gặp người đúng lúc truyện

Chương 1

Trong sàn bar nhập nhoạng ánh sáng của đèn láo nháo những giờ đồng hồ nhạc đinh tai nhức óc, tôi trốn vô một góc quầy nốc không còn ly này cho tới ly không giống, nốc như 1 đứa phụ nữ bất cần thiết đời đang được thám thính rượu giải phiền. Rượu chảy vô họng thực hiện rộp rát cổ tôi, rộp cả trái ngược tim tôi.

Bạn đang xem: gặp người đúng lúc truyện

Uống cho tới ly loại mươi một thì Smartphone vào trong túi tôi chính thức lúc lắc lên, nhìn thương hiệu người gọi cho tới hiện trên màn hình hiển thị, tôi chỉ cười cợt nhạt nhẽo rồi đưa kệ mang lại nó fake trở nên cuộc gọi nhỡ. Lúc sau, ông chồng cũ của tôi gọi ko được, lại nhắn tin cậy đến:

– Linh, anh van lỗi, giờ em đang được ở đâu? Anh cho tới đón em.

– …

– Anh biết anh đem lỗi với em, tuy nhiên thiệt sự anh ko thể thực hiện không giống được. Em chớ nghĩ về quẩn nhé, đời còn lâu năm, còn tìm ra nhiều người đảm bảo chất lượng rộng lớn anh. Đừng nghĩ về quẩn nhé em. Anh van em đấy.

Tôi ko vấn đáp nhưng mà chỉ nỗ lực ly rượu lên nốc, trong thâm tâm thì thầm rủa “nghĩ quẩn cái tiên sư phụ vương ngôi nhà mi, bà mi sẽ không còn lúc nào vì như thế một thằng cặn buồn phiền như mi nhưng mà nghĩ về quẩn. Bà mi chỉ mong muốn nốc rượu một hôm làm sao cho thật say rồi ngày mai gạt bỏ mi, nối tiếp sinh sống hạnh phúc thôi”.

Nhưng mà… càng nốc nhiều rượu, tôi lại càng xem sét nhằm thực hiện được điều này, tôi sẽ rất cần cần thiết một thời hạn lâu năm chứ không cần cần chỉ sử dụng một tối say rượu là gạt bỏ được. Tình cảm đang được kéo dãn tía năm ko cần rằng quên là quên, huống hồ nước thời điểm hôm nay còn là một ngày cưới của tôi.

Đúng, ngày cưới của tôi…

Vậy nhưng mà Khi tất cả đang được sẵn sàng tươm tất vớ hoàn thành, ông chồng tôi lại gọi năng lượng điện cho tới nhằm thông tin anh tao ko thể cho tới đón dâu được, anh tao trót thực hiện bạn tri kỷ tôi có thai rồi. Hơn tía mon, là đàn ông. Hôm ni ngôi nhà cô tao đến tới ngôi nhà anh tao nhằm ăn vạ thì từng chuyện mới mẻ vỡ bục.

Khỏi cần rằng, lúc nghe được tin cậy ấy tôi đang được sốc thế nào, xúc cảm như bản thân đang được lâng lâng phía trên mây bị rơi toẹt một chiếc xuống vực thẳm. Đám cưới bị diệt quăng quật, hàng trăm ngàn mâm cỗ cần sập chuồn, cha mẹ xấu xí hổ ko biết giấu quanh mặt mày vô đâu, còn tôi, tôi ko Chịu đựng được những lời nói rèm trộn của những người đời nên chạy cho tới trên đây nốc rượu.

Mẹ kiếp!!!

Tôi càng nghĩ về càng cảm nhận thấy trong thâm tâm nhức nhói không dễ chịu, tương tự như đem một chiếc sợi lớn ghim vô này mà không tồn tại cơ hội nào là nhổ rời khỏi được, xúc cảm chuẩn bị được tạo nàng dâu rồi chỉ qua chuyện vài ba giờ đồng hồ đang được tự nhiên phát triển thành một kẻ bị quăng quật lại thực hiện tôi ko Chịu đựng nổi, cứ thế nốc rượu như nước lọc nhằm tương đối men xoa nhẹ nhàng lòng bản thân.

