cô hàng xóm kì lạ của tôi

Editor: fünf

Beta: Mỡ Mỡ

Bạn đang xem: cô hàng xóm kì lạ của tôi

Sự ghé thăm hỏi đột ngột của vị khách hàng xa vời kỳ lạ khiến cho sắc mặt mũi Vương Phương thay cho thay đổi rất rộng lớn, nhì tay gắt gao vậy là, bày điệu như thể chuẩn bị chiến tranh với cường địch.

Chồng của Vương Phương ngây ngốc đứng cơ, để ý nhì người đang được liếc mắt nhìn nhau, không có bất kì ai phanh mồm thì thầm, ông ấy ko nhịn được nhưng mà chất vấn trước: “Bà nó, bà biết chàng trẻ trai này sao?”

“Không biết!” Vương Phương nhấp lên xuống đầu, rồi lại gật đầu, vô nháy đôi mắt vẻ mặt mũi đổi khác kể từ cừu địch sang trọng hòa nhã, nặn một nụ mỉm cười fake tạo nên với ck bản thân, nói: “Có quen thuộc biết, là cậu thanh niên ở xí nghiệp sản xuất, cho tới bắt gặp tôi.”

Chồng Vương Phương đặc biệt hiếu khách hàng, một vừa hai phải nghe thưa là người cùng cơ quan vô xí nghiệp sản xuất của bà xã thì cảnh giác trong tâm cũng buông xuống, vội vàng vàng không ngừng mở rộng cửa ngõ chào Trình Gia Dũng vô vào ngồi.

“Ông nó, tè Trình thăm dò tôi với chút việc, Shop chúng tôi ra bên ngoài thưa chuyện!”

Chưa kịp chào Trình Gia Dũng vào trong nhà, đã biết thành Vương Phương ngăn lại. Bà ấy toá tạp dề bên trên người rời khỏi, thuận tay ném xuống khu đất, áo khoác bên ngoài cũng ko kịp choàng vô, tiếp tục đẩy Trình Gia Dũng, sẵn sàng xuống lầu.

Sự mới mẻ của Vương Phương khiến cho ông mái ấm nổi lên lòng nghi hoặc, mong muốn xua đuổi theo dõi coi rốt cuộc là với chuyện gì. Đáng tiếc sau nhiều năm di bệnh tai biến hóa gân máu óc và dịch liệt nửa người khiến cho việc đi đi lại lại trở thành trở ngại, nỗi khích động mong muốn xua đuổi theo dõi cũng chỉ rất có thể lực bất tòng tâm.

Chồng của Vương Phương nhìn tầm dáng hốt hoảng lo ngại hoảng hốt của bà xã, như ngược bóng domain authority xì khá, tựa nguồn vào khuông cửa ngõ cảm thán một mình: “Rốt cuộc ko tạo được ngược tim bà ấy.”

Nhà Vương Phương tại tầng sáu, Trình Gia Dũng cảm nhận thấy như với ngược thương hiệu lửa được lắp ráp sau sườn lưng bản thân, bị Vương Phương phóng trực tiếp xuống tầng một.

Sau khi tới Sảnh nhỏ của tè quần thể, Vương Phương kéo ống tay áo Trình Gia Dũng, nằn nì nghiền mách bảo anh cho tới một điểm nhưng mà kể từ hành lang cửa số mái ấm bọn họ ko thể bắt gặp được.

Vừa cho tới “khu vực an toàn”, Vương Phương ngay tức thì lên giờ đồng hồ trước, thưa lý lẽ cần thưa thiệt vĩ đại, bà ấy trừng đôi mắt, rướn cổ, tựa như một kê rỗng tuếch rộng lớn chuẩn bị sửa lao vào trận đánh, rộng lớn giờ đồng hồ hóa học vấn: “Làm sao cậu tìm kiếm được mái ấm tôi? Tôi thưa rồi tử vong của Triệu Chấn Hoa ko tương quan cho tới tôi.”

Vương Phương mong muốn sử dụng tiếng nói nhằm áp dụng Trình Gia Dũng, tuy nhiên anh là công an tiếp tục nhiều năm, “yêu quái quỷ quái” gì trước đó chưa từng thấy, còn rất có thể bị giờ đồng hồ gầm của một bà già cả nạt hoảng hốt.

Trên mặt mũi Trình Gia Dũng vẫn lưu giữ nụ mỉm cười, ko nhanh chóng ko chậm chạp từng câu từng chữ lý giải với Vương Phương: “Dì Vương, thời điểm ngày hôm nay tôi thăm dò dì là với chuyện không giống.”

