đọc truyện sủng nhanh còn kịp

Chương 1:

Lê Hương ngồi bên trên xe cộ lửa kể từ vùng quê cho tới Hải Thành.

Bạn đang xem: đọc truyện sủng nhanh còn kịp

Từ năm chín tuổi hạc, cô đã trở nên quăng quật ở vùng quê, thời điểm hôm nay vừa mới được đón về, chỉ vì thế một lí vì thế, Lê gia mong muốn gả phụ nữ cho tới mái ấm chúng ta Mạc xung hỉ.

Nghe rằng chú rể ở trong nhà chúng ta Mạc bại liệt đang được bệnh dịch tình nguy khốn kịch, Lê gia sở hữu nhì cô phụ nữ, đều không thích gả, vì thế Lê gia mới nhất đón cô người vẫn luôn luôn gửi nuôi ở vùng quê về bên, mang lại cô gả thay cho cút xung hỉ.

Lúc này, Lê Hương ngồi ở nệm ở rứa sách coi, đùng một phát cửa ngõ phanh đi ra, bão rét mướt cùng theo với mùi hương ngày tiết tanh tưởi kể từ ngoài lùa vô.

Lê Hương ngước non, chỉ thấy một body to lớn hiên ngang té kể từ ngoài vô.

Hôn ham bắt tỉnh.

Ngay tiếp sau đó, bao nhiêu người khoác loại đen ngòm xông vào: “Lão đại, lúc này không tồn tại ai, fake thương hiệu bại liệt xuống trực tiếp suối vàng thôi.”

“Ai bảo không tồn tại ai?”

Người con trai mặt mũi sẹo đứng đầu quan sát về phía Lê Hương.

Lê Hương ko suy nghĩ cho tới lại sở hữu tai vạ bất thần như thế, người con trai đùng một phát té vô vào toa xe cộ cô khiến cho cô gặp gỡ nguy nan cho tới tính mạng của con người, vô đôi mắt người con trai mặt mũi sẹo phía trên sát ý, rõ nét là mong muốn giết mổ người khử khẩu.

Lê Hương kín tiếng nom thông thoáng qua quýt tranh bị chúng ta vô tay, ngay lập tức hoảng hãi van buông tha rằng. “Đừng giết mổ tôi, tôi ko thấy bất kể đồ vật gi cả.”

Mặt sẹo tiếp cận, nom mặt mũi Lê Hương, tuy rằng cô treo khăn tủ mặt mũi, nom ko thây rõ rệt chân dung, chỉ lòi ra một hai con mắt.

Đôi đôi mắt này vô nằm trong sáng sủa ngời, vui nhộn tràn trề trạng thái.

Mặt sẹo trước đó chưa từng thấy sở hữu thấy hai con mắt nào là xinh rất đẹp nhưng mà lôi kéo như thế, tương tự bị say mê, không chỉ có thế bao nhiêu thời buổi này đều ko chạm vô thanh nữ, ngay lập tức nảy lòng tham lam.

“Người rất đẹp à, bọn anh rất có thể ko giết mổ em, tuy nhiên em cần phục dịch bao nhiêu bằng hữu kết nghĩa bọn anh cần thiết thận đấy.”

Đôi lông nheo như cánh bướm của Lê Hương chớp chớp, nhu nhược xứng đáng thương nói: “Tôi không thích bị tiêu diệt, tôi rất rất hãi hãi, chỉ việc những anh ko giết mổ tôi, tôi chắc chắn phục dịch những anh cần thiết thận nhưng mà.”

Xem thêm: dư tình khả đãi truyện tranh

Tiếng cầu van mềm mịn nhẹ dịu của thiếu thốn phái nữ khiến cho mặt mũi sẹo ko nhịn nổi nữa, nhào trực tiếp cho tới đè lên trên người Lê Hương.

“Lão đại, anh tận hưởng trước cút, bọn chúng em tiễn biệt người này lên đàng tiếp tục, sau này lại cho những bằng hữu sung sướng một phen.”

Trong tràng tiêng cười cợt hèn yếu và cô nàng quê vừa phải mượt vừa phải rét, mặt mũi sẹo thả tranh bị xuống, vươn tay tháo dỡ cúc áo Lê Hương.

Nhưng ngay lập tức tiếp sau đó, bị 1 bàn tay nhỏ nhắn trăng nõn tích lại.

Mặt sẹo ngấc đầu, ngay lập tức nom trực tiếp vô hai con mắt to tướng sáng sủa ngời của cô nàng, thời điểm hiện nay, vô đôi mắt cô tiếp tục không thể hoảng hãi nhu nhược nhưng mà lập lòe tia sáng sủa rét mướt.

“Cô”

Mặt sẹo vừa phải phanh mồm, tuy nhiên Lê Hương tiếp tục giơ tay, trôi chảy đâm trực tiếp cây ngân châm vô tay vô đầu mặt mũi sẹo.

Hai đôi mắt mặt mũi sẹo nhắm lại, té xỉu bên trên mặt mũi đât.

“Lão đại!”

Mấy người khoác loại đen ngòm hãi kinh, mong muốn tiến thủ lên, tuy nhiên thời điểm hiện nay, người con trai đang được phía trên mặt mũi khu đất đùng một phát phanh bừng đôi mắt, đi ra tên cướp tranh bị của bao nhiêu người áo đen ngòm.

Mấy người áo đen ngòm theo thứ tự té xuống bên trên mặt mũi khu đất.

Quả thực là sét tiến công ko kịp bưng tai.

Lê Hương ngồi dậy, ngay lập tức từ trên đầu cô tiếp tục biết người con trai này chỉ vờ vịt mê man, ngày tiết bên trên người anh tớ là của những người không giống.

Xem thêm: chanh mật ong tiểu thuyết

Lê Hương ngước đôi mắt nom, người con trai này đang dần nom cô, hai con mắt anh tớ hết sức thâm nám thúy và sắc bén, tương tự đôi mắt chỉm ưng, lòng đôi mắt thăm hỏi thẳm như vực thâm thúy tạo cho bất kể ai nom vô cũng trở nên cuốn vô bại liệt.

“Thiếu gia, Shop chúng tôi cho tới trễ.”

Người cứu vớt viện chạy cho tới, chính thức xử lý kết quả một cơ hội ngay lập tức ngắn ngủn trật tự động, nằm trong hạ tin cẩn fake một chiếc khăn thật sạch sẽ cho những người con trai.