em là tiểu tiên nữ của anh truyện tranh

                                    
                                              

Từ buổi học tập thứ nhất, tuyệt hảo tuy nhiên những người dân này nhằm lại vô cô ko bao nhiêu đảm bảo chất lượng rất đẹp, khi nào thì cũng chí chóe, ồn ào, ngông nghênh, có những lúc còn dám cãi lại nghề giáo.

An Tĩnh ko thể tưởng tượng nổi. Trước ni An Tĩnh vẫn là một cô nàng vâng lệnh quy tắc, ngoan ngoãn ngoãn thủ phận vô đôi mắt cha mẹ thầy cô. Đều là học viên ganh đua được vô lớp A1, với nghĩa kết quả học hành của mình trái khoáy thực rất hay.

Bạn đang xem: em là tiểu tiên nữ của anh truyện tranh

Nhưng mặt khác bọn họ còn hút thuốc lá, yêu thương, chơi trò chơi, rằng tục chửi bậy, khiến cho An Tĩnh cảm nhận thấy bọn họ ko không giống gì học viên hư hỏng cả.

Tiếp xúc lâu với bọn họ, cô chính thức thay cho thay đổi quan điểm. toán bọn họ thường rất năng nổ, người hoặc cợt nhả như Tống Tư thông thường cũng phân tách trà sữa mang lại cô.

Hứa Gia Nghiệp kể từ sáng sủa cho tới tối trong cả ngày cúi đầu chơi trò chơi tuy nhiên hoặc giành thay cho nước ở cây mang lại lớp. Châu Tề phóng khoáng luôn luôn bảo đảm an toàn chúng ta vô lớp.

Còn người một ngày dài khi nào thì cũng như thiếu thốn ngủ, khuôn mặt mày khá kinh hãi như Trần Thuật lại nhắc bài bác mang lại cô vô giờ học tập. Bây giờ bao nhiêu người này lại ko rằng một lời nói, thực hiện không còn rộng lớn nửa việc làm trực nhật.

An Tĩnh âm thầm suy nghĩ, thế ra bọn họ ko xấu xí như bản thân tưởng.

Tống Tư chứa chấp thanh hao cút, cho tới góc lớp lấy nhị chổi lau ngôi nhà và xô nước. Cậu đi ra trả chổi lau ngôi nhà mang lại nhị người tiếp tục úp ghế xong xuôi chưa tồn tại việc gì thực hiện là Châu Tề và Hứa Gia Nghiệp.

"Này, mau cầm lấy, vào trong nhà dọn dẹp lấy nước với tôi, A Thuật ông ghi nhớ ngừng hoạt động tuột lại đấy."

"Ông bảo tôi cút thì tôi nên cút à, tôi là kẻ hầu của ông Chắn chắn."

"Đừng rằng nhiều nữa, mau lên cút."

Hứa Gia Nghiệp lầu bầu vẫn đuổi theo.

Xem thêm: diệp lạc vô tâm h+

Trần Thuật rảo bước tiến cho tới ngay sát hành lang cửa số, cậu tao đứng ngay người, cánh tay rất rất lâu năm, quá mức độ với cho tới sườn cửa ngõ.

Kỷ Nguyên đang được vệ sinh kính cửa ngõ trước và sau của lớp.

An Tĩnh cầm khăn vệ sinh bảng và được giặt sạch sẽ vệ sinh bảng. Sẽ với người cho tới đánh giá, nên cô vệ sinh rất rất cảnh giác.

Nhưng khu vực cao ko với cho tới được. An Tĩnh cau mi, bên trên vẫn còn đấy vết phấn, cô nhón chân, vẫn ko với cho tới được, ngán chán nản "phù" một giờ đồng hồ.

Đúng khi cô ấn định nhảy lên một đợt nữa, đùng một cái, với người đứng chắn tia nắng phản vào qua loa hành lang cửa số, đứng chếch đàng sau sống lưng cô, tạo nên trở nên một chiếc bóng to lớn, khá thở rất rất ngay sát.

Ngay tiếp sau đó 1 bàn trắng tay muốt nhẹ dịu cầm lấy cái khăn vệ sinh đang được giơ lên rất cao.

An Tĩnh ko vứt tay đi ra, khẽ xoay đầu, nhìn quý phái sát bên.

Trần Thuật một tay đút túi, cúi đầu, nhẹ dịu nhìn cô.

Hai người tư đôi mắt nhìn nhau.

Xem thêm: bản năng si mê

Cậu đi ra nhíu mi, đi ra hiệu cô vứt tay ra: "Chẳng nên ko với cho tới sao."

Cô lùi lại nửa bước, nhượng bộ khu vực mang lại cậu tao, khẽ phanh miệng: "Cảm ơn."

Trần Thuật khẽ "ừ" một giờ đồng hồ, tiếp sau đó giạng trực tiếp cánh tay, dễ dàng và đơn giản với lên tận góc bên trên nằm trong tấm bảng, vệ sinh thật sạch.