cố trì tây

Cố Trì Tây sau cùng cũng rất được nếm đồ ăn tự lão Tùng tự động tay thực hiện. Tùng San luôn luôn thấy tự tôn với những số tủ của tía bản thân, cô coi ngóng lâu vì vậy mới mẻ đợi được ngày ba mẹ và Cố Trì Tây nằm trong hoà thuận ngồi ăn bên trên 1 bàn cơm trắng, thời điểm hiện nay trên đây tâm lý cô đặc biệt khích động.

Tùng Chí Quân và Phương Tiểu Tiệp đều đối xử đặc biệt lễ phép, bọn họ chỉ cố vậy thôi, chứ không cần thể này trọn vẹn điềm tĩnh vì vậy được. Còn Cố Trì Tây, vẫn điềm tĩnh trước sau như 1.

Bạn đang xem: cố trì tây

Tùng San không ngừng nghỉ gắp món ăn mang lại Cố Trì Tây, mỉm cười hì hì giới thiệu: "Mau nếm test bánh nhân thịt này lên đường, tía em thực hiện bánh nhân thịt trườn tuyệt nhất.”

Cố Trì Tây mỉm cười cắm một miếng, tiếp sau đó gật đầu, "Ừ, quả thực thật ngon.” Ánh đôi mắt hắn coi Tùng San đặc biệt ấm cúng, lại mỉm cười nhẹ nhõm quan sát về phía Tùng Chí Quân.

Tùng Chí Quân mỉm cười nói: "San San đặc biệt mến ăn đồ ăn tự tôi thực hiện, đấy là khẩu vị tuy nhiên tôi trông nom mang lại con cái bé nhỏ kể từ nhỏ cho tới giờ, Cố tổng ăn hợp ý chứ.”

Cố Trì Tây đạo: "Tùng công ty biên không cần thiết phải khách hàng sáo, ông thực hiện đồ ăn quả thực đặc biệt hợp ý khẩu vị của tôi.”

Phương Tiểu Tiệp mỉm cười nói: "Vậy thì ăn nhiều chút, Cố... tiên sinh, tôi thấy anh lưu giữ dáng vẻ rất hay, thông thường cũng không nên ăn vì vậy sao?"

Tùng San thấy ba mẹ ko được đương nhiên, ngay tắp lự mỉm cười nói: "Hai người ko cần thiết cứ banh mồm rời khỏi là gọi Cố tổng, khi thì lại kêu là Cố tiên sinh, nghe kì lắm.” Nói kết thúc cô coi Cố Trì Tây, "Anh cũng ko được gọi tía em là Tùng công ty biên nữa, xa xăm kỳ lạ lắm.”

Cố Trì Tây mỉm cười coi Tùng San, hỏi: "Vậy em cảm nhận thấy tất cả chúng ta nên xưng hô thế này mang lại phải chăng đây?"

Tùng San nghĩ về nghĩ về, mỉm cười nói: "Anh gọi tía em là lão Tùng, gọi u em là chị Phương, đồng minh thân thiện mến căn nhà em đều gọi vì vậy.” Suy nghĩ về một chút ít cô lại mỉm cười nói: "Tuy rằng anh và u em nằm trong tuổi tác, tuy nhiên anh gọi u em là chị Phương cũng ko thua thiệt chứ?"

Cố Trì Tây nhảy mỉm cười, rung lắc đầu, "Không thiệt.” Nói kết thúc hắn quan sát về phía Tùng Chí Quân và Phương Tiểu Tiệp, gọi: "Lão Tùng, chị Phương.”

Tùng Chí Quân và Phương Tiểu Tiệp coi nhau một chiếc, tiếp sau đó nhảy mỉm cười.

Tùng San lại nói: "Ba u, nhì người cứ gọi anh ấy là lão Cố, đồng minh của anh ấy ấy đều gọi anh ấy vì vậy.”

Tùng Chí Quân mỉm cười mỉm cười, "Được, lão Cố, người sử dụng bữa lên đường.”

Phương Tiểu Tiệp mỉm cười nói: "Sửa cơ hội xưng hô vì vậy, ngược nhiên cảm nhận thấy đơn giản rất là nhiều, trước này vẫn gọi anh là Cố tiên sinh, thiệt thực sự không đủ đương nhiên.”

