hợp tác yêu đương cùng alpha được yêu thích nhất

Edit: Ryal

"Cậu nghiền sụp nam giới thần Alpha rồi à?".

Bạn đang xem: hợp tác yêu đương cùng alpha được yêu thích nhất

Khương Ngạn Hi rứa một ly trà sữa, ngượng thùng khẽ gật.

Kỷ Vũ nom còn hưng phấn rộng lớn trúng độc đắc, chỉ mong muốn đăng bài xích cho tất cả trái đất nằm trong biết!

"Thỏ bự chất lượng tốt quá!". Trong siêu thị bánh kẹo vẫn còn đó khách hàng không giống, nên Kỷ Vũ đành nén giờ rít gào. "Mời khách! Thỏ tình đầu căn nhà tớ nghiền sụp nam giới thần Alpha quốc dân rồi! Không được, tối ni nên gọi đàn anh Hằng Chi nằm trong lên đường tợp mừng nữa!".

Màn hình vô siêu thị đang dần chiếu "Giao ước thánh thần" mùa tám, những Omega và Beta ganh đua phảng phất lại không thể tinh được hô lên.

"Tuyệt quá!! Ước gì mùa sau nam giới thần Alpha vẫn nhập cuộc 'Giao ước thánh thần', tôi muốn làm hò hẹn với hình ảnh a a a!".

"Nam thần Alpha với tình đầu quốc dân hò hẹn rồi nhỉ? Nếu là thiệt thì tôi thất tình rồi hu hu hu...".

"Hầy, cái mặt mũi thì tôi ko vày Khương Ngạn Hi chứ thủ đoạn tình ngôi trường đâu nên nhằm trưng".

Kỷ Vũ cắm ống hít liếc sang trọng một chiếc, cười cợt nhưng mà chẳng biết sở hữu ý gì.

Khương Ngạn Hi cúi đầu coi Smartphone, Tô Hoài nhắn tin tưởng mang lại cậu này.

Tô Hoài: [Cún con cái xô trượt nhỏ bé thỏ White.jpg].

Tô Hoài: [Tối ni anh về, anh qua chuyện căn nhà em nhé?].

Cuối nằm trong cỗ năng lượng điện hình ảnh của Tô Hoài cũng rất được cù đoạn, giờ đang được tuyên truyền từng trái đất. Nhưng anh vẫn dành riêng thời hạn về TP.HCM Chi bắt gặp Khương Ngạn Hi từng phen một mùa tuyên truyền kết đốc.

Ban nãy Kỷ Vũ đang được hứa Tưởng Hằng Chi đi dạo kết thúc rồi.

Hai má Khương Ngạn Hi giá bừng, cậu mỉm cười cợt gõ chữ: [Tối ni em lăm le đi dạo với các bạn, đàn anh mong muốn lên đường nằm trong không].

Tô Hoài: [Cún con cái OK.jpg].

Tô Hoài: [Lúc này cho tới anh tiếp tục gọi năng lượng điện mang lại em, tuy nhiên ko cần thiết đón đâu].

Tô Hoài: [Anh cũng đem theo gót các bạn nhé?].

Khương Ngạn Hi: [Bé thỏ White OK.jpg].

Tô Hoài: [Cún con cái liếm nhỏ bé thỏ White.jpg].

Khương Ngạn Hi tiện tay lướt lịch sử vẻ vang lời nhắn của nhì người, sở hữu cảm xúc nghe đâu kể từ khi yêu thương nhau cậu và đàn anh cũng chẳng thay cho thay đổi gì bao nhiêu – nguyệt lão tình này sẽ không hề tác động cho tới việc làm của nhì người.

Cậu cực kỳ mến tình trạng thế này, cực kỳ thiệt, nó ko khiến cho cậu sở hữu cảm xúc gian nguy như coi một cây đuốc cháy rụi thiệt nhanh chóng.

Nó khiến cho cậu càng tăng yêu thương cuộc sống đời thường lúc này.

