cố diệc cư

Điện thoại địa hình bị vứt lại mặt mày nệm, Trần Diệu hít đầy đủ oxy rồi, chống người quyết định vực lên. Ai ngờ song môi mỏng tanh của thương hiệu con trai chó đó lại ép xuống, môi Trần Diệu bị ngăn ngặt nghèo, vị giác tê liệt dở người. Trần Diệu ko biết thủ đoạn của Cố Diệc Cư, tuy nhiên cũng không ít động tình, cô bám theo phiên bản năng vươn tay, ôm cổ Cố Diệc Cư đáp lại.

Cố Diệc Cư rũ đôi mắt xuống, nhìn sản phẩm mi khẽ run rẩy rẩy của cô ấy, cánh tay siết chặt, xoay người áp cô lên nệm.

Bạn đang xem: cố diệc cư

Ngoài người, Tiểu Quất gừ gừ meow meow.

Chân mèo khuỵu xuống mặt mày cửa ngõ nhìn, như đang review coi với gì nguy nan hay là không.

Lúc động tình, ánh nhìn Cố Diệc Cư đem bám theo vài ba phần dụ hoặc, phần cổ áo ngủ black color tương đối hé, lòi ra xương quai xanh xao. Khóe môi anh cong lên, nhịn nhường như rất rất ưng ý với ý tình của những người phụ nữ trong trái tim.

Tiểu Quất lại meow một giờ, để ý đang được đầy đủ, bước từng bước thanh trang nhập, nhảy lên cuối nệm, cái đuôi rung lắc lư, quét dọn qua loa đôi bàn chân đang được quấn lấy nhau của nhị người bên trên nệm.

Trần Diệu bỗng nhiên cười cợt rộ lên, nhột cho tới nỗi cần né cái đuôi mèo.

Cố Diệc Cư nhìn cô cười cợt, quay đầu sang một bên nhìn con cái mèo tê liệt.

Tiểu Quất bị anh nhìn, lông mèo dựng đứng, một giây sau, chạy mất hút dạng.

*

Lúc này Trần Diệu mới mẻ nhìn thấy, từ xưa lông của Tiểu Quất đang được tương đối xù, không chỉ có vậy còn không thích lại gần căn chống. Trần Diệu ngửng đầu, túm áo ngủ của Cố Diệc Cư, không gian ái muội vừa phải rồi cất cánh sạch: "Anh đã từng gì Tiểu Quất?"

Trán Cố Diệc Cư thông thoáng sụp đổ các giọt mồ hôi, men bám theo ót nhỏ, trượt xuống cằm, lướt cho tới cổ: "Làm gì đâu."

Trần Diệu híp mắt: "Anh bắt nạt nó?"

Môi mỏng tanh anh dịch rời xuống, dán lên mi tâm cô, thấp giọng nói: "Không, thiệt sự ko làm những gì."

"Vậy sao nó hoảng hồn anh?"

Cố Diệc Cư cười cợt nhạo một tiếng: "Em ko hoảng hồn anh à?"

Trần Diệu trầm khoác.

Nghĩ cho tới ngày trước thương hiệu con trai chó này nổi điên, còn tồn tại cơ hội anh dùng làm ứng phó với Tiết Dật, ở đầu cuối trói cô, khi tỉnh lại thấy toàn bộ cơ thể ko thể động đậy, cảm xúc tê liệt thiệt sự tương đối kinh sợ. Trần Diệu mím môi, đẩy Cố Diệc Cư ra: "Tôi lên đường nấu nướng cháo, anh nghỉ ngơi lên đường."

Sợ một, nhị cái thơm này không còn tác dụng gì.

Cố Diệc Cư ngăn ngừa cô, nói: "Hôn cái nữa."

Trần Diệu hung hăng giẫm chân anh, rống lên một tiếng: "Được đà lấn cho tới cần không?"

Cố Diệc Cư bị giẫm trúng bắp chuối, tưởng ngàng nhị giây, nhìn lửa giận dỗi của Trần Diệu đang được cháy hừng hực...

"Sao? Còn lên đường được nữa không?" Trần Diệu đẩy vai anh, trừng đôi mắt nhìn.

Cố Diệc Cư: "..."

Ờ, được rồi.

Anh xoay người, tựa nhập đầu nệm, híp đôi mắt lại.

Buổi chiều lại kế tiếp.