Cố Trì Tây cũng mỉm cười, "Vẫn là San San mưu trí.”

Ăn kết thúc bữa cơm trắng, Tùng San đặc biệt ngoan ngoãn ngoãn canh ty u dọn dẹp và sắp xếp chén bát đũa, nhằm Tùng Chí Quân và Cố Trì Tây ngồi vô phòng tiếp khách nốc trà. Câu chuyện của mình đều là những chuyện cuộc sống hằng ngày, bao nhiêu bể hoa trồng mặt mày hành lang cửa số, bao nhiêu loại cá nhỏ vô bể cá, nhắc cho tới cả chuyện lão Tần tuy nhiên Cố Trì Tây nuôi.

"Lão Tần là một trong những người các bạn của tôi, ông ấy đặc biệt tin vào Huyền học tập, tám năm vừa qua vì thế ông ấy gặp gỡ nên tai nạn ngoài ý muốn ngã xuống, suýt nữa mất mặt mạng, trong tương lai ông ấy được tiên nhân hướng dẫn, mò mẫm một chú chó nhận thực hiện em trai, hơn thế nữa nên uỷ thác nó cho 1 người các bạn đảm bảo chất lượng uy tín nuôi, vì vậy tiếp tục rất có thể hoá giải tai ương. Việc này còn có người tin tưởng sở hữu người ko tin tưởng, là đồng minh đảm bảo chất lượng, ông ấy tin tưởng tôi, đương nhiên tôi cũng ko thể phụ tín nhiệm của ông ấy, vì thế chú chó này vẫn chính là thú nuôi của tôi kể từ cơ cho tới giờ.”

Tùng Chí Quân nghe kết thúc ngay tắp lự thấy hài hước, ông tiếp tục sớm được nghe chuyện người dân có chi phí mê tín dị đoan, không tồn tại việc gì tạo nên sự trong cả Quan công người thương tát cũng cung phụng ko bỏ dở loại này, tuy nhiên đấy là đợt trước tiên ông nghe thấy chuyện sở hữu người nhận chó thực hiện em trai.

"Cho nên con cái chó này cũng bám tiên khí?" Tùng Chí Quân mỉm cười căn vặn.

Cố Trì Tây mỉm cười đáp: "Chuyện này tôi cũng ko biết thưa sao, đơn thuần, San San đặc biệt mến lão Tần, Lão Tần cũng khá mến San San.”

Tùng Chí Quân nói: "Con bé nhỏ này kể từ nhỏ tiếp tục luôn luôn thưa với tôi nó ham muốn nuôi chó, tuy nhiên căn nhà tôi quá chật, hơn thế nữa Lúc nó còn nhỏ, khung người ko được khoẻ mạnh, tôi sợ hãi vô căn nhà tuy nhiên sở hữu động vật hoang dã tiếp tục khiến cho con cái bé nhỏ bị nhạy bén, vì thế từ chối. Không thể ngờ nhiều năm tiếp theo, nguyện vọng đó lại tự anh tiến hành.”

Cố Trì Tây mỉm cười nói: "Tóm lại thực hiện được là đảm bảo chất lượng, rất có thể tạo nên San San sung sướng là đầy đủ lắm rồi.”

Tùng Chí Quân coi ý tình lòi ra vô ánh nhìn Cố Trì Tây, nở nụ mỉm cười, "Lão Cố, quả thực anh xử thế với San San căn nhà công ty chúng tôi rất hay.”

Cố Trì Tây mỉm cười ko thưa gì.

Tùng Chí Quân nghĩ về một lúc rồi nói: "Nhưng anh sở hữu từng nghĩ về cho tới hay là không, anh tiếp tục trải qua không ít chuyện vì vậy, sau này có lẽ rằng đem đến nhiều phiền toái mang lại con cái bé?"

Ánh đôi mắt của Cố Trì Tây tương đối giao động, "Vì sao anh lại thưa thế?"

Tùng Chí Quân tự dự một hồi mới mẻ giản dị và đơn giản thưa thẳng: "Tôi nghe thưa, phu nhân trước của ông là phụ nữ của Uông Chính Mẫn?"

Cố Trì Tây ngừng một lúc, gật đầu, "Đúng vậy.”