Không biết nốc thêm thắt từng nào ly, Smartphone của tôi lại nối tiếp lúc lắc lên, thứ tự này là ông chồng hụt nhắn tin cậy ko được nên chuyển sang gọi năng lượng điện. Đang nốc rượu nhưng mà bị nhiều chuyện, tôi điên vượt lên trước nên nỗ lực máy lên, gào rõ rệt to:

– Gọi lắm thế.

– Linh, em đang được ở đâu, ở đâu anh cho tới đón em?

– Anh bị thần kinh trung ương à? Tôi đang được ở với tình nhân tôi, anh cho tới đón thực hiện gì?

– Em chớ như vậy, anh biết em buồn tuy nhiên em ko nên dùng cơ hội ê nhằm dối trá anh đâu. Em đang được ở sàn bar cần không?

– Ừ, đang được ngồi nốc rượu với tình nhân mới mẻ. Sao?

– Anh ko tin cậy. Em chớ dối trá anh thế, em lấy đâu rời khỏi tình nhân mới mẻ.

– Anh cắm sừng tôi được, ngủ với chúng ta tôi mà đến mức chửa to tướng rời khỏi thế, anh nghĩ về tôi không tìm kiếm được thằng nào là rộng lớn anh cứng cáp. Nói mang lại nhưng mà biết, bà trên đây vơ tay một chiếc là hốt được cả lô. Anh là cái quái ác gì nhưng mà tôi cần lừa anh.

– Thôi, em chớ phẫn uất nữa, điềm tĩnh rồi rỉ tai được không? Em ở bar nào là, anh cho tới đón em về.

Lúc này nhị đôi mắt tôi đang được chính thức hoa lên rồi, tôi không thích cái lão ông chồng hụt ê biết bản thân thống khổ vì như thế thất tình nên lảo hòn đảo bước xuống ghế, tiếp sau đó thò tay túm bừa một người con trai đang di chuyển cho tới quầy, áp Smartphone vô tai anh ta:

– Anh yêu thương, rằng là em đang được ở với anh chuồn. Quý khách hàng này cứ ko tin cậy em đang được ở với anh.

Đúng thời gian đó, nhạc fake bài xích nên cả sàn bar đột chốc im thin thít kỳ lạ thông thường, người con trai ê khẽ liếc tôi, rõ rệt là lạ lẫm tuy nhiên anh tao vẫn im thin thít tâm lý vài ba giây rồi sau cùng cũng nói:

– Ai gọi Smartphone cho tới mang lại em đấy?

– Người yêu thương cũ của em.

– Anh ko mến tình nhân cũ của em gọi mang lại em, kể từ giờ chớ nghe nữa, tắt máy chuồn.

Giọng anh tao con trai rất rất, biểu diễn mô tả làm thế nào nhỉ, như loại vừa vặn ấm cúng tuy nhiên cũng vừa vặn giá buốt lùng, trong cả bao nhiêu lời nói bịp bợm hùn tôi cũng khiến cho người không giống đem xúc cảm rất đáng để tin cậy.

Tôi nỗ lực Smartphone áp lại vô tai bản thân, bảo với Nhật:

– Nghe thấy chưa? Đang ở với tình nhân, miễn nhiều chuyện. Từ giờ chớ liên hệ hoặc nhằm tôi bắt gặp cái phiên bản mặt mày của anh ý nữa. Cút chuồn bao xa thẳm được thì cút.

– Linh, anh…

Không đợi anh tao rằng xong xuôi, tôi đang được hớt tóc rụp máy một chiếc rồi tắt luôn luôn mối cung cấp Smartphone, hoàn thành ngấc lên, tấp tểnh rằng một câu cảm ơn tuy nhiên lại thấy người ê đang được chuẩn bị chuồn khuất rồi.

Khi ấy trí tuệ tôi lâng lâng, ko tự động ngôi nhà được nên đuổi theo túm lấy tay anh tao. Ai ngờ còn còn chưa kịp cảm ơn thì trong cổ họng tự nhiên lợm lên, tiếp sau đó “ọe” một chiếc rõ rệt lớn, ọe sạch sẽ rời khỏi người anh tao.

