đọc truyện chiến thần trấn quốc

Hoa Hạ…

Trên khung trời trường bay Tô Hàng.

Bạn đang xem: đọc truyện chiến thần trấn quốc

Một cái máy cất cánh cá nhân sẵn sàng hạ xuống.

Xung xung quanh có khoảng rộng lớn trăm máy cất cánh võ thuật hộ vệ xung quanh!

Sân cất cánh thiệt sớm đã trở nên phong lan.

Khắp điểm đứng ăm ắp chiến sỹ quánh chủng súng vác bên trên vai, phụ vương tầng nhập phụ vương tầng ngoài ngặt nghèo.

Bên ngoài nghe đồn đại ước lượng mươi vạn(*) người.

(*) 100.000 người.

Bởi vì như thế một anh hùng rộng lớn vô nằm trong sắp tới đây.

Giới thượng lưu Tô Hàng sớm hiểu rằng chuyện này, tuy nhiên không tồn tại một người dân có năng lượng cho tới sát Sảnh bây một ít.

Ngay cả phú hào Tô Hàng cho tới xu nịnh, đều bị nòng súng thực hiện dỗi về bên.

Ở lối lên đường, đang được đứng năm người đem loại vest, đằm thắm đứng trực tiếp tắp như cây lao.

Chân ngươi chúng ta nhíu lại, thỉnh phảng phất giơ tay lên coi nhìn thời hạn.

Cuối nằm trong, lối lên đường phân phát đi ra tiếng động.

“Tướng quân!”

Nhìn thấy người vừa vặn cho tới, quý khách đồng thanh hô to tát.

Trong hai con mắt từng vị đấu sĩ toát đi ra cuồng sức nóng nằm trong kính nể.

Bởi vì như thế đó là truyền thuyết nhập quân, là chiến thần đảm bảo Hoa Hạ.

Càng là Thượng tướng mạo năm sao có một không hai nhập lịch sử hào hùng Hoa Hạ.

Phong hào Côn Luân.

Đã từng một song thiết quyền(*) đại bại cường fake thần cấp cho của mươi tám nước, tấn công một trận phong thần!

(*) Ví với lực lượng mạnh mẽ và uy lực.

Anh, vượt lên đương thời, một tay bao phủ trời, duy độc bản thân anh ko vương vãi.

Thành lập “Ngũ Đại Chiến Vương”, “Thiên Kiếp Thập Bát Kỵ”… binh đoàn thiết huyết(*).

(*) Ý chí ý chí và nhiều lòng mất mát.

Giẫm lên cố quốc trước ê, Diệp Quân Lâm với vô vàn xúc cảm.

Anh từng là cô nhi bị vứt quăng quật ở đầu đàng Tô Hàng.

Được Diệp gia Tô Hàng nhận nuôi.

Nhưng ở Diệp gia anh ko lúc nào được trao đãi ngộ chất lượng.

Ngay cả phụ thân nuôi và u nuôi cũng coi anh như người ngoài, ko tấn công thì mắng.

Những người không giống thì sẽ càng mò mẫm đầy đủ phương pháp để ức hiếp.Để cỗ truyện thời gian nhanh đi ra chương hơn nữa thì cỗ vũ chúng ta Editor vì chưng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!

Nhưng anh ko quan hoài, kể từ nhỏ anh vì như thế dòng tộc này nhưng mà kiêu ngạo, nhưng mà phấn đấu.

Mơ ước trong tương lai tiếp tục mang lại vinh quang quẻ vô thượng mang lại gia tộc.

Rốt cuộc Diệp Quân Lâm tạo nên đi ra “tập đoàn Quân Lâm” xịn phụ vương nhất nhập giới thương nghiệp Tô Hàng.

Tài sản vài ba tỷ, bước lên tiên phong hàng đầu Tô Hàng.

Anh đẩy Diệp gia suy giảm một đường thẳng liền mạch lên.

Thậm chí kỳ vọng chèo Diệp gia cải cách và phát triển cho tới đỉnh điểm Tô Hàng.

Nhưng Diệp gia ko vừa lòng thì ko thưa lên đường, luôn luôn ganh tị với Diệp Quân Lâm, coi anh là loại đinh nhập đôi mắt loại sợi nhập thịt.

