiên Lúc thì thầm cô lại không đủ can đảm nhìn trực tiếp vô anh.

Người phụ nữ giới này đương đầu với anh, cường thế chạy phát triển thành cút đâu không còn rồi?

Một người chan chứa mâu thuẫn… Lệ Trọng Mưu quá nhận anh khá tò mò mẫm về cô.

Im lặng hồi lâu, Lệ Trọng Mưu cứ tưởng cô thỏa hiệp, cô lại nói: “Tôi cần về công ty lớn xử lí vài ba chuyện, mối liên hệ của tôi và anh đang được stress thế này, chắc hẳn rằng anh ko khao khát phóng viên báo chí chụp được hình ảnh anh và tôi trước cổng công ty lớn, đích thị không?”

Ngữ khí của cô ý ko kiêu ngạo, cũng ko xu nịnh, một lời nói tuy nhiên tiến công trúng trung tâm ngay lập tức ngay thức thì. Lệ Trọng Mưu không thể tinh được, nhướn mi lên nhìn cô.

Ngô Đồng tiến công đôi mắt tránh mặt anh.

Ánh đôi mắt anh hạ xuống đối với băng đá khiến cho người tớ rét run; tuy nhiên tương tự như vũng lầy lội, càng kéo người tớ rún thâm thúy không dừng lại ở đó.

Làm cô vạn kiếp bất phục.

Lệ Trọng Mưu giới hạn ánh nhìn, review cô. Anh bắt được vô đôi mắt cô một thông thoáng u ám. Lệ Trọng Mưu thấy cô phục tòng, suy tư rơi rụng nửa giây, anh ngước đôi mắt, “Lão Tống, giới hạn xe pháo.”

Xe vừa vặn dừng hoàn toàn, cô bộp chộp banh của nhảy xuống. Chẳng thèm nhằm ý xe pháo, đi qua đàng khuôn mẫu cho tới trạm xe pháo buýt.

Bên này, cái Maybach ko lái cút, tuy nhiên xoay đầu giới hạn cơ hội cơ một quãng.

Lệ Trọng Mưu ngồi hâu phương, nhìn thân ái hình ảnh bé xíu nhỏ teo rúm, một mình hóng xe pháo buýt.

Anh thu ánh nhìn về, nhấn vô notebook năng lượng điện tử vô xe pháo, coi plan giờ chiều, anh nhảy cây bút năng lượng điện tử, chấm vô screen lật thanh lịch trang không giống.

Xem thêm: đứa bé không phải con của anh

Ngô Đồng cũng lặng lẽ đợi xe pháo. Rầu buồn bực nhuộm dần dần lên khóe đôi mắt.

Cô nghĩ về mãi tuy nhiên ko rõ rệt, sự tình làm thế nào hoàn toàn có thể rớt vào hiện tượng như hôm nay?
...

Mời chúng ta đón đọc Lưu Luyến Không Quên của tác giả Lam Bạch Sắc.