hoa mùa hạ truyện

Trên trái đất này, thật nhiều chuyện đều là lần ko đi ra nguyên nhân. Giống như Hà Nhiễm đem lòng yêu thương Tiêu Hàn, tương tự như Tiêu Hàn đem lòng yêu thương Hà Nhiễm. Vì sao đau nhức cho tới vậy nhưng mà vẫn ko thể ngừng yêu? Đó vĩnh viễn là thắc mắc nhưng mà ko một ai hoàn toàn có thể trả l


Tên gốc: Hắn đứng vô hạ hoa xán lạn
Tác giả: Thái Hậu Quy Lai
Thể loại: Hiện đại, ấm cúng, cảm động, nữ giới truy, nữ giới cường, ngược nam giới, SE
Độ dài: 53 chương
Tình trạng: Hoàn

Bạn đang xem: hoa mùa hạ truyện


Trên đời này, số phận là loại tất cả chúng ta ko thể thay cho thay đổi, chỉ hoàn toàn có thể gật đầu nhưng mà thôi. Giống như Hà Nhiễm vẫn yêu thương Tiêu Hàn vì chưng cả trái ngược tim bản thân, vậy nhưng mà cô vẫn ko thể ở mặt mũi anh. Giống như Tiêu Hàn vẫn nâng niu, nâng niu Hà Nhiễm vì chưng toàn bộ những gì anh đem, vậy nhưng mà anh vẫn không thể cứu vãn được cô kể từ tay của tử thần.
 
Lần thứ nhất Tiêu Hàn và Hà Nhiễm gặp gỡ nhau là ở siêu thị gội đầu điểm anh thao tác làm việc. Ngày bại, mặc dù Hà Nhiễm ko thấy rõ rệt mặt mũi anh, tuy nhiên tiếng nói và từng động tác cử chỉ của anh ấy vẫn nhằm lại cho tới cô tuyệt hảo thâm thúy. Vậy nên, Hà Nhiễm Khi này đã bỏ mặc toàn bộ nhưng mà một đằm thắm 1 mình tìm về vùng Tiêu Châu hẻo lánh xa cách xôi chỉ nhằm hoàn toàn có thể hội ngộ người con trai ấy.
 
Hà Nhiễm cảm nhận thấy Tiêu Hàn so với những người dân xung xung quanh thiệt ghẻ lạnh và xa cách cơ hội, tuy nhiên ẩn sâu sắc vô hai con mắt đen ngòm rét mướt lùng ấy nhượng bộ như lại là cả một vùng trời quá khứ bi thương. Cô ham muốn vén mùng quá khứ của anh ấy, ham muốn hiểu được điều gì hoàn toàn có thể tạo nên hai con mắt của một người con trai trở thành u buồn nhượng bộ ấy.
 
Vậy là, trái ngược tim Tiêu Hàn tưởng chừng như vẫn khép chặt, lại vì như thế Hà Nhiễm nhưng mà ngỏ đi ra thêm 1 lần tiếp nữa.

Xem thêm: bay nam van huong ve phuong bac

Xem thêm: tôi trở thành vợ nam chính

 
anh-den-trong-con-mua-hoa-mua-ha-tac-gia-thai-hau-quy-lai
 

Trong đôi mắt Tiêu Hàn, Hà Nhiễm có những lúc rất rất thơ ngây, có những lúc lại trầm trồ trưởng thành và cứng cáp trước tuổi hạc. Có khi cô tựa như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn ngoãn, có những lúc lại rất rất tinh nghịch tai quái, khó tính. Nhưng chỉ việc là Hà Nhiễm, thì mặc dù cô đem là kẻ thế nào chuồn chăng nữa, Tiêu Hàn anh vẫn tiếp tục luôn luôn dang tay ôm cô vô lòng.
 