Vương Phương kìm nén cho tới khuôn mặt mũi đỏ rực bừng, hận ko thể hất một thau nước không sạch, ngay tức thì xua đuổi Trình Gia Dũng cút. Bà ấy tức giẫn dữ trợn đôi mắt nhìn Trình Gia Dũng, “Tôi là công dân tuân hành pháp lý, ko khi nào thực hiện chuyện gì xứng đáng xấu xí hổ nhằm công an cần thăm dò. Tôi lại ko đắc tội cậu, cậu nhờ vào đồ vật gi nhưng mà bắt lưu giữ tôi? Có cần bắt ko được kẻ tình nghi hoặc, ngay lập tức tùy tiện thăm dò một người thay cho thế?”

#playerDailymotion {width: 520px; float: right; padding-left: 10px; margin-right: -10px;}

Trình Gia Dũng không trở nên khích động bởi “oan uổng” của Vương Phương, thái chừng thân thuộc thiện mỉm mỉm cười. Nụ mỉm cười của anh ý khiến cho trong tâm Vương Phương càng không hiểu biết nhiều nổi, tương tự như bím tóc tiếp tục nằm trong tay người tao, trước sau gì rồi cũng ko bay được.

Thấy Trình Gia Dũng ko thưa lời nói này, Vương Phương lại cao giọng, đợt này tựa như tiếp tục lắp đặt một chiếc loa phóng thanh, ước gì rất có thể khiến cho cả tè quần thể nghe thấy: “Tôi còn cả gò việc làm mái ấm ko thực hiện, ko rảnh thì thầm phiếm, tôi cút trên đây.”

“Dì thay tên kể từ lúc nào, Vương Ngọc Cầm?”

Theo phương pháp thưa không nhiều sai không nhiều, lòng cẳng chân Vương Phương như bôi dầu sẵn sàng chuồn cút, tuy nhiên bị lời nói thưa của Trình Gia Dũng đóng góp đinh bên trên mặt mũi khu đất, một bước cũng ko dịch rời nổi.

Vương Phương tảo mặt mũi lại nhìn chằm chằm Trình Gia Dũng, sắc mặt mũi bà ấy đem kể từ đỏ rực trở nên White, khóe mồm với chút run rẩy, sự thỏa sức tự tin vô lời nói phân tích ràng không thể như trước đó, bà ấy run rẩy rẩy hỏi: “Làm sao cậu biết thương hiệu trước cơ của tôi?”

Nhưng không thật nhì giây, Vương Phương lại cảm nhận thấy bạn dạng thân thuộc khẩn trương cho tới nực mỉm cười, đối lập với bà ấy là 1 công an, lý lịch của bà ấy ko cần mong muốn khảo sát là được?

Sau khi xem sét, Vương Phương ngay tức thì kiểm soát và điều chỉnh thể trạng, lại tiến thủ vô tình trạng “chiến đấu”, bày rời khỏi tầm dáng một bà già cả ko hoảng hốt trời ko hoảng hốt khu đất, nối tiếp rộng lớn giờ đồng hồ vấn đáp Trình Gia Dũng: “Cậu nhờ vào đồ vật gi nhưng mà khảo sát tôi, tôi ko phạm pháp. Cậu thấy tôi rộng lớn tuổi tác nên bắt nạt gì tôi cũng không hiểu biết nhiều cần không? Tôi thưa cho tới cậu biết công an nhỏ, tôi nắm rõ pháp luật, giờ đây cậu coi như thể đang được quấy rối cho tới cuộc sống thường ngày của tôi, tôi cút report cậu lạm dụng quá phục vụ. Nói cho tới rõ rệt với những vị chỉ huy, những cậu bắt nạt dân bọn chúng tụi tôi ra làm sao.”

Xem thêm: dòng thơ thứ chín

Trình Gia Dũng sau cuối ko mỉm cười nữa, anh trọn vẹn cạn lời nói.

Anh và Vương Phương họp mặt thì thầm đặc biệt cộc gần đầy năm phút, Vương Phương ko chất vấn nguyên do, ko phân chất lượng xấu xí nhưng mà tràn trề “ác ý”đối với việc anh ghé thăm hỏi.

Trình Gia Dũng tổng số ko nói đến việc tía câu, đã biết thành group lên bao nhiêu cái nón. Xem rời khỏi lão bà trước mặt mũi này cũng tính là ngoan ngoãn cố, lòng giàn giụa đùa cợt, còn nếu như không thưa cho tới rõ rệt, căn bạn dạng là đang được tiêu tốn lãng phí thời hạn của bạn dạng thân thuộc.

“Dì Vương!” Trình Gia Dũng vẫn kính trọng nhưng mà xưng hô với Vương Phương: “Hôm ni tôi cho tới thăm dò dì ko cần vì thế vụ án của Triệu Chấn Hoa. Mười lăm năm vừa qua dì đứng rời khỏi thực hiện nhân bệnh cho 1 vụ bắn súng vô ngõ ngách, dì vẫn còn đấy lưu giữ chứ?”

Vương Phương chớp hai con mắt với chút vàng, há vĩ đại mồm, nửa ngày mới nhất hỏi: “Mười lăm năm trước?”