Nhờ thương yêu mặc cả trái đất này đều trở thành êm ấm, ngày nào thì cũng ngọt như lối.

Và thường ngày sự và lắng đọng mộc mạc ấy lại càng tăng đậm đà rộng lớn.

Không cần thiết lo ngại được lo ngại mất mặt, ko cần thiết nhọc sức níu kéo.

Bởi bọn họ tin tưởng tưởng người còn sót lại một cơ hội vô cùng.

Khi Tô Hoài xuống máy cất cánh rồi phi vào chống riêng biệt ở sàn bar, phụ thân người cơ đang được quẩy chuẩn bị điên rồi, còn chẳng hiểu sao lại đang tiếp tục tấn công lộn.

Anh coi Khương Ngạn Hi thứ nhất, và cậu cũng chính là người loại nhất nhìn thấy anh: hai con mắt nhuốm men say sáng sủa rực vô căn chống lù mù tối.

Hai người coi nhau một giây, nằm trong nở nụ cười cợt.

Hai ngôi sao sáng phổ biến nằm trong toá khẩu trang y tế và kính mát, nhằm lộ khuôn mặt rất đẹp trai cả trái đất này đều nghe biết.

Kỷ Vũ đùng một cái thất sắc, bịa đặt ly rượu vô tay xuống. Hình như cậu chàng đã và đang chếnh choáng rồi – lớp ngụy trang tuyệt vời và hoàn hảo nhất ngày thông thường bị xé tinh khiết, chỉ rét mướt nhạt nhẽo chứa chấp lời: "Sao ở đâu cũng đều có cái mặt mũi anh xuất hiện nay thế anh trai".

Thiệu Văn Dư ko giận dỗi mà còn phải ngồi xuống cạnh cậu chàng, nhíu mi mỉm cười cợt cợt nhả: "Sao anh rất có thể vắng vẻ mặt mũi ở điểm sở hữu em được đây? Phải biết tôn trọng các bạn cặp chứ".

Tưởng Hằng Chi kính chào chất vấn Thiệu Văn Dư, sụp rượu mang lại y: "Ca khúc mới mẻ cực kỳ hay! Cảm ơn anh vì như thế đang được tặng vé tham gia chương trình biểu diễn phen trước, tôi vẫn còn đó lưu giữ cuống vé trên đây, lát nữa ca thần kí chung cái brand name được chứ? Tôi mong muốn dán nó vô nhà".

Thiệu Văn Dư cười cợt, vấp ly với anh: "Hôm này cho tới chống thao tác của tôi nghịch tặc đi".

Tưởng Hằng Chi đang được hâm mộ Thiệu Văn Dư lâu rồi, phen trước bắt gặp thì ko tiện theo gót xua đuổi idol vì như thế còn bận phiền lòng mang lại Khương Ngạn Hi, giờ đang được trọn vẹn trở thành cậu người yêu thích nhỏ.

Kỷ Vũ coi nhì người hòa phù hợp với nhau vô nháy đôi mắt cơ, chán ngán nhắn tin tưởng thả thính với cậu cún con cái một vừa hai phải câu được, rét mướt lùng cười cợt nhạo một giờ.

Tô Hoài ngồi xuống cạnh Khương Ngạn Hi, xoa xoa song má giá bừng của cậu, rồi lại thân thiện vần vò dái tai.

Đây là lần thứ nhất anh thấy Khương Ngạn Hi tợp rượu. Tô Hoài rủ đôi mắt coi xương quai xanh rớt hồng hồng như ẩn như hiện nay bên dưới lớp phần cổ áo, tròng đôi mắt không sáng quá lại: "Em tợp rượu à?".

Bình thông thường Khương Ngạn Hi cực kỳ hiếm khi tợp rượu, nên tợp với những người thân quen cơ, thời điểm ngày hôm nay chẳng bao nhiêu Khi cậu được tụ luyện với đồng chí nên mới mẻ tợp một không nhiều.