Tùng Chí Quân thấy hắn trực tiếp thắn điềm tĩnh như vậy, vì thế cũng ko hề vòng vo, "Mấy ngày ngày hôm trước phu nhân cũ của anh ấy nhập viện ở điểm u San San công tác làm việc, bà ấy tiếp tục chuyện trò vài ba câu với u San San. Hình như bà ấy sở hữu oán hận rất rộng lớn với anh, bà ấy thưa anh tạo nên bà ấy căn nhà tan cửa ngõ nhừ, còn tía ruột của Cố Lâm Lâm cũng trở nên anh sợ hãi tuy nhiên nên vô tù.”

Tròng đôi mắt của Cố Trì Tây trở thành thâm nám thâm thúy, vẻ mặt mày vẫn như cũ ko đẩy sóng, ko sợ hãi hãi.

Tùng Chí Quân mỉm cười nhẹ nhõm, "Đều là chuyện nhì mươi năm vừa qua, công ty chúng tôi là kẻ ngoài cũng không thích căn vặn rất nhiều. Chỉ là, chuyện tương quan cho tới niềm hạnh phúc của San San, tôi ham muốn xác lập rõ rệt với anh một chút ít, quá khứ của anh ấy, trong tương lai sẽ không còn tác động cho tới San San chứ?"

Cố Trì Tây điềm tĩnh thưa, "Chuyện này anh yên lặng tâm lên đường, tuyệt không tồn tại kỹ năng.”

Tùng Chí Quân mỉm cười, "Con người tôi, không tồn tại tín ngưỡng gì, chỉ tin tưởng tưởng rằng từng chuyện đều phải sở hữu kỹ năng. Chuyện đời không tồn tại gì là vô cùng, lão Cố, San San căn nhà tôi tiếp tục uỷ thác mang lại anh, thời điểm ngày hôm nay thưa những câu nói. này sẽ không nên là đang được vấn đáp gì anh. Dù sao anh đã và đang bình an sinh sống nhì mươi năm vừa qua, trong tương lai San San theo đuổi anh vững chắc sẽ không còn xẩy ra chuyện gì. Tôi chỉ ham muốn anh chú tâm một chút ít, dù rằng sở hữu bất kì chuyện gì xẩy ra cũng ko thể nhằm San San chịu đựng bất kể tổn hại này. Về phần anh và chuyện Uông Chính Mẫn sở hữu tương quan gì cho tới nhau hay là không, những người dân dân thông thường như công ty chúng tôi trọn vẹn ko quan hoài.”

Cố Trì Tây mỉm cười mỉm cười, "Lão Tùng, anh thiệt trúng là người trí thức fake hồ nước vật dụng.”

Tùng Chí Quân mỉm cười, "Ây dà, anh chớ ca ngợi tôi vì vậy, tôi đơn thuần dân thông thường, ko thể đối chiếu với đại anh hùng như anh được. Nói thiệt, giờ đây tôi tiếp tục nghĩ về thông thoáng rồi, tôi cảm nhận thấy San San theo đuổi anh cũng ko tệ, tối thiểu nó sẽ không còn nên tâm lý những việc lặt vặt vô sinh hoạt hằng ngày, anh đặc biệt cảnh giác, từng chuyện đều phải sở hữu anh che chở mang lại San San, tôi và u của San San cũng yên lặng tâm.”

Tùng San mới mẻ vừa vặn thoát ra khỏi chống nhà bếp thì nghe thấy lời nói sau nằm trong của lão Tùng, cô mỉm cười hì hì lại ngay gần, bao bọc lấy eo lão Tùng dụi dụi, "Ba, con cái tiếp tục rộng lớn vì vậy rồi, bà còn gì tuy nhiên ko yên lặng lòng nữa chứ.”

Xem thêm: đế quốc đệ nhất dược sư

Tùng Chí Quân ôm phụ nữ, vuốt loại mũi nhỏ của cô ý, "Dù con cái rộng lớn ra làm sao, thì con cái vẫn chính là phụ nữ bé nhỏ nhỏ của tất cả chúng ta, vĩnh viễn là vì vậy.”

Bánh thịt trườn thực hiện nhiều quá ăn ko không còn, Tùng Chí Quân lấy cặp lồng rời khỏi bỏ vô mang lại phụ nữ đem về. Tùng San sở hữu chút ko nỡ xa xăm ba mẹ, ngay tắp lự thực hiện nũng nói: "Hay là thời điểm ngày hôm nay em ở lại trên đây luôn luôn nhé.”