“Đúng, vụ án dì đã thử bệnh bên trên tòa mươi lăm năm vừa qua.”

Vương Phương lại hòn đảo đôi mắt, liếc nhìn Trình Gia Dũng bao nhiêu đợt, đôi mắt cũng ko nhìn anh, tương tự như đang được lẩm bẩm: “Chả trách cứ biết thương hiệu trước đó của tôi, tôi thay đổi ngay gần mươi năm rồi. Tên cũ ko hoặc, quê mùa, xui xẻo. Tôi quí cái thương hiệu giờ đây, trong tương lai cậu chớ nhắc tới thương hiệu danh trước đó của tôi nữa, bạn dạng thân thuộc tôi cũng không thích nghe.”

Vương Phương thưa lan man cả nửa ngày, cũng ko nói đến chuyện vụ án mươi lăm năm vừa qua, Trình Gia Dũng kéo chủ thể về bao nhiêu đợt, lại bị bao nhiêu câu của Vương Phương thực hiện cho tới lạc đề.

“Vương Phương, mươi lăm năm vừa qua dì tận đôi mắt tận mắt chứng kiến người công an cơ nổ súng?”

Trình Gia Dũng ngặt nghị lôi chủ thể về lần tiếp nữa, anh cảm nhận thấy Vương Phương cố ý thực hiện vậy, vờ vịt ngây ngốc.

Trình Gia Dũng đùng một phát rộng lớn giờ đồng hồ, nạt Vương Phương khẽ run rẩy, bà ấy vỗ ngực cậy già cả lên mặt: “Cậu rộng lớn giờ đồng hồ như thế thực hiện gì? Tôi với bệnh tim mạch, trị dịch ai Chịu trách cứ nhiệm? Chuyện nhiều năm như vậy, tôi tiếp tục quên kể từ lâu rồi.”

“Dì đó là không thích nhớ? Hay thiệt sự ko nhớ? Nếu dì quên, tôi rất có thể phiền phức ck dì canh ty dì lưu giữ lại?”

Trình Gia Dũng không thích tiêu tốn lãng phí thời hạn ở đoạn Vương Phương, anh biết ck của Vương Phương là điểm yếu kém của bà ấy, nhường nhịn như với thật nhiều kín bà ấy không thích nhằm ck bản thân biết.

“Chuyện này, tôi nghĩ về một chút! Cũng ko cần trọn vẹn ko nhớ!”

Cách đem sang trọng ck Vương Phương của Trình Gia Dũng thiệt sự với hiệu suất cao, thái chừng bà ấy vơi xuống rất nhiều, sau cuối trang nghiêm vấn đáp yếu tố.

“Tôi lưu giữ, khi cơ tôi đang được ở đầu ngõ, bắt gặp một bóng đen thui kể từ vô chạy ra bên ngoài, có lẽ rằng đó là công an cơ.”

“Dì chắc hẳn chắn?”

Vương Phương thở lâu năm, nóng bức ruột nhưng mà vò đầu bứt tóc nói: “Người công an cơ ko cần tự động sát ư! Không cần ông tao, vì thế đồ vật gi nhưng mà ông tao mong muốn tự động sát? Thẩm phán đều tiếp tục phán quyết, chuyện cũ rích nhạt nhẽo nhẽo những người dân lật lại thực hiện gì?’

Trình Gia Dũng tạm dừng một ít, nuốt xuống những lời nói quyết định chất vấn. Vương Phương là con cái cáo già cả, mong muốn kể từ mồm bà ấy lấy chút thông tin hữu ích, kha khá trở ngại.

Đường chủ yếu cút ko được, chỉ rất có thể cút đàng vòng cứu vãn nước. Trình Gia Dũng thay đổi một cơ hội chất vấn khác: “Dì Vương, thắc mắc sau cuối, dì còn lưu giữ tầm dáng bóng đen thui năm cơ ví dụ nhìn ra làm sao không? Có cần cao vĩ đại, dáng vẻ người cường tráng, chạy đặc biệt nhanh chóng không?”

Vương Phương lại hòn đảo đôi mắt, tiếp sau đó gật đầu như gà phẫu thuật thóc, giã trở nên túi bụi lời nói thưa của Trình Gia Dũng: “Đúng đích thị đúng đích thị, người nam nhi cơ hình dáng cao, cường tráng, chạy nhanh chóng như gió máy.”

Xem thêm: dư tình khả đãi truyện tranh

Trình Gia Dũng cảm ơn sự kết hợp của Vương Phương, tiếp sau đó nhằm bà ấy về mái ấm.

Nhìn bóng sườn lưng Vương Phương từ từ ra đi cho tới khi mơ hồ nước, trong tâm Trình Gia Dũng ngày càng rõ rệt, Vương Phương đang được thưa dối!

- -----oOo------