Khương Ngạn Hi đang được chếnh choáng say rồi, cậu dụi mặt mũi vô lòng Tô Hoài, buồn ngủ khép hờ mi mắt: "Dạ".

Một tuần rồi ko bắt gặp, Tô Hoài chỉ dám kềm chế ôm vai cậu, hầu kết lăn kềnh lăn kềnh, góc nhìn tối tăm coi mặt hàng mi dày phía bên dưới.

"Đàn anh ơi...". Khương Ngạn Hi ngấc đầu lên coi anh, song môi đỏ hỏn rộng lớn thông thường ngày: "Xuân Mã sở hữu khỏe mạnh ko ạ?".

Tô Hoài biết Khương Ngạn Hi say thiệt rồi, cười cợt hỏi: "Chẳng nên anh gửi nuôi nó ở trong nhà em hoặc sao?".

Cậu ngơ ngẩn cúi đầu tâm trí một chốc, rồi lại ngấc lên cười cợt cười: "Ừ nhỉ, nó khỏe mạnh lắm, Tiểu Ngọc công cộng sinh sống với nó cực kỳ tự do, đàn anh chớ lo ngại nha".

Tô Hoài khôi hài xoa đầu cậu: "Ừ, thời buổi này anh cũng coi đoạn phim em gửi mà".

Khương Ngạn Hi ngờ ngạc lẩm bẩm: "Xuân Mã thực sự... đáng yêu lắm... Tai cũng mượt, tuy nhiên nhưng mà nó gặm không còn nhì chậu cây em trồng rồi... Em còn trồng rau xanh bên trên ban công mang lại nó ăn nữa, tuy nhiên bao nhiêu ngày hôm trước sở hữu bão, chết trôi không còn nhẵn...".

Khương Ngạn Hi trình bày mãi, tấm tức cho tới chừng đỏ hỏn cả mắt: "Đàn anh ơi, tội nghiệp Xuân Mã, nó nhưng mà đói bụng thì nên làm thế nào lúc này...".

Tô Hoài nín cười cợt thơm lên tóc cậu một chiếc, trong cả mái đầu Khương Ngạn Hi cũng ngòn ngọt hương thơm hoa chanh: "Không sao, lát nữa đàn anh chung em trồng cây mới".

"Dạ". Khương Ngạn Hi tủi than thở gật đầu. "Em cảm ơn đàn anh".

Ba người cơ coi cảnh chim loài chuột nhưng mà không còn chịu đựng đựng nổi nữa, túm cả nhì nằm trong đi dạo board game.

Tô Hoài thay cho Khương Ngạn Hi tợp không còn rượu, nhưng mà tửu lượng anh cũng chẳng nên vô đối, một khi sau nhì người đang được tựa vô nhau nhưng mà lăn kềnh rời khỏi ngủ bên trên ghế rơi lông rồi.

Thiệu Văn Dư khôi hài tự sướng bọn họ lại, rồi cả phụ thân người cơ nằm trong thay cho phiên chụp công cộng.

"Ghê thiệt, kị sĩ cơ". Thiệu Văn Dư quá thời gian Tô Hoài đang được uể oải nhưng mà mai mỉa. "Hay tôi trả nhì người này về căn nhà trước nhé?".

Xem thêm: bến xe thương thái vi

Kỷ Vũ hứa tăng tăng nữa, vùng lên khôi hài coi nhì người bên trên ghế: "Quan trọng là trả về căn nhà ai?".

Tưởng Hằng Chi trầm dìm, tuyên bố chủ ý một cơ hội rất là bảo thủ: "Đương nhiên là ai về căn nhà nấy rồi. Tôi với Tiểu Vũ trả Hi Hi về, anh Văn Dư trả Tô Hoài về đi".

