đồ biến thái tránh xa tôi ra

Welcome: BACHNGOCSACH.COM.VN


Nigi thay cho bên trên tay tía cái bánh loại mới mẻ nhìn dường như rất là mê hoặc, mày mặt tươi tắn rói “Xong rồi nè!” “Ừ, về thôi!” Joyce ngay tắp lự vực lên, bước ra phía bên ngoài trước. Nigi nằm trong Fuu kể từ từ theo dõi hâu phương. Chợt, cô chị tính chi phí ở quầy ngoặc Fuu lại “Nè nè, cái cậu cơ cơ, là ai vậy?” “À, cái ông già cả cơ á hả, là anh trai của nhỏ này nè”, một vừa hai phải thưa, Fuu một vừa hai phải xoa đầu Nigi. Cô nường hậm hực “Ai mang đến anh gọi ổng là ông già?” “Không nên là em gọi vậy trước à?” “Chỉ em mới mẻ với quyền cơ thôi!” “Rồi rồi”. Nhìn nhị người cãi yêu thương nhưng mà người chị một vừa hai phải ko nhịn được cười cợt, một vừa hai phải cảm nhận thấy khá tủi lòng “Anh ấy đẹp nhất trai quá nhỉ?” Nigi ngay tắp lự tỏ vẻ nghịch ngợm “Chị chớ nhằm bị lừa, anh tớ là 1 thương hiệu trở nên thái đó!” “NÀY! LÀM GÌ BÊN TRONG ĐÓ LÂU VẬY?” Vừa nhắc tào dỡ là tào dỡ lên giờ đồng hồ. Joyce tuồng như cảm biến được trò trêu chọc sau sống lưng của em gái bản thân, ngay tắp lự lên giờ đồng hồ kêu sau thời điểm bị vứt đứng ngoài tiệm bánh một hồi lâu. “Hì hì” Chị thu ngân cười cợt “Thôi, bye nhị đứa. Buổi tối vui vẻ vẻ” “Cảm ơn chị!” Nói rồi, nhị người nhanh chóng chân bước ra phía bên ngoài kẻo ông anh Joyce lại nổi cơn thịnh nộ thì cực nữa. 

Bạn đang xem: đồ biến thái tránh xa tôi ra

Xem thêm: truyện tiểu tiên nữ của giáo bá

Đi được nửa đàng, “Về trước cút, cút phía trên cái”, Joyce thưa, rồi rẽ lịch sự con phố không giống. “Anh cút đâu đấy?” Nigi căn vặn. Vẫy vẫy tay, Joyce đáp vỏn vẹn một chữ “Chơi”. Vừa cút, anh một vừa hai phải bấm gửi vài ba dòng sản phẩm lời nhắn [Cậu tớ thực sự Onigiwa] Đầu thừng mặt mũi cơ phản hồi lại [Vậy là tớ ko lầm rồi] Gương mặt mũi Joyce dường như nguy hiểm rộng lớn [Thật là cậu tớ ư?] Cạnh cơ xác định [Ừ, trong năm này cậu tớ 12 rồi chính không?] [Ừm, chớ thưa là...] [Chuẩn bị mang đến cậu tớ đi] Joyce ko vấn đáp, lẳng lặng đồng ý. Thở lâu năm, anh ngước lên khung trời, tự động nhủ “Liệu con cái bé bỏng với chịu đựng được không?"

Anh lại phi vào quán Bar cũ chuyến trước. Vẫn như bao ngày, anh gọi một ly Rum yêu thương mến của tôi, đôi mắt không ngừng nghỉ nhìn xung xung quanh nhằm thăm dò ai cơ. Ah, nhìn thấy rồi, cô ấy đang được thì thầm với đáp ứng, tuy nhiên dường như ko vui vẻ lắm.


Tác giả

Bình luận