Càng thèm mong muốn tập đoàn lớn Quân Lâm của anh ý.

Từ đầu cho tới cuối Diệp gia đều thấy anh là kẻ ngoài.

Cho cho dù anh có tương đối nhiều chi phí, thiệt lợi sợ hãi, cũng ko thuộc sở hữu Diệp gia.

Chỉ khi tóm những loại này trong tâm địa bàn tay, mới nhất là Diệp gia.

Cuối nằm trong nhập tối kết duyên của Diệp Lâm Quân, Diệp gia hãm sợ hãi anh, sau thời điểm Diệp Quân Lâm say mèn, ném lên chóng chị dâu, thực hiện chuyện với lỗi với chị dâu…

Bị phụ thân nuôi u nuôi nằm trong anh trai bắt gian tham bên trên trận…

Đêm hôm ê Diệp Quân Lâm bị Diệp gia tàn nhẫn tách đứt tứ chi, vứt bên trên đàng loại tựa như chó hoang phí.

Anh đằm thắm tàn, càng gánh bên trên sống lưng giờ xấu xí luân lý!

Giữa tối, kể từ tân quý(*) nhập giới marketing phát triển thành loài chuột chạy qua chuyện đàng.

(*) người mới nhất nổi.

Ngày bữa sau lấy tội chống gian tham đi vào tù, thời hạn thực hiện án sáu năm.

Anh mãi mãi luôn nhớ được vẻ mặt mũi vô tình tàn nhẫn của toàn bộ quý khách Diệp gia.

Quên ko được group bè bạn, bạn làm việc, chúng ta liên minh quăng quật đá xuống giếng, mỉm cười nhạo.

Càng luôn nhớ được một mùng bà xã mới nhất cưới Lý Tử Nhiễm trái ngược tim nguội lạnh…

Anh coi Diệp gia là căn nhà, toàn tâm toàn ý dốc mức độ.

Lại bị xử thế như vậy!

Mỗi khi ghi nhớ cho tới một mùng này, tim anh như bị dao tách.

Hận!

Nhưng ai rất có thể suy nghĩ cho tới, Diệp Quân Lâm ở nhập ngục bị người kín điều lên đường tòng quân tòng ngũ.

Vài năm tiếp theo, anh hàng đầu quân group, hiệu là Côn Luân, phát triển thành Thượng tướng mạo năm sao có một không hai.

Bây giờ, anh vẫn về bên.

Diệp gia nên sợ hãi lên đường.

Diệp Quân Lâm hỏi: “Thanh Long từng việc thế nào là rồi?”

Thanh Long – người hàng đầu Ngũ Đại Chiến Vương tiến bộ lên một bước, kính cẩn nói: “Tướng quân vẫn khảo sát hoàn thành, tối ni bà xã của ngài Lý Tử Nhiễm đái thư e là chuẩn bị tái ngắt giá bán, nhập 10 giờ tối nay!”

Đêm kết duyên ck đã trở nên đi vào ngục giam cầm.

Lỹ Tử Nhiễm sinh sống cuộc sống thường ngày trái ngược phụ 6 năm.

Xem thêm: truyện vụng trộm

Không biết cần Chịu đựng áp lực nặng nề từng nào.

Lúc này người Diệp Quân Lâm mong muốn lên đường bắt gặp nhất đó là Lý Tử Nhiễm.

Thanh Long bởi dự một ít, nối tiếp nói: “Tướng quân còn nữa, Diệp gia tổ chức triển khai tiệc khánh trở thành thể hiện thị ngôi trường thành công xuất sắc ở hotel Sunshine! Đúng khi rất đông người đều cho tới chào tướng mạo quân, Diệp gia cũng có thể có người cho tới chào, nằm trong hạ ko thẳng cựu tuyệt.”

Diệp Quân Lâm hỏi: “Thời gian tham như vậy nào?

“Tám giờ.”

“Được, thưa mang lại Diệp gia tôi tiếp tục nhập cuộc buổi tiệc.”

Thời gian tham nhị chuyện ko trùng, Diệp Quân Lâm đáp ứng nhu cầu.

Ở hotel Sunshine Tô Hàng.

Tiệc khánh trở thành trả tập đoàn lớn Diệp thị đi ra thị ngôi trường được tổ chức triển khai ở điểm này.