– Cô thực hiện vật gì vậy?

– Tôi… cảm …ọe… ọe…

Cả ngày thời điểm hôm nay tôi ko nên ăn những gì, lại nốc rượu mạnh nữa nên khi ọe là ói rời khỏi cả mật xanh lơ mật vàng, áo sơ-mi đen kịt của anh ý tao bám ko sót một cái gì vô bao tử tôi. Người con trai ê khi đầu thấy vậy thì mặt mày nghệt rời khỏi, tiếp sau đó tấp tểnh đẩy tôi rời khỏi tuy nhiên tay tôi túm chặt vượt lên trước, anh tao giằng rời khỏi ko được, sau cùng đành đứng ê đem kệ mang lại tôi bôi dơ không còn vô người.

Tôi ọe xong xuôi mới mẻ ngước hai con mắt sầm uất lên nhìn:

– Ơ, van lỗi anh… tôi ko cố ý… ọe…

– Tránh rời khỏi.

– Tôi ko cố ý nhưng mà, anh nhằm tôi vệ sinh áo cho…

– Tôi bảo cô tách rời khỏi.

– Anh đẹp nhất trai, anh gắt thực hiện gì? Hay là thời điểm hôm nay anh chuồn với tôi, cho tới ngôi nhà ngủ tôi giặt áo mang lại, nhé. Đi với tôi.

– …

– Đằng nào là áo anh cũng dơ không còn rồi, ko nghịch ngợm được nữa. Đi với tôi chuồn, tôi trả chi phí. Anh rời khỏi giá bán chuồn, từng nào tôi trả mang lại anh.

– Cô bị thần kinh trung ương à?

– Ơ sao lại rằng thế? Lúc nãy anh vừa vặn nhận anh là tình nhân của tôi còn gì, tối ni anh cần chuồn với tôi.

– Tôi lạ lẫm cô.

– Quen hay là không cần thiết gì. Chỉ cần thiết anh đáp ứng nhưng mà tôi thấy ưng ý, tôi tiếp tục boa thêm vào cho anh. Mấy cũng khá được, tôi boa.

Lúc ê tôi say nên phân tích lớn, bao nhiêu người đứng cạnh ê nghe thấy còn tủm tỉm cười cợt rồi hùa nhau vô trêu:

– Người đẹp nhất đòi hỏi boa thế nhưng mà ko chuồn thì phí lắm đấy anh ơi. Đi chuồn, áo cũng dơ không còn rồi, chuồn hotel lúc này vừa mới được sướиɠ vừa mới được chi phí.

– Anh ko chuồn thì tôi chuồn đấy nhé. Nhìn em ấy ngọt nước thế tuy nhiên, anh ko chuồn thì nhằm tôi.

– Lựa lựa chọn thời gian nhanh lên ông ơi, tụi tôi đang được xếp mặt hàng hóng trên đây này. Nhanh lên.

Đầu óc tôi thâm nhập rượu nên xoay cuồng không còn cả lên, đôi mắt cũng nhìn ko rõ rệt tuy nhiên tôi cảm nhận thấy cái anh bị tôi ọe vô siêu mẫu trai rộng lớn bao nhiêu ông ê nhiều, hơn thế nữa anh tao còn rất rất cao, đứng cơ hội tôi đem bao nhiêu chục centi nhưng mà chắn không còn được cả khả năng chiếu sáng trước mặt mày tôi.

Vớ được trai đẹp nhất ở trên đây sau thời điểm thất tình, tôi sung sướиɠ lôi mách bảo kéo anh ta:

– Nghe thấy ko, chuồn. Đi với tôi. Bao nhiêu chi phí tôi trả, yên ổn tâm, tôi ko nhằm anh thiệt đâu. Anh cứ đáp ứng vừa vặn ý tôi thì bao chi phí cũng khá được. Nhé, chuồn với tôi.

Sau ê tôi cũng chẳng ghi nhớ được bản thân rằng những gì và anh tao đáp những gì, chỉ biết người con trai ê đem gỡ tay thế nào là tôi cũng ko buông, xong xuôi còn mặt dày mày dạn chui hẳn vô lòng anh tao, phụ thuộc vào ê ngủ ngon miệng như chó con cái bén tương đối u.