Tô Hoài chậm rãi rãi ngỏ đôi mắt rời khỏi, nâng Khương Ngạn Hi dậy rồi nhạt nhẽo giọng: "Không cần thiết, quý khách về lên đường, tôi gọi trợ lí cho tới đón".

Tưởng Hằng Chi coi chằm chằm Khương Ngạn Hi đang được ngất nhân sự với vẻ mặt mũi như u già nua phiền lòng mang lại con cái, mong muốn trình bày lại thôi, bị Kỷ Vũ lôi rời khỏi ngoài: "Trợ lí của tôi cho tới rồi, lên đường trước nha, hứa phen sau tợp tiếp".

Thiệu Văn Dư coi chằm chằm Kỷ Vũ và Tưởng Hằng Chi, nhíu mi bước theo: "Cho tôi về nhờ với".

.

Tới căn hộ Kim Nguyệt, Tô Hoài bế Khương Ngạn Hi đang được ngủ say xuống xe pháo.

Cậu đùng một cái ngỏ đôi mắt ở ngay lập tức cửa ngõ vô, ôm cổ Tô Hoài ngờ ngạc coi anh, đùng một cái khàn giọng hỏi: "Đàn anh ơi, anh vẫn muốn ngủ với em không?".

Tô Hoài tỉnh rượu không còn nửa hồn người vô nháy đôi mắt, giới hạn bước coi cậu với góc nhìn tối tăm, tĩnh mịch một chốc, lại trình bày vẻ bất lực: "Giờ muộn rồi, em còn say nữa, anh tiếp tục thấy tội lỗi lắm".

Khương Ngạn Hi mơ tưởng coi anh, lẩm bẩm: "Vậy lát nữa đàn anh ghi nhớ nhắc em tợp dung dịch nha".

Tô Hoài khá khựng lại, trong cổ họng khàn cả đi: "Kì phân phát tình của em đang được cho tới rồi à?".

Khương Ngạn Hi buồn ngủ nhắm đôi mắt lại, tự do rúc ráy vô lồng ngực giàn giụa pheromone cỏ hạ, ừ một giờ thiệt trầm: "Đến kể từ ngày hôm qua rồi".

Tô Hoài cúi xuống cổ Khương Ngạn Hi ngửi một chiếc, rất có thể là dung dịch khắc chế thời gian ngắn vẫn còn đó ứng dụng và dung dịch khử hương thơm cũng rất được phun tương đối nhiều, nên pheromone của cậu chỉ nồng rộng lớn khi thông thường đôi khi.

Tô Hoài vì thế dự một chốc, ôm Khương Ngạn Hi về phía cửa hàng.

Cậu hé mắt: "Mình ko về căn nhà ạ?".

Anh điềm đạm đáp: "Mua vài ba loại trước đã".

Khương Ngạn Hi giãy đạp giụa: "Em tự động lên đường được nhưng mà đàn anh".

Tô Hoài cảnh giác buông cậu rời khỏi, cầm tay cậu chầm chậm rãi lên đường bên trên tuyến đường tối tăm nhưng mà đìu hiu.

Ánh đèn lối White bị cây xanh rậm rì ngày hè chắn lại phần này, bóng mát loang lổ rung rinh rinh bên dưới từng bước đi sở hữu song phần loạng choạng của Khương Ngạn Hi.

Tô Hoài quay đầu sang một bên review khuôn mặt mũi chếnh choáng say, thơ ngây nhưng mà vẫn say đắm hoặc: "Mấy giờ em tợp thuốc?".

Bước chân Khương Ngạn Hi khá khựng lại, cậu trở ngại suy nghĩ: "Một giờ sáng sủa thì phải".

Tô Hoài lấy Smartphone rời khỏi coi, đang được 0 giờ 50 phút rồi.

Anh hoảng dung dịch không còn ứng dụng khiến cho pheromone mất mặt kiểm soát nên đành kéo cậu vô bên dưới một nghiền cây, ngón tay mò mẫm rời khỏi sau gáy xoa nhẹ nhàng tuyến thể đang được chính thức giá rực, thấp giọng dụ dỗ dành: "Bé cưng ngoan ngoãn này, cù sang trọng một phía lên đường, nhằm anh chung em ghi lại trước".

