cố phu nhân em trốn không thoát

" Tôi lấy nó! "

Chưa thấy người đang được nghe thấy tiếng nói thất thanh của một người phụ phái nữ kể từ đàng sau. Đó là thiên kim đại tè thư Chu Dĩnh Chi của Chu gia

Bạn đang xem: cố phu nhân em trốn không thoát

" Chu tè thư! "

Ở phía trên người nào cũng đều biết rõ cô tớ. Cô tớ xinh rất đẹp lại tài năng, mái ấm lại phong phú đương nhiên là kiêu ngạo rồi. Chu Dĩnh Chi đứng nối tiếp cô, xoay đầu thanh lịch nối tiếp mặt mày coi người phụ phái nữ đứng sát bên. Hai loài người khi tứ hai con mắt chạm nên nhau, Chu Dĩnh Chi và cô lại sở hữu chút ngạc nhiên

" Dĩnh Chi? "

" Lâm Tĩnh? Tại sao cô lại ở đây?! "

Hồi còn ở mặt mày quốc tế du học tập. Chu Dĩnh Chi từng học tập cộng đồng một tờ với cô, vì như thế sắc đẹp của cô ấy cũng xinh rất đẹp ko tầm thường, cô tài xuất sắc mái ấm lại nhiều, tính cơ hội ôn nhu lại thân thiện thiện nên lấy được lòng quý khách. Không như thiên kim Chu Dĩnh Chi tê liệt. Tuy cũng xinh rất đẹp, tài xuất sắc và mái ấm cũng nhiều ko tầm thường cô. Nhưng vì như thế chuyện này mà cô tớ lại kiêu ngạo với toàn bộ chúng ta tạo cho ai nấy cũng đều ko ưa cô tớ. Trong lớp sở hữu một phái nam sinh nhưng mà Chu Dĩnh Chi đang được nhằm đôi mắt cho tới. Đã sở hữu một lượt cô tớ hạ bản thân xuống một ít nhưng mà chuồn tỏ tình với chàng trai tê liệt, này ngờ lại còn bị kể từ chối trực tiếp mặt mày. Đã thế thanh lịch ngày ngày tiếp theo anh tớ cho tới mò mẫm cô và tỏ tình tuy nhiên cô lại từ chối chính vì khi tê liệt cô và Mạc Thiếu Khanh vẫn còn đó đang yêu thương nhau. Mãi cho tới khi cô về bên nước, toàn bộ từng việc ấy đang được thay cho thay đổi trọn vẹn và được xẩy ra tiếp cho tới bây giờ

Chu Dĩnh Chi ngán ghét bỏ chẳng thèm coi cô. Cô tớ giở giọng cao ngạo rằng với phái nữ nhân viên cấp dưới bán sản phẩm đứng trước mặt:

" Mau gói lại, tôi lấy nó! "

" Dạ dạ Chu tè thư! "

" Tại phía trên vẫn còn đó viên đá Grandidierite chứ? "

" Xin lỗi tè thư, phía trên đang được là viên sau cuối rồi ạ! "

Nữ nhân viên cấp dưới bán sản phẩm thời điểm hiện nay rằng không tồn tại bao nhiêu phần tôn trọng cô vô tê liệt. Chắc cũng ko nên là người dân có chi phí gì, sở hữu chút chi phí lại còn bày đặt điều làm theo người tớ vô phía trên mua sắm đá quý? Cô khẽ thở lâu năm trong tim. Cô biết Chu Dĩnh Chi ghét bỏ cô kể từ lâu, nên cô cũng vứt viên đá Grandidierite tê liệt, vốn liếng quí viên đá tê liệt nguyên nhân là vì như thế nó có màu sắc mình yêu thích. Đảo đôi mắt coi những loại xoàn tê liệt đột nhiên kiểu giọng chanh chua kiêu ngạo tê liệt lại đựng lên thêm 1 lượt nữa:

" Cô mặc dù cho sở hữu lựa chọn loại xoàn này ở phía trên chuồn chăng nữa thì Chu Dĩnh Chi tôi đều mua sắm không còn thảy. Tôi là không thích một loài người như cô mua sắm xoàn ở đây! "

" Cô!... Chu Dĩnh Chi cô chớ quá đáng! Tôi ko làm những gì đắc tội cô! "

" Thì đang được sao? Tôi quí như vậy đó! "