Trong cơn say, tôi đem xúc cảm ai ê lúc lắc bản thân mãi tuy nhiên ko tỉnh được, tiếp sau là xúc cảm khung người nhẹ tênh như được người nào là đấy vác lên, nhét vô xe cộ xe hơi, một khi rất rất lâu sau lại bị ném lên chóng một cơ hội ko tiếc thương.

Đau vượt lên trước nên tôi cần lồm ngồm tỉnh dậy, đôi mắt nhắm đôi mắt há gào lên:

– Anh đáp ứng tôi loại đấy đấy à? Ném thế gãy không còn xương tôi rồi.

– Cô còn hét lớn thế cứng cáp ko gãy xương được đâu.

– Phục vụ thế này thì bị tiêu diệt quý khách hàng à. Anh ko biết quý khách hàng là thượng đế à, ném khách hàng như vậy đấy à?

Anh tao ko vấn đáp, chỉ hừ giá buốt một giờ đồng hồ rồi cho vô vô chống tắm. Tôi thì hậm hực lầm bầm thêm thắt vài ba câu, tiếp sau đó vô tình thế nào là lại bắt gặp khóa xe xe hơi của anh ý tao nhằm tức thì bên trên tủ cạnh chóng, thế là say ko nghĩ về ngợi được gì, vớ lấy khóa xe rồi ném trực tiếp ra phía bên ngoài hành lang cửa số, hoàn thành lại lăn lóc rời khỏi ngủ tiếp.

Lát sau, tôi tù mù nghe thấy đem người đang được lúc lắc bản thân dậy chất vấn “chìa khóa của tôi đâu”, tuy nhiên tôi ko vấn đáp nhưng mà chỉ xoay người ôm cứng lấy cánh tay anh tao, lầm bầm đáp:

– Chìa khóa làm cái gi, ở xuống trên đây ôm tôi ngủ chuồn. Nhanh lên. Đòi khóa xe thực hiện gì?

– Này cô…

– Yên lặng, cũng muốn lấy chi phí ko thì bảo.

Tiếp theo gót thế nào là thì say vượt lên trước tôi ko ghi nhớ nữa, chỉ biết sáng sủa mai tỉnh dậy thấy một tay bản thân vẫn ôm cứng lấy cổ người con trai ê, chân thì quặp chặt lấy người anh tao, buổi sáng sớm nên tôi còn cảm biến được rõ rệt chân bản thân đè lên trên một vật cứng cứng.

Vật cứng cứng này là….

Ôi u ơi!!!

Xem thêm: mẹ nhỏ trong phòng

Tôi vội vàng vàng nhảy dậy như xoắn ốc, bắt gặp người bản thân ăn mặc quần áo vẫn còn đấy vẹn toàn, nhưng mà đứa ở sát bên cũng còn vẹn toàn mới mẻ dám thở phào một giờ đồng hồ. Lúc này cúi xuống nhìn kỹ vật cứng cứng ê mới mẻ phân phát hình thành là mặt mày thắt sống lưng của anh ý tao chứ không cần cần là cái vật nhưng mà nãy giờ tôi đang được nghĩ về.

Khϊếp, trí tuệ tôi ngày càng đen kịt tối thiệt.

Tôi xấu xí hổ đỏ loét bừng không còn cả mặt mày, lại ghi nhớ đem máng cả chuyện tối qua chuyện nữa càng nhục ko biết giấu quanh mặt mày vô đâu. Lúc tôi luýnh quýnh trườn xuống chóng, tấp tểnh im thin thít quăng quật trốn trước lúc anh tao tỉnh mới lớn đột nhiên nghe thấy một giọng nói:

– Đi đâu thế?

– À tôi… tôi…

Hôm qua chuyện say rượu hùng hổ từng nào thì sáng sủa ni tôi thi công bắp như gà giắt tóc từng ấy. Cũng may là không tới nút tình một tối với anh tao, tuy nhiên lạ lẫm biết nhưng mà ngủ công cộng cùng nhau suốt đêm thế, tôi cứ thấy sai sai thế nào là ấy, cứ ấp úng mãi ko rằng nổi một câu.