Khương Ngạn Hi nghe câu nói., chầm chậm rãi cù sang trọng rồi cúi đầu. Nơi tuyến thể nhanh gọn nhói lên nhè nhẹ nhàng, cậu ko nhịn được nhưng mà rên một giờ trầm trầm.

Thầy thỏ đang được học viên giáo dục vượt lên trên chất lượng tốt nên trọn vẹn ko kiểm soát được tiếng động bản thân phân phát rời khỏi, như thể đang được quên cả cơ hội chịu đựng đựng.

Con lối nhỏ tối khuya vượt lên trên yên bình, xung xung quanh là căn hộ, tiếng động rất có thể tương truyền xa xôi – sở hữu Khi căn nhà này Open buột cũng nghe thấy được.

Hơi thở Tô Hoài rối loàn phần này, bèn giơ tay lên lấp mồm cậu lại, thỏa mến truyền pheromone vô tuyến thể rồi lại ganh đua phảng phất mút rời khỏi những giờ nghe vô nằm trong lù mù ám, cảnh giác mút tinh khiết tuyến thể giàn giụa pheromone thơm phức ngọt vô kì phân phát tình, ko nhằm phần cổ áo Khương Ngạn Hi bị ẩm.

Anh nhẹ dịu lùi rời khỏi, chi tiết liếm tinh khiết chút pheromone còn vương vãi lại, sử dụng hương thơm hương thơm của tôi quấn lấy cậu như 1 loại thuốc chữa bệnh phun khử hương thơm riêng biệt.

Lát nữa còn nên vô cửa hàng, anh không thích bất kể ai ngửi được hương thơm hương thơm và lắng đọng này.

Mùi cỏ hạ thơm phức ngát hòa vô tối hè, bị làn bão táp êm ả thổi ra đi.

Trong cửa hàng chẳng sở hữu ai, đêm tối nhân viên cấp dưới ko thao tác, chỉ mất khối hệ thống bán sản phẩm tự động hóa.

Tô Hoài lấy nhì lọ dung dịch giải rượu rồi kéo Khương Ngạn Hi đang được dính vào lấy bản thân như gà con cái sang trọng quần thể thiết bị người rộng lớn, tiện tay lựa chọn nhì vỏ hộp khí cụ học hành.

Khương Ngạn Hi coi cái vỏ hộp nhỏ vô tay anh chằm chằm, đùng một cái đỏ hỏn đôi mắt, ngấc đầu chất vấn với giọng mũi mượt mại: "Đàn anh mong muốn đi tìm kiếm người không giống ạ?".

Tô Hoài sửng bức, buồn cười: "Em nghĩ về anh lăm le mò mẫm ai?".

Dường như nước đôi mắt của Khương Ngạn Hi vô kì phân phát tình là không tính tiền, mến tuôn rơi là tuôn rơi ngay: "Nhưng, ban nãy đàn anh bảo, muộn rồi nên ko ngủ với em nhưng mà...".

Tô Hoài một vừa hai phải luýnh quýnh một vừa hai phải nhức lòng, ôm cậu dụ dỗ dành riêng, khôi hài rời khỏi lệnh: "Này Khương Ngạn Hi, phen sau cho tới kì phân phát tình anh ko mang lại em tợp rượu nữa đâu".

Đêm hôm khuya khoắt nhưng mà sử dụng giọng điệu thế này than khóc mếu máo... Alpha này chịu đựng nổi?

Omega mít ẩm vô kì phân phát tình khóc cái là không ngừng nghỉ nổi, nức nở trong tâm Alpha như 1 đứa trẻ: "Vâng, thế đàn anh chớ mò mẫm người không giống nhé...".