Cố Trì Tây êm ả dịu dàng mỉm cười, "Được.”

Phương Tiểu Tiệp đẩy phụ nữ cho tới ở kề bên Cố Trì Tây, "Ngày mai nên lên đường rồi, còn ko mau về căn nhà thu xếp đồ đạc và vật dụng lên đường. Lúc này mới mẻ biết thương nhớ ba mẹ sao?"

Tùng San chẹp mồm, "Con vẫn luôn luôn thương nhớ nhì người tuy nhiên.”

Câu thưa này khiến cho lão Tùng suýt nữa rơi nước đôi mắt. Ông vội vã vàng đẩy phụ nữ ra bên ngoài cửa ngõ, "Mau về lên đường, còn do dự gì nữa, trời tối rồi, lên đường lối cảnh giác một chút ít.”

Tùng San mong muốn khóc, cô cố kìm nén fake thực hiện mặt mày quỷ, "Con lên đường trên đây, chớ lưu giữ con cái nhiều nha!" Nói kết thúc cô kéo Cố Trì Tây trở lại tầng.

Tùng Chí Quân và Phương Tiểu Tiệp vội vã vàng rời khỏi ban công, coi phụ nữ và Cố Trì Tây lên xe cộ, Phương Tiểu Tiệp ứa nước đôi mắt, "Lão Tùng à, ông thưa coi tất cả chúng ta nuôi phụ nữ làm những gì, vất vả lắm mới mẻ nuôi nó rộng lớn, giờ đây lại thuộc sở hữu người tao.”

Tùng Chí Quân ôm phu nhân, mỉm cười thở dài: "Có con cháu căn nhà ai rộng lớn rồi tuy nhiên ko nên tách căn nhà chứ, làm những gì sở hữu chuyện phân rời khỏi đàn ông, phụ nữ.”

Từ khi lên xe cộ Tùng San chính thức khóc, khóc một mạch cho tới Giang Phong Uyển. Cố Trì Tây giới hạn xe cộ, coi cô bé nhỏ con cái ướt đầm nước đôi mắt, nhức lòng xoa đầu cô, "Nếu em tiếp tục thương nhớ vì vậy, sao tối ni ko ở lại chứ?"

Tùng San nức nở, "Không được, nếu như tối ni em ở lại thì ngày mai tiếp tục càng ko lên đường được...”

Cố Trì Tây xuống xe cộ, canh ty cô xuất hiện xe cộ, tháo dỡ chão đáng tin cậy, vịn cổ cô bé nhỏ con cái thơm một chiếc, "Anh còn tưởng là em không thích tách xa xăm anh.”

Tùng San trừng hắn, hai con mắt đầm đìa nên coi vô trẻo rất là nhiều, "Anh thiệt hư!"

Cố Trì Tây bao bọc lấy cô, xoa đầu, "Đến Hồng Kông rồi, hôm này em lưu giữ ba mẹ, anh tiếp tục bố trí mang lại bọn họ cho tới Hồng Kông thăm hỏi em, cho dù sao chỉ việc lên đường chuyên nghiệp cơ một vài giờ là cho tới, ko không giống gì với việc di chuyển vô thành phố Hồ Chí Minh.”

Tùng San chui rúc vô lòng hắn, vệ sinh nước đôi mắt, "Vậy anh mua sắm mang lại em một cái chuyên nghiệp cơ riêng biệt lên đường, em lưu giữ ba mẹ thì tức thì cho tất cả những người cho tới rước bọn họ, hoặc là em tức thì trở lại căn nhà.”

Cố Trì Tây mỉm cười nói: "Được. "

Buổi tối Lão Tần ăn rất nhiều, Tùng San về căn nhà còn đút mang lại nó một chiếc bánh nhân thịt trườn, thành phẩm nó ăn cho tới nút no căng bụng, cho tới khuya rồi vẫn ko ngủ được, phấn khởi chạy vòng xung quanh phòng tiếp khách.

Cố Trì Tây tắm cọ kết thúc ra đi ngoài thì thấy Tùng San ngồi bên trên sô trộn mỉm cười, coi Lão Tần mỉm cười ngây ngô. Hắn mỉm cười cùng bất đắc dĩ, bước cho tới bao bọc lấy cô, "Nhanh vì vậy đã không còn buồn rồi sao? Sao lại ngồi trên đây mỉm cười ngây ngô thế?"