Trần Diệu xoay người xuống nệm, chỉnh lại váy áo bên trên người, lên đường thoát ra khỏi chống.

Tiểu Quất ngồi chồm hổm bên trên tủ, quay đầu sang một bên nhìn cô.

Trần Diệu tiếp cận, vuốt cỗ lông của Tiểu Quất: "Không cần thiết hoảng hồn, về sau anh tao trừng em, em gặm lại nhé."

Tiểu Quất nghiêng đầu: "...meow?"

Trần Diệu nhảy cười: "Đồ mèo e lệ."

Nói kết thúc, cô lên đường nhập chống phòng bếp, vo gạo nấu nướng cháo, sau này lại lục coi với tuyết lê ko. Không với tuyết lê, chỉ mất lê xanh xao, cũng rất được.

Cô vừa phải nấu nướng cháo, vừa phải xử lý lê xanh xao, nhặt vài ba miếng đàng phèn, bỏ vô nồi nấu nướng.

Cháo được nghiền vị nồi dùng để nầm cao, trừng trị rời khỏi giờ tương đối nước. Trần Diệu tìm kiếm được một không nhiều rau sạch, sẵn sàng xào rau xanh dùng kèm với chao.

Khi cô nhặt rau xanh, mũi tương đối ngứa, quay đầu sang một bên hắt xì một chiếc.

Cô ko quan hoài lắm.

*

Rất nhanh chóng cháo đang được nấu nướng kết thúc, canh tuyết lê vẫn đang được hầm. Trần Diệu người sử dụng khay đựng, đem nhập chống mang đến Cố Diệc Cư. Anh ngồi mặt mày nệm, chân trần vấp lên trên bề mặt khu đất, ngửng đầu nhìn cô: "Anh rời khỏi tê liệt ăn được tuy nhiên."

Trần Diệu đặt điều khay lên tủ đầu giường: "Ăn ở phía trên lên đường, bên phía ngoài tôi xuất hiện tuột, bão táp vĩ đại, lát nữa cái thân ái yếu ớt ớt của anh ý lại bệnh dịch tăng."

Cố Diệc Cư: "Anh yếu?"

Trần Diệu quay đầu sang một bên, nhếch môi cười cợt nói: "Chẳng lẽ sai à? Cả nhị đều bám mưa, chỉ mất anh bức, tôi rất rất khỏe khoắn, ko cần yếu ớt thìa là cái gì?"

Cố Diệc Cư: "..."

Một giây sau, Trần Diệu nức nở đẩy anh rời khỏi. Cố Diệc Cư nâng cằm cô, híp đôi mắt hỏi: "Anh yếu ớt trúng không? Tại đâu yếu?"

Trần Diệu bắt chặt ăn mặc quần áo, chân giẫm nhập tủ đầu giường: "Anh... Anh... Anh vốn liếng... đang được yếu ớt."

Mười phút trôi qua loa, Tiểu Quất cọ lông nhập ngoái cửa ngõ. Trong chống chỉ toàn giờ khóc, ở đầu cuối, Trần Diệu yếu ớt ớt xin xỏ tha: "Anh ko yếu ớt, ko yếu ớt tí nào là, tất cả chúng ta vẫn đang được nhập thời hạn điềm tĩnh..."

Cố Diệc Cư: "Bình cái rắm, muộn rồi."

Trần Diệu: "..."

Biết thế dường như không chạy thanh lịch phía trên bảo vệ anh tao...

Mềm lòng là tật xấu xa.

Phải trị.

Buổi chiều, lê thê một khi lâu Trần Diệu mới mẻ ăn kết thúc cơm trắng trưa, cô cũng ăn cháo như là anh. Lúc cọ chén, cô liên tiếp hắt xì hơi, Trần Diệu lấy tay vệ sinh mũi, thành quả nước mũi chảy xuống. Trần Diệu sững người, cuống quýt vàng cọ tinh khiết tay, cho tới phòng tiếp khách lấy khăn giấy má vệ sinh mũi. Cố Diệc Cư rời khỏi kể từ nhập chống, tựa nhập vách tường, nhìn Trần Diệu vệ sinh mũi.

Anh nhíu mi, ôm eo Trần Diệu kể từ hâu phương, fake cỗ thiếu hiểu biết gì: "Sao vậy?"