Tô Hoài nhịn nỗi khích động ko đúng khi, nhắm đôi mắt lại, rẽ mặt mũi tai cậu kiên trì dụ dỗ dành: "Không sở hữu người không giống, chỉ mất em thôi. Dụng cụ học hành chỉ cho từng thầy thỏ sử dụng, học tập từng tiết của thầy thỏ, chỉ mến từng bản thân thầy thỏ thôi".

Khương Ngạn Hi thông thoáng điềm đạm lại, níu chặt lấy vai anh, tấm tức dạ một giờ còn vương vãi nồng giọng mũi.

Tô Hoài cúi đầu thơm lên mặt hàng mi ướt sũng, điểm con cái ngươi toàn ý nuông chiều thương cảm, vệ sinh đôi mắt chung cậu rồi thấp giọng hỏi: "Giờ bản thân về học tập nhé?".

Khương Ngạn Hi ôm cổ Tô Hoài ko buông, đỏ hỏn đôi mắt gật đầu.

Bị cậu bám lấy thế này, lồng ngực Tô Hoài đang được chuẩn bị phình đồ sộ vì như thế xúc cảm êm ấm.

Anh quăng quật khí cụ học hành vô cái túi nhỏ của Khương Ngạn Hi, cõng cậu về căn nhà.

Sáng ngày sau, song thầy trò một vừa hai phải kết đốc khóa đào tạo mới mẻ chìm vô giấc mộng đang được nghe thấy giờ Smartphone reo miên man.

Tô Hoài hoảng Khương Ngạn Hi tỉnh, cau mi ngồi dậy tắt Smartphone cậu lên đường, rồi mới mẻ nhận Smartphone của tôi.

Hứa Mính chuẩn bị khóc cho tới điểm rồi: "Anh ruột của anh ý ơi, sao cậu ko treo khẩu trang y tế lại lên đường mua sắm bao cao su đặc hả!! Lại còn lựa chọn với lựa... rõ rệt là lâu!! Giờ ko lý giải nổi nữa rồi! Cậu mong muốn anh bị tiêu diệt lên đường mới mẻ thỏa mãn à!!".

Tô Hoài nhằm trần nửa thân thuộc bên trên quyến rũ, tựa vô đầu chóng, tiện tay dém chăn mang lại Khương Ngạn Hi rồi chất vấn với giọng biếng nhác: "Bị chụp lại rồi à?".

Hứa Mính: "Dân mạng đăng lên! Nếu là bọn paparazzi thì còn thâu tóm về được, chi phí mua sắm tin tưởng dạo bước này chuẩn bị đầy đủ mang lại cậu thầu cả cái sảnh golf rồi đó, cậu tự động trình bày lên đường, phen này mong muốn anh lý giải thế này đây? Hotsearch đang được ép xuống nhì phen rồi nhưng mà vẫn ko ém nhẹm được, người vô giới cũng biết không còn rồi, cứng cáp cậu ko lăm le bảo anh hạn chế wifi toàn nước đấy chứ?".

Tô Hoài lặng yên một chốc, cụp đôi mắt coi ngón tay Khương Ngạn Hi: "Kệ đang được, đợi thức dậy rồi trình bày tiếp".

Hứa Mính rít lên: "Ông giời còn mong muốn ngủ nữa à?! Nhân dân toàn nước thức White tối vì như thế ông, ông còn tồn tại tâm lý ngủ tiếp?".

Xem thêm: minh quế tái tửu

Tô Hoài lấy tay lấp ống nghe, nhíu mi thấp giọng: "Đợi em ấy tỉnh táo đang được, chiều em gọi anh sau".

Hứa Mính ko tin tưởng nổi nhưng mà lặng yên một khi, hít thâm thúy một hơi: "Cậu mong muốn công khai?".

Tô Hoài quay đầu sang một bên coi khuôn mặt yên ổn bình của Khương Ngạn Hi, nhì giây sau mới mẻ ừ một giờ trầm trầm.