Tùng San vùi vô lòng hắn, "Đương nhiên buồn, đơn thuần kể từ nhỏ tía em tiếp tục thưa với em, càng là khi nhức buồn cực sở, thì sẽ càng nên mò mẫm chuyện khiến cho bản thân nên mỉm cười. Em ko nên trình diễn viên phim Quỳnh Dao, vì thế một chuyện sinh ly tử biệt tuy nhiên khóc ròng rã 10 năm, chuyện gì rồi cũng nên quan sát về phần bên trước mới mẻ nên.”

Cố Trì Tây mỉm cười gật đầu, "Ba em thiệt sự tuyệt lắm vời.”

Tùng San mỉm cười nói: "Đúng vậy, tía em đặc biệt lợi hại!" Nghĩ một chút ít cô lại nói: "Lúc nãy Lúc em và u đang được cọ chén bát vô nhà bếp, tía em sở hữu thủ thỉ gì cần thiết với anh không?"

Cố Trì Tây nói: "Có.”

Tùng San thấy ánh nhìn phức tạp của hắn, ngay tắp lự hỏi: "Nói gì vậy?"

Cố Trì Tây trả lời: "Mẹ em nghe được bao nhiêu chuyện quá khứ kể từ vị trí Uông Tiểu Kinh, vì thế tương đối hoảng loạn, vậy nên thời điểm ngày hôm nay tía em ham muốn anh chắc chắn là rằng những chuyện này sẽ không còn tác động gì cho tới em.”

Tùng San như sở hữu tâm lý gì cơ, cô gối đầu lên khuỷu tay hắn, ngửng mặt mày lên coi hắn, "Chuyện quá khứ là chỉ chuyện tía ruột của Cố Lâm Lâm sao?"

Cố Trì Tây mỉm cười mỉm cười, "Không chỉ chuyện cơ, còn tồn tại biến chuyển cố của mái ấm gia đình Uông Tiểu Kinh. Anh là con cái rể của Uông Chính Mẫn.”

Tùng San nháy đôi mắt bao nhiêu loại, "Uông Chính Mẫn là ai?"

Cố Trì Tây vuốt ve sầu mặt mày cô bé nhỏ con cái, mỉm cười nói: "Em còn quá nhỏ, khi Uông Chính Mẫn từ trần em còn ko sinh rời khỏi đâu.”

Tùng San nhăn ngươi, "Nghe thấy thiệt phức tạp, bao nhiêu chuyện dông dài em không thích nghe.”

Cố Trì Tây nhảy mỉm cười, "Thật sao?"

Tùng San mỉm cười hì hì nói: "Dù sao cũng ko tương quan cho tới em, tuy nhiên oán thù oán hận gì của trước cơ em biết cũng không có tác dụng. Dù sao em chắc chắn là rằng anh tiếp tục bảo vệ với tía em, những chuyện cơ sẽ không còn tác động cho tới gì cho tới em sở hữu trúng không?"

Cố Trì Tây mỉm cười nói: "Ừ.”

Tùng San cười: "Vậy em ko cần thiết nghe nữa, cho dù sao em tin tưởng anh, sở hữu anh mặt mày em là đầy đủ rồi.”

Xem thêm: đọc truyện lan rùa

Lòng Cố Trì Tây giao động, hắn cúi đầu thơm lên môi cô, "San San, cảm ơn em.”

Ai thưa cô bé nhỏ con cái của hắn thiếu hiểu biết nhiều chuyện, rõ rệt đặc biệt không dễ chịu trong tim, tuy nhiên lại đặc biệt biết phương pháp quan hoài.

Lão Tần chạy vài ba vòng vô phòng tiếp khách mới mẻ chịu đựng chạy lên sô trộn, vốn liếng dĩ nó ham muốn trườn cho tới ở kề bên San San thực hiện nũng, thành phẩm lại phân phát hiện tại nhì người sở hữu của chính nó đang được bao bọc lấy nhau, nó bất lực sủa "Gâu gâu", ngược nhiên không tồn tại người đáp lại, vì vậy nó đặc biệt cùng bất đắc dĩ trườn xuống chân ghế sô trộn ở ngủ. Quả thực ko thể hiểu chuyện rộng lớn.