Trần Diệu không dễ chịu trả lời: "Cảm nhẹ nhàng."

Cố Diệc Cư nhíu mi, tỏ vẻ khẩn trương, xoay người cô: "Để anh coi."

Trần Diệu ko suy nghĩ bệnh dịch cho tới nhanh chóng vì vậy, mũi đỏ ối cả lên, nước mũi chảy ròng rã ròng rã. Xoay người, bắt gặp khuôn mặt lạnh lẽo lùng của anh ý, vô thức xoay đầu, không thích anh thấy cỗ dạng xấu xa xí vì vậy của tôi. Cố Diệc Cư bắt cằm cô xoay lại: "Uống dung dịch nhé?"

Trần Diệu ôm khăn giấy má xì mũi, gật đầu: "Được."

Cố Diệc Cư dắt cô nhập chống, vừa phải lên đường vừa phải nói: "Cảm thôi thì không vấn đề gì, ko bức là được."

Trần Diệu gật đầu: "Ừ."

Cố Diệc Cư nhìn hiên chạy dài phía đằng trước, suy nghĩ âm thầm, sao lại chỉ bị cảm?

Vào chống, Cố Diệc Cư sụp đổ nước, tiếp sau đó lên đường lấy dung dịch mang đến Trần Diệu. Cô phụ thuộc ghế sofa hâu phương nệm, tủ trán híp đôi mắt, ngẩn người.

Bị cảm rất giản đơn buồn ngủ, cô thấy tương đối rồi tê liệt.

Cố Diệc Cư trở lại, khom sườn lưng nhìn cô.

Trần Diệu ngáp một chiếc, Cố Diệc Cư híp mắt: "Mệt rồi?"

Trần Diệu gật đầu: "Ừ."

"Vậy ngủ chút đi?" Cố Diệc Cư fake dung dịch và ly nước mang đến Trần Diệu. Cô nhận lấy, ko chút bởi dự tu một ngụm, lại bẻ dung dịch nhét nhập mồm.

Cố Diệc Cư thấy cô nuốt dung dịch dứt khoát như vậy: "Không đắng à?"

Trần Diệu rung lắc đầu: "Không đắng."

Vừa dứt điều, mồm Trần Diệu bị nhét một thanh chocolate, và lắng đọng đến mức độ thực hiện mang đến Trần Diệu phấn chấn lại.

"Ngon vượt lên trên." Hai đôi mắt Trần Diệu sáng sủa rực.

Giọng điệu quyến rũ này khiến cho Cố Diệc Cư yêu thương bị tiêu diệt rơi rụng, anh cúi đầu thơm lên song môi và lắng đọng của cô: "Vậy ngủ một chút ít lên đường."

"Ừm."

Cố Diệc Cư bế Trần Diệu lên, mang đến mặt mày nệm.

Trần Diệu bị cảm ổm, thêm vào đó tu dung dịch, nhị đôi mắt ko tài nào là hé rời khỏi được, cô té xuống nệm, cuộn người ngủ thϊếp lên đường.

Cố Diệc Cư đứng mặt mày nệm, nhìn cô, nhếch môi.

Anh xoay người lại thoát ra khỏi chống, doạng thắt sườn lưng, trán vẫn rét tuy nhiên đang được hạ bức.

Chuyện bệnh tật này rất ít xẩy ra nhập bao nhiêu năm vừa qua.

Những năm anh ở Myanmar, bị bệnh dịch ko tu dung dịch vẫn tự động ngoài.

Anh gọi điện thoại cảm ứng mang đến bảo kiểu, bảo dì ban đêm cho tới nấu nướng chút cháo White dưa rau xanh. Báo kiểu gật đầu đồng ý qua loa điện thoại cảm ứng, Cố Diệc Cư cởϊ qυầи áo, lòi ra thân ái thể cường tráng, nhập chống tắm tắm cọ.

*

Một giấc này tương đối nhiều năm. Khi tỉnh lại, sắc trời bên phía ngoài đang được sẩm tối. Cô vực lên kể từ bên trên nệm một cơ hội đột ngột, cảm xúc bên trên người ập cho tới, trí tuệ xây xẩm choáng ngợp, xa lánh tức động đậy lắng dịu, cảm xúc đầu nặng trĩu chân nhẹ nhàng truyền cho tới, cô day thái dương, xuống nệm thoát ra khỏi chống.

