cùng anh ngắm hoa sơn tra

Cùng anh nom hoa tô tra

Tác giả: Ngải Mễ
Dịch giả: Sơn Lê
Nxb. Phụ nữ

Bạn đang xem: cùng anh ngắm hoa sơn tra

Giá bìa: 85.000 đồng

Đã lâu lắm rồi, tôi mới mẻ đem thời điểm đắm bản thân vô một mẩu chuyện tình bi thương tuy nhiên trong sáng, băng qua từng ranh giới, băng qua từng ngăn phương pháp để tiếp cận cõi vĩnh hằng. Kể về chuyện tình buồn của cô nàng Tĩnh Thu và chàng trai Tôn Kiến Tân tự giọng văn cực kỳ ngấm, “Cùng anh nom hoa tô tra” của Ngải Mễ vẫn thực sự mê hoặc và rung rinh động lòng người tự “chiều thâm thúy ước vọng về tình thương trong sáng đậm quánh hóa học năng lượng điện ảnh”…


Trên loại nền một cách thực tế của xã hội Trung Quốc đương thời, khi tuy nhiên cuộc cách mệnh văn hoá kéo dãn dài trong cả một thập kỉ, khi tuy nhiên những trí thức trẻ con trở thành thị được mang đến vùng vùng quê nhằm tôn tạo, trau dồi tư tưởng, khi quan hệ thân thích cá thể với cá thể đều bị xét soi bên dưới nhiều hướng nhìn chủ yếu trị… thì cũng chính là khi một tình thương trong sáng được hoài bầu. Tĩnh Thu - cô nàng mang tên êm ả như nước hồ nước trong veo vẫn rước lòng yêu thương Kiến Tân - đàn ông một vị tướng mạo quân group với chi phí đồ dùng chan chứa hứa hứa hẹn. Trớ trêu thay cho, phụ thân của Tĩnh Thu lại đang tiếp tục ở vô tù vì thế bị liệt vô list cánh hữu, còn u cô thì luôn luôn bị quân cảnh hạch sách sách và giám sát u ám. Đứng thân thích sự xâu xé niềm tin phức tạp ấy, liệu mẩu chuyện tình nhỏ bé nhỏ này tiếp tục trôi dạt về đâu?...

Xem thêm: lỗ ái bắt yêu


Bằng mạch văn êm ả thâm thúy lắng, Ngải Mễ đem tớ cho tới với những rung rinh cảm đầu tiên của cô nàng trẻ con mỏng tanh manh và yếu ớt, cô nàng luôn luôn cần thiết một bờ vai vững chãi, 1 bàn tay tin cậy tưởng nhằm dắt cô cút trong cả cuộc sống. Một cuốn đái thuyết chính hóa học thắm thiết, một tình thương hoàn hảo thân thích Tĩnh Thu với chàng trai tâm thành, quan hoài cô cho tới từng loại nhỏ nhặt và sinh sống tận tình với tình thương bản thân đem. Kiến Tân vẫn dẫn Tĩnh Thu bước qua chuyện ngoài sự tự động ti ban sơ, khiến cho cô không thể lo lắng hoảng hốt và cảm nhận thấy vững vàng tin cậy rộng lớn. Họ bên nhau bước qua chuyện những tuyến phố khu đất đỏ gay, nằm trong nghỉ chân bên dưới nghiền cây tô tra đỏ gay như loại huyết thắm. Họ ở ê, tĩnh lặng, ko nói… Họ ở ê, lặng lẽ yêu thương và lặng lẽ hy sinh… Tình yêu thương như 1 loại độ sáng êm ả lan toả, ko chói lóa vẫn tỏa nắng cho tới nao lòng!

Đọc “Cùng anh nom hoa tô tra”, người phát âm nhìn thấy được quy luật của tình thương tuy nhiên nhường nhịn như ko một ai dám đứng rời khỏi chối quăng quật - ấy là lúc trái đất tớ nên đứng trước sự việc cơ hội trở, chia tay, đứng trước sàm trộn hoặc thành kiến xã hội thì loại mối tình ấy càng trở thành thiết tha, mạnh mẽ và kiên ấn định rộng lớn khi nào không còn. Mẹ Tĩnh Thu vì thế phiền lòng mang đến sau này của con cái nên dẫu ko đành lòng, bà cũng đành khuyên nhủ Kiến Tân rời hỗ tương với Tĩnh Thu cho tới khi cô tròn trĩnh 25 tuổi hạc. Anh vẫn hứa tiếp tục đợi cô tuy nhiên rồi lại mãi mãi rời khỏi cút, về một toàn cầu mặt mày ê với từng nào trằn trọc, dằn lặt vặt. Cho đến tới tận lúc này, tôi vẫn còn đấy lưu giữ những giọt nước đôi mắt thê lương lậu của Tĩnh Thu khi anh kể từ giã cõi đời...

Tôi không thích nhắc nhiều cho tới quy trình lịch sử hào hùng bi thương, tuy nhiên tôi vẫn đặt điều tình thương này lên loại nền của tranh ảnh ấy, nhằm hiểu rằng tình thương của mình lớn mạnh tuy nhiên ko một ít phân biệt giai cung cấp, ko một ít dối trá tính toan. Giữa cuộc sống đời thường tân tiến này, liệu rất có thể nhìn thấy một tình thương vẹn nguyên, giản dị và vô sáng sủa, một tình thương trước đó chưa từng băng qua một chiếc bắt tay như của Tĩnh Thu và chàng trai ngày ấy? Từ một mẩu chuyện đem thiệt, mái ấm văn Ngải Mễ vẫn viết lách nên một cuốn đái thuyết giản dị, êm ái đềm và thâm thúy lắng lòng người. Số phận đem chúng ta cho tới cùng nhau và rồi chủ yếu số trời lại nỡ phân tách bỏ lứa đôi. “Trên tuyến phố tun hút, thê lương lậu oằn bản thân trong mỗi ngày Cách mạng văn hóa truyền thống ấy, chúng ta vẫn yêu thương nhau vô sáng sủa, trong sáng, đau nhức và tàn khốc. Họ vẫn lặng lẽ hát lên một bạn dạng tình khúc lâu năm vô tận bên dưới gốc cây tô tra kỳ lạ”... Và trong cả Trương Nghệ Mưu, vị đạo thao diễn tài hoa của Trung Quốc khi gửi thể cuốn đái thuyết này trở thành phim cũng từng phân tách sẻ: “Tôi vẫn cực kỳ cảm động tự mẩu chuyện tình thương vô sáng sủa và giản dị thời ê - một tình thương ko cần thiết rất nhiều lý trí vì thế nó vẫn chính là bạn dạng năng”.


“Cùng anh nom hoa tô tra” vẫn khép lại kể từ lâu tuy nhiên trong tôi vẫn còn đấy văng vọng nơi đây lời nói đề kể từ của cuốn sách: “Anh ko đợi em nổi 1 năm lẻ một mon, anh cũng ko thể đợi em cho tới nhì mươi lăm tuổi hạc, tuy nhiên anh tiếp tục đợi em trong cả đời”… Những nhành hoa tô tra bên dưới nghiền cây thuở nào là vẫn trổ red color thắm từng chừng mon 5 về, Tĩnh Thu của năm xưa lại về Tây Thôn Bình, lặng lẽ lưu giữ về tình nhân vẫn khuất, như tưởng vọng một ông tơ tình linh nghiệm từng mộc mạc khai hoa bên dưới gốc cây này...