Người ê thấy tôi ko vấn đáp được, lại rằng tiếp:

– Chưa trả chi phí nhưng mà, trốn chuồn đâu?

– À nhờ… tiền… quên mất mặt. Bao nhiêu chi phí ạ?

– Mười lăm triệu.

– Gì cơ? Anh gϊếŧ người đấy à?

Đúng là nhắc tới chi phí đem không giống, tôi kể từ mèo phát triển thành hổ hẳn. Tôi xoay đầu trợn đôi mắt nhìn anh tao, nghiến răng quát:

– Cả tối qua chuyện anh được ôm tôi ngủ, vừa mới được rét vừa vặn ko tốn tí mức độ nào là. Không làm cái gi nhưng mà đòi hỏi tận mươi lăm triệu, còn lâu tôi mới mẻ trả.

– Thế giờ tôi thực hiện nhé.

– Thôi miễn, không còn hứng rồi. Anh thực hiện tôi mất mặt hứng, anh cần trả chi phí mang lại tôi thì đem.

Người con trai ê vực dậy, thời điểm hiện nay tôi mới mẻ nhằm ý kỹ khuôn mặt mày của anh ý tao, thực sự đẹp nhất trai thiệt, nhưng mà dỡ trần nữa nên càng nhìn kỹ cơ vùng bụng múi nào là rời khỏi múi nấy, không tồn tại một tý mỡ quá nào là. Nói công cộng ko cần cơ bắp cuồn cuộn tương tự người tập luyện Gym nhưng mà nhìn rất rất cứng rắn mạnh mẽ.

Ôm mặt hàng ngon thế này ngủ cả một tối, mươi lăm triệu chắc hẳn rằng giá chuẩn nhỉ?

– Sao? Tối qua chuyện mạnh mồm lắm nhưng mà, bảo cứ chuồn với cô thì bao chi phí cũng khá được tuy nhiên. Giờ đem trả chi phí không?

– Nhưng tôi ko làm cái gi anh… à khuyết điểm. Anh ko làm cái gi tôi. Anh đang được đáp ứng đâu nhưng mà đòi hỏi tiền?

– Thế thì trèo lên chóng chuồn, bảy giờ là không còn giờ bao. Giờ còn tía mươi phút nhằm tôi đáp ứng.

Anh tao vừa vặn rằng vừa vặn lờ đờ rãi đi đi lại lại sát, mặt mày ko một tia xúc cảm nào là, tôi thì kinh sợ anh tao thực hiện thiệt nên teo rúm không còn từ đầu đến chân lại, gào lên:

– Này chớ chớ. Tôi không thích nữa, không còn hứng rồi.

– Tốt, thế trả chi phí chuồn.

– Hạ giá bán tách được không? Tôi ko đem đầy đủ mươi lăm triệu.

– Tiền boa mà còn phải kỳ kèo nữa à?

– Không cần tôi kỳ kèo nhưng mà là tôi ko đem đầy đủ chi phí ấy. Với cả kể từ tối qua chuyện cho tới giờ anh đem tốn tý mức độ nào là đâu, sao cần lấy đầy đủ 100% thế thực hiện gì? Giảm giá bán chuồn.

Đúng là sai một ly là chuồn cả lô chi phí, mươi lăm triệu vì chưng cả mon bổng của tôi chứ không nhiều gì. Hôm qua chuyện đang được tốn bao nhiêu triệu chi phí rượu, thời điểm hôm nay lại tốn cả chi phí mướn trai bao mà còn phải ko xơ múi được gì nữa, tôi chính thức xót chi phí chuẩn bị đứt cả ruột cho tới điểm rồi.

Mà người con trai ê nghe thế, chẳng rằng chẳng rằng câu nào là đang được nỗ lực áo sơ-mi vắt bên trên móc, ném vô người tôi:

– Mười lăm triệu là đền rồng chi phí cái áo này. Tối qua chuyện cô ọe thực hiện lỗi áo tôi.