Trong thư chống truyền rời khỏi giờ chuông điện thoại cảm ứng địa hình, này là giờ điện thoại cảm ứng của cô ấy. Cô gọi Cố Diệc Cư một giờ, không một ai vấn đáp. Trần Diệu lên đường nhập thư chống, thấy Cố Diệc Cư phụ thuộc mặt mày bàn, tay gắng điện thoại cảm ứng địa hình cô, nhìn một lúc, như đang Để ý đến với nên nghe máy hay là không.

Trần Diệu nhíu mi, trở về phía đằng trước.

Cố Diệc Cư bắt máy.

Anh ngay lưng biếng thuốc lá lá, kính chào một giờ.

Đầu tê liệt.

Giọng trình bày của Liễu Anh truyền đến: "Diệu Diệu, sao cậu còn ko về?"

Cố Diệc Cư búng tàn dung dịch xuống: "À, cô ấy ko về, tối ni sư ấy ngủ ở phía trên."

Xem thêm: truyện danh môn độc sủng

Thanh âm trầm thấp của những người con trai truyền qua loa, Liễu Anh hoảng hoảng hồn vài ba giây, tiếp sau đó lạc giọng gọi: "Nam thần?"

Cố Diệc Cư nhướng mày: "Gọi ai?"

Liễu Anh ngay lập tức sửa miệng: "Cố... Gia."

Cố Diệc Cư ừ một tiếng: "Cúp phía trên."

Liễu Anh cuống quýt vàng kêu lên: "Đừng... Đừng quắp. Diệu Diệu bị sao vậy? Sao ko về ngôi nhà ngủ?"

"À, cô ấy bị bức."

Liễu Anh: "Hả? Lúc sáng sủa vẫn sinh long hoạt hổ tuy nhiên."

Cố Diệc Cư cưỡi khẽ một tiếng: "Tôi lây mang đến cô ấy."

Lời còn ko dứt, Cố Diệc Cư trừng trị hiện tại ở phía đằng sau phổ biến động, nhạy bén bén xoay đầu, một chiếc gối cất cánh trực tiếp nhập mặt mày kính chào căn vặn. Ngay tiếp sau đó, Trần Diệu nhào cho tới, hung tợn gắng gối đầu đập nhập mặt mày Cố Diệc Cư. Cố Diệc Cư bám theo bản năng nổi gân xanh xao, ánh nhìn sắc bén, tiếp sau đó nhìn khuôn mặt thở hào hển của Trần Diệu.

Ánh đôi mắt Cố Diệc Cư êm ả dịu dàng quay về, cười cợt nhoẻn lùi về hâu phương, cho tới Lúc vấp nhập hành lang cửa số sát khu đất nhập thư chống.

Trần Diệu chỉ nhập anh, nửa ngày ko trình bày nên điều.

"Cố..."

"Cố Diệc Cư, ngày hôm nay anh thơm tôi nhằm lây nhiễm bệnh tật thanh lịch tôi cần không?"

Cố Diệc Cư xoa khóe môi bên dưới, nhíu mi, sau này lại sát cô, cho tới trước mặt mày cô, khom sườn lưng nhìn nhập hai con mắt cô: "Đúng thế, ai bảo em lên đường kể từ Creative Centre cho tới phía trên rơi rụng nhị giờ."

Trần Diệu: "Anh chớ ấu trĩ vì vậy đã đạt được không?"

Cố Diệc Cư nghẹn họng: "..."

Hai người nhìn nhau, Trần Diệu trợn trong trái tim, đoạt lại điện thoại cảm ứng địa hình nhập tay anh, xoay người nói: "Tôi về."

Đi không được nhị bước, đầu lại sở hữu chút váng. Trần Diệu rung lắc đầu một chiếc, Cố Diệc Cư tăng trưởng, bế bổng cô kể từ thắt sườn lưng, nói: "Đêm ni ngủ ở phía trên, nếu như em dám trình bày ham muốn về, em bị tiêu diệt chắc chắn."

Trần Diệu nhão nhoẹt, cô trừng trị hiện tại năng lực cao bị bức thiệt rồi.

Vậy tuy nhiên bị thương hiệu con trai bị tiêu diệt tiệt này lây nhiễm bệnh tật, cô nghiến răng nghiến lợi: "Tôi hận ko thể cào nhập mặt mày anh ấy!"