Nhờ tập đoàn lớn Quân Lâm, Diệp gia phát triển thành căn nhà quyền thế.

Giữa Sảnh ăn uống hàng ngày linh đình, vô nằm trong náo sức nóng.

Mặt gia chủ Diệp gia Diệp Kiện Sâm hồng hào: “Trời độ trì Diệp gia tôi, đời sau đều là long phượng nhập loại người, giờ đây tập đoàn lớn Diệp thị thể hiện thị ngôi trường, phát triển thành tân quý Tô Hàng.”

Diệp Kiện Sâm với phụ vương đàn ông một phụ nữ đều đang được tiếp mời khách chào ở sảnh đàng, vẻ mặt mũi mỉm cười sáng sủa lạn.

Nhóm tầng lớp thanh niên tuổi tác Diệp gia vẻ mặt mũi càng đắc ý kiêu hãnh.

Sau thời điểm ngày hôm nay, Diệp gia chuẩn bị trở thành căn nhà quyền thế.

Bọn chúng ta cũng tiếp tục phát triển thành phú nhị đại cao nhập giới thượng lưu Tô Hàng.

Khách chào cho tới nhập cuộc buổi tiệc phần nhiều là kẻ nhập giới thượng lưu Tô Hàng.

Tất cả đang được chuyện trò chuyện rộng lớn xẩy ra hôm nay!

“Ông Diệp, ông biết thời điểm ngày hôm nay xẩy ra trả rộng lớn không? Tiệc khánh trở thành căn nhà ông căn phiên bản ko xem như là gì cả.”

“Đúng vậy, tôi nghe thưa một vị anh hùng rộng lớn cho tới Tô Hàng rồi, có khoảng trăm chiến máy cất cánh võ thuật hộ vệ, còn tồn tại 10 vạn người phong lan Sảnh bây!”

Phú hào ở Tô Hàng tất cả chúng ta suy nghĩ mong muốn thấy mặt mũi, suýt chút nữa bị tấn công bị tiêu diệt, ko đầy đủ tư cơ hội nhưng mà.”

“Cái này còn có là gì, lão đại Tô Hàng Chu Ngọc Hằng hóng ở trường bay vô cùng sớm trước năm giờ đấy.”

Diệp Kiện Sâm gật đầu: “Đương nhiên tôi biết, tôi còn cử chuyên viên lên đường chào vị anh hùng rộng lớn này nhập cuộc tiệc khánh trở thành nữa.”

“Không thể nào là. Vị anh hùng rộng lớn này sao lại nhập cuộc loại buổi tiệc này?”

Tất cả quý khách ko tin cậy.

Diệp Kiện Sâm kỳ thiệt cũng ko có thể, đơn thuần demo coi nhưng mà thôi.

Đứa con cái loại nhị của Diệp gia Diệp Tây Huy bộp chộp vàng chạy tới: “Cha, vị anh hùng rộng lớn đồng ý nhập cuộc tiệc khánh trở thành rồi. Đang bên trên lối đi cho tới phía trên.”

“Cái gì? Trời hùn Diệp gia tất cả chúng ta mà!”

Vẻ mặt mũi quý khách Diệp gia đều khích động.

Thế hệ sau của Diệp gia tụ công cộng một vị trí, toàn bộ quý khách chuẩn bị mỉm cười trở thành đóa hoa rồi.

Anh trai chị dâu của Diệp Quân Lâm – Diệp Nhất Long và Ngô Nhã Lệ mỉm cười cười: “Diệp gia tất cả chúng ta quật khởi kể từ lúc Diệp Quân Lâm nhập tù…”

“Được rồi, nói đến việc Diệp Quân Lâm, những người dân biết không? Hôm ni là thời hạn thương hiệu nhóc ê đi ra tù!”

Có người đùng một cái thưa.

“Thật vậy chăng? Quá xui lên đường mà? Ngày đại tin vui trùng với sản phẩm này đi ra tù!”

“Khẩn cầu cậu tao ngàn vạn ngàn phiên chớ cho tới Diệp gia! Cậu tao đó là sỉ nhúc lớn số 1 của Diệp gia!”

