lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Lâm Huyền bay ngoài vòng đeo tay của Lục Ngạn. Cô nằm ngửa lưng người, yên ổn tĩnh nghe Lục Ngạn kể lại từng việc.

"Cách phía trên khoảng chừng 2 năm, có thể em vẫn còn đấy lưu giữ mang trong mình 1 thời hạn Lục thị tụt dốc ko phanh nhỉ?"

Bạn đang xem: lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Lâm Huyền nghe Lục Ngạn trình bày vậy cũng hiếu động lại kí ức một lượt. Quả thiệt Lục thị từng mang trong mình 1 mùa lểu đểu thất thế bên trên thương ngôi trường. Lúc tê liệt cô vẫn lấy Lục Ngạn, hằng ngày thấy anh cút sơm về muộn trong tim cũng tương đối nhức.

"Em lưu giữ."

"Là tự anh trai em thực hiện." Lục Ngạn thản nhiên thổ lộ. Với việc này anh cũng trước đó chưa từng đem ý ghi hận Lâm Phong. Nhưng những việc xẩy ra mới đây mới nhất khiến cho Lục Ngạn ghét bỏ anh tớ như thế. Mọi chuyện không được khảo sát rõ rệt, Lục Ngạn tuy rằng rằng ghét bỏ tuy nhiên cũng không đủ can đảm trọn vẹn nhận định rằng Lâm Phong đó là hung phạm.

"Anh em vì thế sao cần thực hiện vậy?" Lâm Huyền sửng sốt chất vấn.

"Là chính vì vụ hỏa thiến năm tê liệt. Người hâu phương vốn liếng dĩ mong muốn nhắm cho tới u anh, sau nằm trong thiệt ko ngờ rằng... Lâm Phong chính vì vậy nên mới nhất xả tức giận lên Lục thị, sau mùa này cũng ko thấy anh tớ đạt thêm động tĩnh gì, cho đến mới đây..."

Lục Ngạn ngập ngừng, ko biết đem nên kể tiếp hay là không. Anh coi thanh lịch Lâm Huyền, lại vô tình chạm cần góc nhìn mong đợi của cô ấy. Xem chừng con cái sâu sắc tò lần nhập bụng cô lại bắt đàu rậm rịch rồi.

"Cha anh vừa vặn bị tai nạn đáng tiếc xe pháo. Ý thiết bị của những người tạo ra vụ tai nạn đáng tiếc này là mang đi mạng sinh sống của ông ấy, tuy nhiên thiệt như mong muốn, ông ấy vẫn còn đấy cơ hội cứu vãn chữa trị. Mẹ anh bao nhiêu thời nay đều ở khám đa khoa che chở nên ko ở trong nhà."

Lâm Huyền ngồi dậy, góc nhìn coi Lục Ngạn ăm ắp vẻ vấn đáp.

"Anh vì thế sao ko trình bày cho tới em những chuyện này? Anh ko tin cẩn em sao?"

"Đó là anh trai em tê liệt, anh nên trình bày thế nào là với em đây? Vả lại ko cần giờ đây em đã và đang biết rồi tê liệt sao?" Lục Ngạn vô cùng uất ức coi Lâm Huyền. Anh đem nỗi đau khổ riêng rẽ tê liệt, còn nếu không vẫn sớm trình bày cho tới cô biết rồi.

Hơn nữa vụ hỏa thiến tê liệt... Anh không thích cho tới cô biết chuyện này. Anh hoảng hốt rằng cô cũng tiếp tục như thể với anh trai của tớ, trong tim vô nằm trong ghét bỏ anh.

"Vậy còn ông nội? Ông cút đâu rồi?"

"Ông cho tới căn biệt thự hạng sang bên trên núi ở rồi. Sở quí của những người già nua đều là những điểm yên ổn tĩnh, về sau tất cả chúng ta giành thủ cho tới thăm hỏi ông là được."

Lâm Huyền gật đầu. Vừa nghĩ về cho tới những chuyện Lục Ngạn vừa vặn kể cô lại càng ko ngủ được.

"Vậy ngày mai em cho tới thăm hỏi phụ thân nhé? Mẹ đem trách cứ em ko nhỉ?"