Cố Diệc Cư cúi đầu nhìn cô.

Sau tê liệt cười cợt rộ, trình bày mặt mày tai cô: "Hay là cào sau sườn lưng anh này."

Vừa ái muội lại vừa phải hỏng lỗi.

Trần Diệu vươn tay túm lấy phần cổ áo anh, tức giận dỗi, y như một em mèo phí phạm hung tợn. Đôi đôi mắt Cố Diệc Cư tối lại, lại trình bày thêm 1 câu mặt mày tai cô: "Sốt rồi người tiếp tục rét rộng lớn đấy."

Trần Diệu nghe hiểu, mặt mày lại đỏ ối lên.

Không nói đến việc khi chiều bị anh cướp tiện ngờ, thời điểm này còn bị mồm anh cướp lưu giữ...

*

Trở lại chống, Cố Diệc Cư đặt điều Trần Diệu lên nệm, đang được đậy điệm chăn mang đến cô, bên phía ngoài truyền cho tới giờ xuất hiện. Trần Diệu vô thức quan sát về phía cửa ngõ.

Cố Diệc Cư thấp giọng nói: "Là bảo kiểu, cho tới nấu nướng cháo mang đến em."

Lời vừa phải dứt.

Một người phụ phái nữ trung niên xuất hiện tại ở cửa ngõ chống, ngạc nhiên nhìn Trần Diệu.

Đây là đợt trước tiên bà thấy với cùng một cô nàng xuất hiện tại nhập ngôi nhà cậu ngôi nhà, bà mỉm cười cợt hỏi: "Cố tiên sinh, cần thiết nấu nướng cháo gì?"

Cố Diệc Cư xoay đầu lại, cúi đầu căn vặn Trần Diệu: "Muốn ăn cháo gì?"

Trần Diệu cảm xúc mồm thô lưỡi thô, ham muốn ăn chút rau sạch, tiếng nói cô mượt nhũn: "Cháo rau sạch."

Đầu ngón tay Cố Diệc Cư vấp nhập mái đầu của Trần Diệu, cũng không xoay đầu lại, chỉ nói: "Nghe thấy không?"

Bảo kiểu ngay lập tức cười cợt đáp: "A, nghe rồi."

Nói kết thúc, bà cuống quýt vàng rời ngoài buồng ngủ chủ yếu.

Bà suy nghĩ.

Vị tiên sinh cường thế đe người không giống hoảng hồn rơi rụng mật đó lại hoàn toàn có thể nghe bám theo điều của một cô nàng sao? Quá bất thần.

Sau Lúc bảo kiểu rời lên đường.

Trần Diệu trừng đôi mắt nhìn Cố Diệc Cư một chiếc.

Cố Diệc Cư ngồi bên trên thảm, đầu ngón tay mô tả song môi Trần Diệu, nhập đôi mắt đem bám theo ý cười cợt nhẹ nhàng.

"Chúng bản thân thực hiện hòa lên đường."

Trần Diệu mím môi: "Không."

Cố Diệc Cư bắt cằm cô: "Em quyết định kế tiếp vì vậy bao lâu?"

Trần Diệu ko quan hoài anh.

Cố Diệc Cư híp mắt: "Lại quyết định lên đường hấp dẫn thằng khác?"

Trần Diệu khôn xiết tức giận dỗi, xoay đầu trừng anh: "Anh mới mẻ lên đường hấp dẫn ấy."

Cố Diệc Cư nhẹ dịu bâng quơ nói: "Từ khi hội ngộ cho tới giờ, sát bên em đang được với thân phụ người con trai rồi nhé."

Trần Diệu không nói.

Cố Diệc Cư rũ đôi mắt nói: "Em demo coi, demo lên đường hấp dẫn thằng không giống coi..."

Giờ không tồn tại chuyện trói qua chuyện vì vậy nữa đâu.

Trần Diệu há miệng to, đang được ham muốn căn vặn anh, nếu như cô hấp dẫn người không giống thì làm những gì nhau. Điện thoại địa hình vang lên, Trần Diệu fake tay gắng máy lên nhìn.

Số kể từ khám đa khoa quần chúng gọi cho tới, Trần Diệu nhíu mi tâm, bắt máy.

Đầu tê liệt là 1 trong giọng phái nữ.