"Chu Dĩnh Chi cô...! "

" Vị tè thư này van nài cô hãy thoát khỏi điểm này! Tại đấy là giành riêng cho những người dân như Chu tè thư cho tới mua sắm, cô chớ suy nghĩ bản thân sở hữu chút chi phí rồi cho tới phía trên làm theo người không giống mua sắm đại một viên đá về! "

" Ý cô là gì đây? Các người bán sản phẩm cư xử với người tiêu dùng như thế tê liệt à?! "

Cô nhíu mi khi nghe tới phái nữ nhân viên cấp dưới bán sản phẩm tê liệt rằng bản thân không tồn tại chi phí lại còn bày đặt điều vô phía trên bắt chược mua sắm loại khiến cho bản thân vô cùng tức giận

" Nghe ko rõ ràng người tớ rằng gì à? "

" Tiểu thư, vì như thế chỉ tuân theo khẩu lệnh. Khi khách hàng phi vào đều nên kính cẩn kính chào căn vặn. Những người khi phi vào phía trên đều phải sở hữu vị thế cao nên công ty chúng tôi mới mẻ càng nể chúng ta rộng lớn. Còn cô?...cô suy nghĩ bản thân là ai, công ty chúng tôi một vừa hai phải nãy tiếp đãi cô Theo phong cách công ty chúng tôi thông thường hoặc thực hiện so với người tiêu dùng là suôn sẻ cho tới cô lắm rồi. Mà cô lại còn ở phía trên dám rỉ tai như vậy cùng theo với Chu tè thư? "

Cứ thế, đám phái nữ nhân viên cấp dưới ở phía trên nhắm vô cô liên tiếp nhưng mà rằng này rằng nọ trước mặt mày. Cô tức dỗi, toan hé mồm rằng thì phía sau nổi tiếng rằng thân thuộc vọng vô. Trong câu nói. rằng còn đem bám theo sự lạnh lẽo lùng xen lộn là tức giận

" To gan! Cô lại dám người sử dụng những câu nói. rằng này nhưng mà rỉ tai với phu nhân ta?! "

Cố Duật Hành với vẻ mặt mày điển trai đem bám theo " chút " nghiêm chỉnh nghị tê liệt. Cao cao bên trên thượng bước cho tới địa điểm cô, body to lớn rộng lớn bảo lãnh cả cô vô lòng. phường chúng ta ai nấy ở phía trên ko ngốc nhưng mà ko thể xem sét người nam nhi trước mặt mày này

" Cố...Cố tổng! "

Thấy anh, những phái nữ nhân viên cấp dưới ở phía trên đều bị anh dọa dẫm cho tới hoảng hoảng hốt. phường chúng ta ai nấy thời điểm hiện nay cũng rụt rè không đủ can đảm coi trực tiếp vô khuôn mặt nghiêm chỉnh nghị tê liệt, coi trực tiếp vô hai con mắt sắc bén ấy. Nó thiệt tương tự ham muốn ăn tươi tắn nuốt tươi chúng ta vậy, thiệt xứng đáng sợ

" Cố tổng, kính chào ngài. Tôi là Chu Dĩnh Chi! "

Nhìn thấy anh. Con đôi mắt của Chu Dĩnh Chi đùng một cái lóe sáng sủa, thiệt thực sự rất đẹp trai nha. Nghe danh Cố Duật Hành đang được lâu, nghe bảo anh vô cùng rất đẹp trai lại tài xuất sắc. Anh là vị quản trị trẻ con tuổi hạc của Cố thị, nhưng mà Cố thị lúc này lại là tập đoàn lớn mạnh mẽ nổi tiếng nhất Á Lục này. Nếu như hoàn toàn có thể tiếp cận được người nam nhi ni biết đâu chừng anh tiếp tục hoàn toàn có thể là con cái rể sau này của Chu gia? Lại còn hoàn toàn có thể hỗ trợ cho Chu thị cải tiến và phát triển mạnh mẽ rộng lớn tương tự Cố thị vậy!