Tôi lúc lắc áo xuống, ngó qua chuyện mác coi thương hiệu gì nhưng mà giắt thế, thấy nhị chữ TOM FORD thì tròn xoe xoe đôi mắt nhìn anh ta:

– Chỗ của anh ý đem nhận phái nữ ko, mang lại tôi thực hiện với.

– Gì?

– Làm nghề ngỗng của bọn anh nhiều chi phí thế, đem cả mặt hàng hiệu nữa. Cho tôi thực hiện với.

– Đồ thần kinh trung ương.

Tôi bĩu môi, ném trả lại áo mang lại anh tao rồi tấp tểnh thám thính túi đeo nhằm lấy chi phí, nào ngờ thám thính mãi cũng ko thấy túi của tôi đâu. Lắc óc bao nhiêu thứ tự cũng ko nghĩ về rời khỏi được tôi ném ở sàn bar Hoặc là ném ở ở đâu rồi, ngày hôm qua say vượt lên trước, chẳng ghi nhớ được bản thân vứt chuồn đâu.

Tôi bảo:

– Hôm qua chuyện anh đem thấy túi của tôi không? Túi blue color dương có được cái khóa như khóa Việt Tiệp ấy.

– Không.

– Tôi ghi nhớ tôi đem xách nhưng mà. Anh ghi nhớ lại coi nào là, khi anh fake tôi cho tới trên đây tôi đem nỗ lực không?

Anh tao nghĩ về ngợi một khi, lông mi dày cùng theo với mặt hàng lông nheo lâu năm khẽ lúc lắc động, tôi nhằm ý thấy cặp đôi mắt anh tao đang được đẹp nhất nhưng mà lông nheo còn vừa vặn lâu năm, vừa vặn cong như phiến lá, còn đẹp nhất hơn hết đôi mắt tôi.

Lúc sau anh tao đáp:

– Hình như nhằm bên dưới xe cộ rồi.

– Thế giờ trả chống rồi xuống bên dưới xe cộ, tôi lấy túi rồi đưa chi phí trả anh nhé.

– Đưa khóa xe xe cộ mang lại tôi trước đang được.

– Chìa khóa xe… khóa xe xe cộ nào?

Nói xong xuôi, tôi mới mẻ chợt ghi nhớ cho tới hành vi nỗ lực khóa xe xe cộ vứt qua chuyện hành lang cửa số của tôi tối qua chuyện, mặt mày tôi đột nghệt rời khỏi.

– Trong chống chỉ mất tôi với cô, cô ko giấu quanh có lẽ nào tôi giấu?

– Tôi… tôi… thôi nhằm tôi thám thính mang lại anh nhé. Anh ở trên đây, tôi đi kiếm mang lại anh.

Dứt lời nói, tôi tấp tểnh chạy xuống bên dưới nhằm đi kiếm khóa xe, tuy nhiên nhưng mà anh tao lại thời gian nhanh chân đứng chắn tức thì trước cửa ngõ, bó tay nhìn tôi như loại “tôi mang lại cô ra phía bên ngoài nhằm cô trốn mất mặt à”.

Tôi thì cười cợt méo xẹo, ko cần thiết anh tao há mồm đang được tự động khai:

– Tôi ko trốn đâu nhưng mà kinh sợ. Túi xách của tôi đang được nhằm vô xe cộ của anh ý tuy nhiên. Nếu anh ko tin cậy thì tôi mang lại anh số Smartphone, tý nữa lỡ lâu thấy tôi lên thì anh gọi năng lượng điện mang lại tôi là được. Nhé. Để tôi xuống thám thính mang lại. Số của tôi là 0933.xxx.xxx.

– Xuống đâu tìm?

– Hôm qua chuyện tôi trót lỡ tay, thực hiện rơi khóa xe của anh ý ra phía bên ngoài hành lang cửa số. Giờ tôi chạy xuống thám thính mang lại. Chắc vẫn còn đấy ở bên dưới.

– Cô lỡ tay hoặc nhỉ?

– Thì người say nhưng mà. Anh chấp người say làm cái gi. Tôi nhưng mà tươi tắn, còn lâu tôi mới mẻ chi ra mươi lăm triệu nhằm mướn anh.