Nhưng nhưng mà, Hà Nhiễm là đái thư mái ấm bọn họ Hà, còn Tiêu Hàn chỉ là 1 trong những người con trai cô độc và nghèo khổ túng. Chị gái của Hà Nhiễm từng chấp nệ nhưng mà bám theo xua tình thương yêu của tôi, nhằm rồi sau cùng cần nhảy lầu tự động sát. Hà Nhiễm biết, nếu như cô cũng chấp nệ ở mặt mũi Tiêu Hàn, kết viên của nhì người bọn họ cũng tiếp tục rất rất bi thương. Vậy nên, Hà Nhiễm trước đó chưa từng nghĩ về tiếp tục ở mặt mũi anh hoàn hảo đời, cô đơn thuần ham muốn được chấp nhận phiên bản đằm thắm bản thân phóng túng một đợt nhưng mà thôi.
 
Vậy nên, Hà Nhiễm vẫn tách xa cách Tiêu Hàn nhằm cho tới Bắc Kinh, tuy nhiên Tiêu Hàn vì như thế ko thể quên, nên vẫn lặn lội cho tới Bắc Kinh chỉ nhằm lần Hà Nhiễm.
 
Thế tuy nhiên, mặc dù nhì người bọn họ hoàn toàn có thể vượt lên từng khoảng cách, cũng không thể thay cho đối ý trời. Căn bệnh dịch nan hắn nhưng mà Hà Nhiễm từng chữa trị ngoài đùng một phát tái mét trị, sinh mệnh nhân loại, kì thực quá đỗi mỏng mảnh.
 
Tiêu Hàn hiểu ra bệnh dịch tình của Hà Nhiễm, hiểu ra rằng sau này của nhì người bọn họ vô nằm trong u ám và mờ mịt, tuy nhiên anh cam tâm tự nguyện ở mặt mũi cô. Bởi anh biết, anh vẫn nhún nhường quá sâu sắc vô tình thương yêu với cô rồi, cũng muốn xoay đầu cũng không thể kịp nữa.
 
"Dòng thời hạn ko thể chảy ngược, bởi thế, câu nói. thề nguyền ước cảm động lòng người nhất, ko cần là “anh yêu thương em” nhưng mà là “ở mặt mũi nhau”.*
 
“Em ko mến người không giống đơn giản dễ dàng hứa hứa hẹn, tuy nhiên giờ đây em ham muốn nghe anh thề nguyền. Thề rằng anh vĩnh viễn ko tách quăng quật em.”
 
“Anh thề nguyền, cho tới bị tiêu diệt mới nhất thôi.”
 
Nhưng nhưng mà, Tiêu Hàn lại không thể lưu giữ gìn câu nói. thề nguyền ấy. Bởi vì như thế, anh không tồn tại chi phí, anh ko thể cho tới cô ĐK chữa trị bệnh dịch cực tốt. Căn bệnh dịch hiểm nghèo khổ không ngừng nghỉ dày vò cô, khiến cho cô sinh sống ko vì chưng bị tiêu diệt. Nhìn cô Chịu đựng gian khổ, Chịu đựng mệt nhưng mà chẳng biết làm thế nào, so với Tiêu Hàn có lẽ rằng còn đau nhức hơn hết bị tùng xẻo. Tiêu Hàn nhức, thực sự rất rất nhức, đau tới ko thở nổi, giống như đem 1 bàn tay vô tình bóp nát nhừ trái ngược tim anh.
 
Vậy nên, anh gật đầu buông tay Hà Nhiễm, gật đầu nhượng bộ Hà Nhiễm cho 1 người con trai không giống đem đầy đủ năng lực kéo dãn sự sống và làm việc cho cô. Nói anh nhu nhược cũng khá được, trình bày anh không có tác dụng cũng không vấn đề gì, anh chỉ ham muốn cô nàng của anh ấy hoàn toàn có thể an yên lặng nhưng mà sinh sống hoàn hảo kiếp này.
 
“Trước bại tiềm năng của anh ấy là cho tới em một cuộc sống đời thường đủ đầy.”
“Nhưng lúc này anh chỉ mong sao em được mạnh khỏe mạnh, bình an.”
 