Cố Duật Hành cho tới trong cả một chiếc liếc đôi mắt, anh keo dán giấy kiệt cũng không thích coi cho tới cô tớ cho dù có một lượt. Chu gia vốn liếng vô cùng ham muốn nằm trong Cố gia kết thân thiện, vô cùng ham muốn thực hiện dâu gia với mặt mày tê liệt. Cũng từng đang được sở hữu một lượt chúng ta thanh lịch Cố gia bàn chuyện này cùng theo với Phu nhân của mình tuy nhiên ko trở thành, bà Hạ Lan Du vốn liếng vô cùng tôn trọng tâm lý của nam nhi bản thân, anh ko quí bà cũng ko xay. Nhưng bà cũng ko quí bao nhiêu Chu gia, chính vì biết Chu Dĩnh Chi sở hữu kiểu tính tè thư tê liệt vô cùng hoặc kiêu ngạo. Không coi ai rời khỏi gì, ngay lập tức từ trên đầu vốn liếng ko quí cô tớ rồi

" Cố tổng...! "

" Mau gọi vận hành của những người rời khỏi phía trên rỉ tai với tôi! "

" Chúng tôi...Cố tổng, vô cùng van nài lỗi vì như thế đ...! "

" Nghhe ko hiểu? "

Cố Duật Hành gằn tiếng nói khiến cho quý khách ở phía trên đều bị hù cho tới hoảng hoảng hốt. Không khí yên tĩnh tĩnh rộng lớn khi nào không còn thì kể từ bên phía trong sở hữu một người phụ phái nữ tuổi hạc trung niên tầm cỡ năm mươi rời khỏi ngoài

" Cố tổng, ngài cần thiết bắt gặp tôi? "

" Phải! Các người thực hiện ăn như vậy sao? Ngay cả phu nhân của Cố Duật Hành này mà còn phải dám coi thường?! "

Lông mi rất đẹp của anh ấy nhíu lại chứng minh rời khỏi rằng anh vô cùng tức dỗi. Người phụ phái nữ ấy tức thời cũng trở nên hù cho tới hoảng hốt, tuy nhiên lại cố trấn an phiên bản thân thiện lại nên thiệt bình tĩnh

" Cố tổng, vô cùng van nài lỗi. Đây là lỗi của công ty chúng tôi. Còn ko mau van nài lỗi?! "

" Cố tổng, Cố phu nhân công ty chúng tôi trung thực van nài lỗi"

Các phái nữ nhân viên cấp dưới ở phía trên đều cúi đầu nhưng mà van nài lỗi cô. Nhưng cô ko rằng gì cả

" Cố tổng, nếu mà ngài vẫn ko lý tưởng thì tôi tiếp tục thay cho những người dân mới mẻ ở phía trên. Tất cả bọn họ! "

Ý bà tớ rằng, tê liệt đó là tiếp tục xua việc không còn những phái nữ nhân viên cấp dưới ở phía trên và tiếp tục thay cho người mới mẻ vô. phường chúng ta nghe thế vô cùng hoảng hốt, hoảng hốt bị thất lạc công việc

" Cố phu nhân là công ty chúng tôi không tồn tại đôi mắt lại chuồn rằng những câu nói. rằng tê liệt với cô. Thật van nài lỗi tuy nhiên van nài cô thực hiện ơn chớ xua việc công ty chúng tôi "

Xem thêm: đào một hoàng đế làm vợ

" Chúng tôi biết lỗi rồi, van nài cô tê liệt Cố phu nhân! "

Bọn chúng ta ai nấy đều cầu van nài cô. Cô lại sở hữu chút khó khăn xử, toan rằng với anh vài ba câu tuy nhiên anh lại lên giờ ko cho

" Không được mượt lòng, anh ham muốn toàn bộ quý khách, ai nấy dù cho có rộng lớn hoặc bé bỏng ham muốn bắt nạt, coi thông thường em đều tiếp tục nhận lại thành quả này cả thôi. Là tự động chúng ta chuốc lấy thì tự động chúng ta nhận lấy! "

Nghe Cố Duật Hành rằng như vậy, cô cũng im thin thít ko rằng gì. Cố Duật Hành ôm eo cô rời chuồn còn không bao giờ quên buông một câu

" Bà hãy lưu giữ những câu nói. bà rằng một vừa hai phải rồi với tôi! "

" Tất nhiên là rồi ạ. Cố tổng, Cố phu nhân chuồn thông thả! "