"Em lại nghĩ về cút đâu nữa rồi? Đi ngủ cút, anh vẫn trình bày với u cả rồi."

"Em ko ngủ được."

Xem thêm: cô ấy thật ngọt ngào

Lục Ngạn kéo cô nhập trong tim, anh tấp vào tai cô thủ thỉ: "Mọi chuyện anh đều vẫn khai cả rồi. Lục phu nhân, ko biết vẫn buông bỏ cho tới tôi chưa?"

Lâm Huyền cười cợt khinh khích. Nếu như anh trung thực thổ lộ từng chuyện sớm hơn vậy thì đem cần chất lượng tốt rồi không?

"Vậy nên anh đùng một cái ăn ở với em như thế là vì thế ngờ vực anh trai em tạo ra vụ tai nạn đáng tiếc kia?"

Lục Ngạn thở nhiều năm tiếp sau đó trung thực gật đầu. Vốn mong muốn lấp liếm cô chuyện này vì thế mối liên hệ thân thiết phụ thân người chúng ta đem chút phức tạp, giờ đây coi đi ra ko quan trọng nữa rồi.

"Mọi chuyện đều không được khảo sát rõ rệt. Em chớ stress về chuyện này." Lục Ngạn êm ả trình bày.

"Em biết. Nhưng kĩ năng có lẽ rằng ko cần là anh trai em đâu. Lâm Phong anh ấy... kể từ nhỏ vẫn luôn luôn hiểu chuyện, nằm trong lắm đơn giản lấy Lục thị đi ra xả tức giận một chút ít. Còn những chuyện tương quan cho tới tính mạng con người, anh ấy chắc chắn sẽ không còn nhúng tay nhập."

Lâm Huyền tường tận phân tích và lý giải. Sau lúc nghe đến Lục Ngạn trình bày xong xuôi thì cô cũng nắm rõ một chút ít cảm xúc của anh ý. Cha bị tai nạn đáng tiếc suýt thất lạc cút mạng sinh sống, thăm dò đi ra người được xem là thủ mưu, ai tuy nhiên chẳng nổi điên chứ...

"Thật kỳ vọng ko cần là anh tớ." Lục Ngạn trầm dìm, lòng đôi mắt lòi ra tia sắc bén.

Anh ôm chặt Lâm Huyền nhập lòng. Cho cho dù hung phạm là ai, về sau xẩy ra chuyện gì cút chăng nữa thì anh cũng chắc chắn sẽ giữ lại được lấy cô, ko được chấp nhận cô rời ngoài bản thân.

[...]

Sáng ngày tiếp theo, Lâm Huyền gọi cho tới đến Lâm Phong nhằm mục tiêu thăm hỏi thăm dò anh một chút ít. Cô thiệt sự ko hề ngờ vực anh trai bản thân tuy nhiên cũng cần thực hiện cho tới Lục Ngạn tin cẩn tưởng.

"Anh à?"

"Ừm. Mới sáng sủa sớm tuy nhiên em vẫn gọi anh làm những gì thế?" Giọng trình bày của Lâm Phong khàn khàn, chắc hẳn rằng còn ko tỉnh táo.

"Mấy thời nay em hoảng hốt ko cho tới thăm hỏi anh được. Cha của Lục Ngạn bị tai nạn đáng tiếc xe pháo tê liệt, anh ko biết chuyện này sao?"

"Chuyện ở trong phòng chúng ta Lục anh biết làm những gì chứ? Được rồi. Em mong muốn che chở ai thì che chở. Anh cũng đâu cản, báo với anh làm những gì."

Lâm Huyền thở đi ra một khá thoải mái. Lâm Phong rất khác dối trá cho tới lắm, khi nói đến việc Lục gia cũng vô nằm trong ngán ghét bỏ.

Xem thêm: chỉ cho em cưng chiều anh

"Không đem chuyện gì nữa thì anh quắp máy nhé!"

"Vâng."

Lâm Huyền đặt điều điện thoại thông minh xuống. Cô tráng lệ coi Lục Ngạn, nói: "Anh thấy như thế nào? Em nghĩ về chuyện này chắc hẳn rằng đem người mong muốn giá bán họa cho tới anh trai em rồi!"