Cô ấy nói: "Tôi là nó tá trực ban, cô là cô Trần cần không? Cô Trần, phiền cô cho tới khám đa khoa một chuyến, mặt mày này đang được rối loạn."

Trần Diệu: "Cái gì náo loạn? Ai thực hiện chuyện?"

Y tá: "Hình như thể chị cô, u cô rất rất lợi sợ hãi."

Y tá trình bày năng lộn xộn, Trần Diệu bỗng nhiên thấy ăn năn hận vì như thế tối qua loa đang được nhằm lại số điện thoại cảm ứng của tôi mang đến bác bỏ sĩ Giang tê liệt, cô nói: "Y tá, cô hoàn toàn có thể điềm tĩnh được không?"

Y tá nơm nớp lắng: "Giờ cô cho tới phía trên được không? Làm phiền cô rồi."

Nói kết thúc cũng ko đợi Trần Diệu vấn đáp ngay lập tức quắp điện thoại cảm ứng. Trần Diệu ngẩn người, cô nhìn xà nhà, đang được suy nghĩ với cần ba mẹ và chị gái này cho tới yêu sách nợ cô với cần hay là không.

Cô tắc lưỡi một giờ.

Xoay người ngồi dậy

Cố Diệc Cư ngồi mặt mày nệm, doạng người mẫu chân dài, quay đầu sang một bên, tương đối hững hờ hỏi: "Đi đâu?"

Đầu Trần Diệu vẫn đang được tương đối choáng ngợp, cô nói:

"Đến khám đa khoa nhà giam bệnh dịch."

Cố Diệc Cư cười cợt lạnh lẽo một tiếng: "Bé con cái, anh trừng trị hiện tại em xử thế với anh tàn nhẫn, vậy và lại chất lượng tốt bụng với những người ngôi nhà như vậy."

Trần Diệu ngay lưng quan hoài cho tới cá tính cổ tai quái của anh ý, cô xuống nệm.

Cũng trúng, cô cũng không thích quá nhận, nước ngoài trừ tương đối nơm nớp mang đến Trần Kính Khang rời khỏi thì cô còn ham muốn cho tới hít drama, tuy nhiên nhưng mà tâm tư nguyện vọng này thiệt sự đen sì tối.

Không thể thổ lộ được.

Cố Diệc Cư nhìn Trần Diệu sửa lại ăn mặc quần áo, nhị má cô đỏ ối hồng, vừa phải nhìn đang được biết vẫn đang được bức.

Anh liếʍ khóe môi bên dưới, chậc một giờ, kể từ bên trên nệm vực lên. Anh bắt tay cô kể từ hâu phương, thuận tay trôi chảy gắng khóa xe xe pháo, nói: "Vậy nhân tiện cho tới khám đa khoa truyền dịch, hạ bức mang đến em cũng rất được."

Nói kết thúc, anh gọi năng lượng điện mang đến bác bỏ sĩ Giang.

Ra ngoài cửa ngõ.

Bảo kiểu ở nhập chống phòng bếp nghe được động tĩnh bên phía ngoài, thò Output hỏi: "Cố tiên sinh, Cố phu nhân ra bên ngoài sao?"

Cố Diệc Cư nhếch môi mỏng tanh, nghe được loại xưng hô này tuy nhiên môi cong lên: "Đúng thế, tôi dẫn Cố phu nhân ra bên ngoài, nấu nướng cháo kết thúc lưu giữ rét."

"Được."

Trần Diệu: "..."

Hôm qua loa trời sụp đổ mưa vĩ đại, ngày hôm nay trời quang quẻ mây tạnh, ban đêm chỉ mất một chút ít bão táp.

Mercedes-Benz chạy một mạch cho tới cổng khám đa khoa, Trần Diệu bị bức nên tương đối toát các giọt mồ hôi, Cố Diệc Cư ôm vai cô lên lầu.

Lên tới tầng thân phụ, chống 305, vừa phải đẩy cửa ngõ rời khỏi.

Liền nghe thấy một giờ "Chát!"

Chu Lệ hung tợn vả mang đến Trần Hân một chiếc bạt tai.

Bạn, gemx10, Aaaqg và 13 người không giống mến bài xích này.

Xem thêm: sách đạn tinh anh

Thứ bảy khi 10:57 PMTặng xuKhông thíchTrích dẫn

CanhcutnhoĐã kích hoạt

Bài viết:Tìm ngôi nhà đề32