Khóe mồm Ngô Nhã Lệ xẹt qua chuyện một tia mỉm cười lạnh: “Cũng cần thưa, Diệp gia với vị thế thời điểm ngày hôm nay, Diệp Quân Lâm cũng có thể có công tiên phong hàng đầu.”

Diệp Nhất Long: “Đây là sự cậu tao nên làm! Một đứa cô nhi nhưng mà thôi, Diệp gia tất cả chúng ta nuôi cậu tao, ko cần nên hiến đâng sao. Một loại tập đoàn lớn Quân Lâm vài ba triệu thì tính là gì? Nói Trắng đi ra là, cậu tao đó là một con cái chó Diệp gia tất cả chúng ta nuôi!”

Còn với người mỉm cười ha ha nói: “Thật đi ra ngược lại tôi cảm nhận thấy hào hứng với bà xã của Diệp Quân Lâm rất rất lâu rồi, cô tao vẫn sinh sống chực tiết, tôi chuẩn bị cưới cô tao rồi.”

“Ha ha…”

Tất cả quý khách mỉm cười vang lên một miếng.

“Mọi người dừng một ít, tôi với chuyện mong muốn tuyên bố…”

Diệp Kiện Sâm tự động bản thân tuyên phụ vương thông tin anh hùng rộng lớn sắp tới đây.

Giữa Sảnh giờ vỗ tay như sấm.

Bốp… bốp… bốp…

Nhưng sau thời điểm giờ vỗ tay tạm dừng vẫn còn đó những vỗ tay.

Âm thanh thanh thúy vang lừng, kể từ xa thẳm lại gần.

Trên thảm đỏ au một người vỗ tay tiếp cận.

Người ê cao to tát, như thể Long lại tương tự như là hổ.

Chỉ bước tiến, cũng khiến cho người tao cảm nhận thấy một loại khí thế hào hùng.

Mọi người cảm nhận thấy thở bị kiềm hãm.

“Là Diệp Quân Lâm.”

Diệp Nhất Long nằm trong Ngô Nhã Lệ kinh ngạc kêu lên một giờ.

Thoáng chốc, rộng lớn một trăm hai con mắt ở đằm thắm Sảnh đều triệu tập bên trên người anh.

“Tôi cũng quên thất lạc thời điểm ngày hôm nay súc sinh này đi ra tù.”

Cha nuôi u nuôi Diệp Quân Lâm đồng thời thổ lộ.

Diệp Quân Lâm ko nhằm ý cho tới ánh nhìn không thể tinh được của quý khách, từng bước từng bước tiến cho tới trước mặt mũi của Diệp Kiện Sâm.

“Nghe thưa doanh nghiệp thể hiện thị ngôi trường, Diệp Kiện Sâm ông vui vẻ không?”

Nụ mỉm cười Diệp Quân Lâm với chứa chấp hàm ý.

Diệp Kiện Sâm tức giận dỗi gầm lên: “Mày súc sinh này cũng dám cho tới điểm này? Mày kêu tao là gì? Đồ thất lạc dạy dỗ ko biết rộng lớn nhỏ!”

“Ai mang lại nó lên đường vào? Không biết nó mới nhất đi ra tù sao? Quá xui lên đường.”

Diệp Nhất Long vùng dậy, rét lùng nói: “Diệp Quân Lâm ngươi còn mặt mũi mũi nhằm tảo về?”

Xem thêm: hảo mộc vọng thiên

Diệp Quân Long coi anh ta: “Sao tôi ko thể tảo về?”

“Mày loại loại cô nhi với phụ thân sinh không tồn tại phụ thân nuôi? Diệp gia nuôi chăm sóc ngươi, tuy nhiên ngươi lòng muôn dạ thú, vô ơn phụ nghĩa mong muốn nuốt hoàn toàn Diệp gia, càng với ý loại ko thủ phận với chị dâu mày! Sau khi chuyện bị vỡ lở, thậm chí còn mong muốn giết mổ phụ thân giết mổ u. Lương tâm ngươi ở đâu? Trong lòng ngươi còn tồn tại chút luân thông thường đạo lý nữa không?

“Mày ở Tô Hàng đằm thắm bại danh liệt, người người đều biết rõ, ngươi còn dám trở lại, với cần ngươi ko biết xấu xí hổ hoặc không?”