Anh " hừ " lạnh lẽo cũng chả thèm rằng tăng nhưng mà nằm trong cô rời ngoài phía trên. Chu Dĩnh Chi một vừa hai phải rồi đứng coi một mùng kịch. Cái gì?! Lâm Tĩnh và lại là phu nhân của Cố Duật Hành? Vừa nãy Cố Duật Hành cũng thiệt kinh hãi, anh đảm bảo an toàn là đảm bảo an toàn cô. Đây là kết quả của những kẻ chạm vô cô, chúng ta tiếp tục nhận lại một thành tích mà người ta xứng đáng nên nhận lấy. Chu Dĩnh Chi thiệt rời khỏi khi mới mẻ về nước cũng đều có nghe rằng sơ qua chuyện vụ việc của Châu gia tuy nhiên ko biết cô nàng này lại là Lâm Tĩnh! Tốt nhất bản thân tránh việc chạm vô cô tớ, cũng nên kể từ vứt Cố Duật Hành, kể từ vứt ý nghĩa sâu sắc tiếp cận anh chuồn là một vừa hai phải. Nếu ko, ai biết chừng về sau Chu gia tiếp tục là kẻ tiếp sau tương tự Châu gia? "

...

" Duật Hành! "

" Em quá mượt lòng rồi Tĩnh Tĩnh! "

" Em ko có gì mà! "

"...một vừa hai phải nãy em ham muốn mua sắm kiểu gì? "

" Em nhận ra viên đá Grandidierite vô cùng rất đẹp, vì như thế nó có màu sắc của em quí nên toan mua sắm. Nào ngờ lại bị Chu Dĩnh Chi mua sắm trước "

" Mấy loại đá rẻ rúng chi phí tầm thông thường tê liệt ko nên giành riêng cho em. Anh tiếp tục cho những người chuồn mua sắm một viên đá đẹp lung linh hơn tê liệt nhằm thực hiện vòng cho tới em treo "

" Viên đá này cũng đâu nên rẻ rúng gì đâu nhưng mà anh bảo rẻ rúng cơ chứ! "

Cô rằng qua quýt sở hữu chút ko rộng lớn. Chóng tay lên hành lang cửa số ở xe pháo nhưng mà phía đôi mắt coi rời khỏi ngoài

" Anh không thích em nên rộng lớn thua thiệt ngẫu nhiên một người phụ phái nữ này "

" Em cũng vốn liếng không thích mua sắm bọn chúng, cũng chính là anh bắt em tìm hiều để mua một chiếc "

Cố Duật Hành chỉ khẽ cười cợt im thin thít vì như thế lời nói của cô ấy. Cô cũng thiệt đơn giản và giản dị quá chuồn, thông thường thì cô cũng không tồn tại treo trang sức quý tựa như các người phụ phái nữ tê liệt. Không chưng diện ko thực hiện rất đẹp và cũng ko shopping, cô cũng chỉ mất đi làm việc ở doanh nghiệp lớn. Về mái ấm thì cũng chỉ rảnh rỗi chuồn tưới hoa, xem sách nấu bếp và chui rút vô mái ấm. Chỉ nhiêu tê liệt thôi, anh cũng đều có mua sắm loại cho tới cô. Nào là ăn mặc quần áo, giầy, túi xách tay và một " không nhiều " trang sức quý tuy nhiên cô cũng tương đối ít khi chạm vô. Chỉ sở hữu lúc nào chuồn nằm trong anh cho tới những buổi tiệc cũng buộc nên treo bọn chúng lên. Tính đến giờ chạm vô bao nhiêu loại này cũng không thực sự năm lần

" Mai kiểu mốt, ngẫu nhiên kẻ này dám bắt nạt, dám giành loại với em? Lấy chi phí của anh ấy đập bị tiêu diệt bọn chúng cho tới anh! Chu thị chỉ là một trong những tập đoàn lớn nhỏ ko xứng đáng nhằm đôi mắt cho tới làm những gì "

"... "

Cố Duật Hành cũng quá kiêu ngạo rồi. Người tớ là tập đoàn lớn cũng đều có giờ nhưng mà anh nói rằng nhỏ ư? Mấy tập đoàn lớn tê liệt anh chỉ luôn luôn coi bọn chúng là những tập đoàn lớn nhỏ ko xứng đáng nhằm đôi mắt tới

" Tĩnh Tĩnh, túi xách tay mới mẻ rời khỏi của Gucci nghe rằng vô cùng rất đẹp. Cũng vô số người giành giành mua sắm nó, hơn thế nữa cũng chính là hạn chế. Cũng chỉ mất thân phụ kiểu, em sở hữu m..."