Anh tao lườm tôi một chiếc cháy mặt mày, tôi thì chỉ nhăn răng rời khỏi cười cợt rồi lách qua chuyện người anh tao, xuất hiện rời khỏi bên phía ngoài.

Tôi thám thính từng bên dưới Sảnh hotel cũng ko thấy khóa xe, chất vấn lễ tân láo nháo nhân viên cấp dưới dọn dẹp cũng không một ai biết, thám thính mãi ko được nhưng mà cho tới giờ đi làm việc rồi, với tất cả thời điểm hôm nay tôi còn cần phú ban khoa nữa, cho tới muộn thì trưởng khoa chửi tôi bị tiêu diệt mất mặt thôi.

Sợ bị chửi tuy nhiên tôi vẫn chạy rời khỏi Sảnh thám thính thêm 1 vòng nữa, sau cùng vẫn ko thấy. Mà nhìn đồng hồ thời trang thì khi ấy sát bảy rưỡi rồi, thế là đem kệ anh tao láo nháo túi đeo, vội vàng vàng bịa đặt Grap rồi phi trực tiếp cho tới cơ sở y tế.

Vào cho tới khoa, tôi thở cũng ko kịp thở đang được cần thay cho áo blouse, đổi mới hình từ 1 con cái bất cần thiết đời gạ gẫm trai bao tối qua chuyện trở nên một chưng sĩ tử tế kiểu mực, một vài ba người cùng cơ quan thấy sau ăn hỏi nhưng mà tôi đang được đi làm việc luôn luôn, nhìn tôi vì chưng ánh nhìn chan chứa thương hại:

– Sao ko ngủ vài ba hôm chuồn đang được rồi hãy đi làm việc em?

– Em thông thường nhưng mà, ko cần thiết ngủ đâu ạ.

– Cố lên em nhé, ko có gì cả. Còn chan chứa người đảm bảo chất lượng rộng lớn. Mày công ăn việc thực hiện đàng hoàng, lại đẹp nhất gái, ngôi nhà đem chi phí nữa. Sợ gì không một ai rước? Đàn ông bên trên đời này xếp mặt hàng lâu năm theo gót chẳng được ê tề.

– Vâng, em cảm ơn chị ạ.

– Thôi, vô phú ban chuồn, sếp vừa vặn gọi đấy.

– Vâng.

Công việc của tôi rất rất tất bật, thông thường thì ko có gì tuy nhiên cứ đem áo blouse vô là đầu tắt mặt mày tối, không còn phẫu thuật cấp cho cứu vãn, phẫu thuật sản rồi lại viết lách làm hồ sơ bệnh lý. Tôi thực hiện ở cơ sở y tế rộng lớn, lại thực hiện y khoa ngoại nữa nên nhiều việc kinh xịn, bận như vậy nên tôi cũng nhanh gọn quên lãng chuồn người con trai đang được bắt gặp vô sàn bar và cả túi đeo của tôi. Đợi cho tới Khi tôi ghi nhớ lại thì đang được là nhị hôm tiếp sau đó rồi.

Sáng này đó là ngôi nhà nhật, tôi không tồn tại ca trực nên ngủ nướng rất rất muộn. Bình thông thường chúng ta tôi đang được sinh sống ko hề hạnh phúc, sau chuyện tôi bị diệt hít không gian lại càng mờ mịt rộng lớn nên tôi cố ý ở ì bên trên chống nhằm tách mặt mày người xem. Ai ngờ, ở được cho tới mươi giờ sáng sủa thì đột nhiên nghe giờ đồng hồ u ông chồng hụt của tôi ầm ỹ ở bên dưới ngôi nhà, cả giờ đồng hồ u tôi cãi cự với bà ấy.

Xem thêm: trọng sinh nữ cường sủng

Tôi vội vàng vàng chạy xuống, cho tới lan can thì nghe bà tao choang choang nói:

– Giờ ăn hỏi diệt rồi, những người dân trả lại chi phí sính nghi mang lại ngôi nhà tôi, cả chi phí chín mâm tráp Long phượng nữa. Trả không còn trên đây, còn lâu mới mẻ ăn ko được với ngôi nhà này nhé.

---------