Tiêu Hàn gật đầu tách xa cách, tuy nhiên Hà Nhiễm ko cơ hội nào là buông quăng quật. Hai mươi tuổi hạc của những người không giống, hoàn toàn có thể đó là cả cuộc sống của cô ý. Đời này quá ngắn ngủn, cô chỉ hoàn toàn có thể trao hoàn hảo trái ngược tim cho tới riêng rẽ một người.
 
"Em thà bị tiêu diệt vô trong tầm tay của anh ấy, còn rộng lớn 1 mình đi ra chuồn bên trên chóng bệnh dịch đơn độc giá rét."
 
Để yêu thương, nhân loại tớ người sử dụng trái ngược tim. Để xa cách, nhân loại tớ người sử dụng lí trí. Nhưng Tiêu Hàn anh vẫn vì như thế Hà Nhiễm nhưng mà rơi rụng không còn lí trí rồi. Đến sau cùng, vẫn chính là anh ko nỡ tách chuồn. Lúc ấy, Hà Nhiễm mới nhất biết, hóa đi ra tình thương yêu anh giành cho cô đối với tưởng tượng của cô ý còn sâu sắc nặng trĩu rộng lớn thật nhiều đợt.
 
Khi u của Tiêu Hàn gặp gỡ tai nạn ngoài ý muốn, anh cần về bên quê mái ấm nhằm thực hiện tròn trĩnh chữ hiếu. Trước khi anh chuồn, cô vẫn trình bày "Chờ anh trở về". Lúc ấy, Tiêu Hàn trọn vẹn ko biết, này là câu sau cùng nhưng mà Hà Nhiễm trình bày với anh.
 
Tiêu Hàn vẫn đi ra mức độ lưu giữ gìn lời hứa hẹn hoàn hảo đời cùng mọi người trong nhà của nhì người bọn họ. Vậy nhưng mà sau cùng, Hà Nhiễm lại không thể lưu giữ hoàn hảo câu nói. thề nguyền.
 
Tiêu Hàn, căn số của em vốn liếng rất xấu, thiệt may là hoàn toàn có thể gặp gỡ được anh, nhằm em ko cảm nhận thấy bản thân xứng đáng thương, nhằm em không thật tiếc nuối Khi tách xa cách trần gian này. 
 
Hà Nhiễm của anh ấy, ở điểm ấy chúc em bình yên lặng và niềm hạnh phúc. Anh ở điểm này sẽ hỗ trợ em bám theo xua thích hợp, hứa hẹn em kiếp sau, bản thân tiếp tục cùng mọi người trong nhà cho tới Khi bạc đầu.
 
Như thế nào là là tận nằm trong của đau nhức, cho tới giờ Tiêu Hàn vẫn hiểu rất rõ ràng rồi. Nhưng anh trước đó chưa từng ăn năn hận vì như thế vẫn yêu thương cô, và nếu như thời hạn đem xoay ngược quay về, anh vẫn lựa chọn yêu thương cô như vậy.
 
Trên trái đất này, thật nhiều chuyện đều là lần ko đi ra nguyên nhân. Giống như Hà Nhiễm đem lòng yêu thương Tiêu Hàn, tương tự như Tiêu Hàn đem lòng yêu thương Hà Nhiễm. Vì sao đau nhức cho tới vậy nhưng mà vẫn ko thể ngừng yêu? Đó vĩnh viễn là thắc mắc nhưng mà ko một ai hoàn toàn có thể vấn đáp.
 
"Nếu trời vẫn cho chính bản thân đem nhau
Thì sao cần gieo u sầu
Những điểm bản thân qua loa, in từng vết dấu
Anh ơi, nỡ quên thiệt sao?..."**
_____________
 
Chú thích:
"...": Trích kể từ truyện, được edit vì chưng reviewer.
"..."*: Trích "Anh tiếp tục đợi em vô hồi ức"- Tân Di Ổ
"..."**: Trích câu nói. bài bác hát "Ta còn thuộc sở hữu nhau"- Hương Tràm
 

Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105
Bìa: #Tịch Phi
 
*Hình hình ảnh chỉ mang ý nghĩa hóa học minh họa
Cre: Google/Huaban