" Em ko cần thiết. Mới loại xa cách xỉ tê liệt em ko quí, anh cũng chớ mua sắm loại cho tới em nữa. Tủ ăn mặc quần áo đang được hóa học đẫy bọn chúng rồi, nhưng mà em cũng không tồn tại người sử dụng "

" Vậy sao. Anh tiếp tục cho những người trả toàn cỗ bọn chúng qua chuyện 1 căn chống, chống này sẽ chứa chấp những loại của em. Có cần thiết thì cứ qua chuyện này mà lấy "

" Duật Hành, em biết anh không thích em thua thiệt tầm thường ngẫu nhiên ai tuy nhiên anh mua sắm cũng rất nhiều loại cho tới em rồi. Đồ của em thậm chí còn còn nhiều hơn nữa loại của anh ấy nữa tê liệt "

" Thế thì vk chuồn mua sắm loại lại cho tới anh là được rồi "

Cố Duật Hành nhếch môi cười cợt rằng. Cô chỉ khẽ thở lâu năm chứ không cần rằng gì. Đúng thiệt là người dân có chi phí ăn xài phung phí và mua sắm những thứ đồ dùng xa cách xỉ mà

" Không cần thiết tiết kiệm ngân sách và chi phí cho tới anh. Anh đi làm việc sở hữu chi phí này là nhằm em xài bọn chúng chứ không cần nên là anh nhờ em tiết kiệm ngân sách và chi phí bọn chúng từng chút từng chút một "

" Em tự động bản thân đi làm việc, lấy số chi phí này cũng hoàn toàn có thể xài được "

" Không nên cũng chính là chi phí anh ném ra trả cho tới em? "

" Phải tuy nhiên nhưng mà em là dựa vào mức độ của tớ mới mẻ giành được chúng!! "

" Phải nên, là em vứt sức lực rời khỏi thao tác làm việc mới mẻ giành được bọn chúng. Tĩnh Tĩnh, ở trong nhà chuồn, chớ đi làm việc. Anh tiếp tục đi làm việc mò mẫm chi phí về nuôi em, hà cớ gì lại nhất quyết ham muốn Chịu đựng cực khổ đi làm việc thế kia? Hay là em hoảng hốt anh ko nuôi nổi em? "

" Không nên. Tại mái ấm vô cùng nhàm ngán nên đi làm việc cho tới phấn khởi một ít, em lại cũng hoàn toàn có thể share việc làm nằm trong anh ở doanh nghiệp lớn 1 phần "

" Anh ko cần thiết em share, anh không thích em đi làm việc chịu được khó khăn cực khổ 1 chút nào. Nghe câu nói. anh, ở trong nhà cứ lấy chi phí của anh ấy đi dạo, không còn thì anh trả em tiếp "

" Không muốn! "

"...ngủ thực hiện một tuần em demo ở trong nhà nhưng mà đi dạo, nếu mà qua chuyện một tuần ấy nhưng mà em vẫn nhất quyết yêu sách chuồn làm? Được, anh tiếp tục cho tới em đi làm việc và cũng sẽ không còn bắt em nên ở trong nhà nữa "

" Một tuần? Quá lâu tiếp tục nhàm nhanh chóng thất lạc "

" Một tuần, vô số rộng lớn. Anh cũng tiếp tục cho mình em ngủ bám theo nhằm nằm trong em đi dạo vô một tuần ấy. Tiền bổng sẽ không còn rời mà còn phải tăng cho tới cô ấy "

Cô tâm lý, với ĐK này cũng khá được ấy chứ. Lại hoàn toàn có thể nằm trong Tô Hoan đi dạo nhưng mà ko hoảng hốt chi phí bổng của Tô Hoan bị rời nhưng mà anh lại cho tới tăng

" Ừm...được, em đồng ý. Anh rằng nên lưu giữ câu nói. "

Xem thêm: một nhà dưới chân núi

" Được, nếu mà anh nuốt câu nói.. Anh tiếp tục phía trên chóng mang đến em " phía trên " thỏa mức độ " quấy rầy " "

" Lưu manh! Em mới mẻ ko thực hiện "

Cô tức dỗi rằng sở hữu chút đỏ chót mặt mày. Đúng thiệt là cao bồi. Đại thế thú vẫn ko khi nào thay cho thay đổi. Cố Duật Hành khẽ cười cợt, anh triệu tập tài xế tiếp....