chú hàng xóm là chồng em

“Linh An, em xong xuôi chưa? Sắp trễ giờ rồi kìa!”

Hứa Ngụy Phàm oi ruột, trải qua di chuyển trước cửa ngõ chống Linh An. Nếu cô còn ko nhanh chóng lên, chúng ta sẽ không còn kịp chuyến cất cánh khi thân phụ giờ chiều tổn thất.

Bạn đang xem: chú hàng xóm là chồng em

“Em xong xuôi rồi phía trên, xong xuôi rồi…”

Linh An đẩy cửa ngõ, đem tư trang hành lý rời khỏi phía bên ngoài. Hứa Ngụy Phàm vội vã gom cô xách nhị cái va vấp li kềnh càng xuống bên dưới lầu.

“Hai đứa đi dạo hạnh phúc nhé!” Cả căn nhà Chào thân ái cô và hắn.

Sở Đoàn đang được đợi sẵn ngoài cổng. Anh tài xế fake nhị người rời khỏi trường bay, cũng may không xẩy ra tắc lối. Hứa Ngụy Phàm giành giật thủ thực hiện giấy tờ thủ tục checkin, rồi dịch chuyển vô chống ngóng.

“Bảo bối, em quăng quật gì vô vào vali thế?”

Hứa Ngụy Phàm nom lịch sự tư trang hành lý của cô ý, ko ngoài cảm thán. Chuyến cút phượt vài ba thân phụ ngày nên hắn chỉ lấy một chiếc thân phụ lô cỡ vừa vặn, nhét đầy đủ thân phụ cỗ ăn mặc quần áo và một số trong những đồ dùng cá thể quan trọng. So với Linh An, thực sự không giống một trời một vực.

“Cũng không tồn tại gì nhiều! Đại loại chỉ mất ăn mặc quần áo, chất làm đẹp, gối ôm, món ăn lặt vặt, thuốc thang,…” Cô kể rời khỏi mặt hàng tá khoản loại, khiến cho hắn chóng không còn cả mặt mũi.

Hầu tựa như những cái gì được luật lệ lấy lên máy cất cánh, Linh An đều đem bám theo. Cô còn canh chuẩn chỉnh số trọng lượng quy toan, lươn lẹo phân thành nhị vali, kí thác cho tới Hứa Ngụy Phàm một chiếc.1

Chuyến cất cánh chứa chấp cánh chính giờ, Linh An tận dụng tối đa thời hạn nhằm ngủ, hắn thì ngồi ở bên cạnh nom cô, ganh đua phảng phất còn cưng nựng sờ vô má, rồi thơm tho lên vài ba cái.

Gần một ngày lâu năm đằng đẵng trôi qua quýt, máy cất cánh mới nhất tiếp khu đất bên trên trường bay quốc tế Memphis, Tennessee.

Hứa Ngụy Phàm fake Linh An về phòng tiếp khách sạn đang được bịa đặt từ xưa. Cô phấn khích ở lâu năm lên cái nệm mềm mịn và mượt mà, lăn lộn qua quýt lăn lộn lại bao nhiêu vòng. mái ấm dành hết thời gian, nên cô rất ít Khi cút phượt không ở gần, phen này còn cút nằm trong hắn, nên vô nằm trong yêu thích.

Linh An ngỏ cái vali rộng lớn, lôi ra cái gối ôm bỏ trên bên trên đầu nệm. Hứa Ngụy Phàm thấy thế thì nhảy cười cợt, lẽ nào là cô nàng này kinh hồn xa lạ vị trí ngủ?

Chẳng nên cô cũng có thể có bao nhiêu phen lịch sự căn nhà hắn ngủ cơ sao? Ngủ ngoan ngoãn như cún con cái vậy mà!

“Có anh rồi còn đem bám theo gối ôm, hửm?” Hắn ngồi xuống, tay choàng qua quýt eo, ôm Linh An ngồi lên đùi của tớ.

Cô xoay lại phía sau, sử dụng tay chọc chọc vô bờ ngực săn bắn chắc chắn của hắn, phát biểu khẽ:

“Anh thấy em chỉ đem một chiếc không? Bởi vì thế một phía nhằm dành riêng ôm anh đó!”

“Vậy sao? Thế thì tối ni em chỉ được nghiêng người về một phía rồi.” Hắn cười cợt cùn mị, còn cúi xuống gặm nhẹ nhõm vô vòng tai cô nàng nhỏ.

Hai người ngồi vấn vít lấy nhau hồi lâu, Hứa Ngụy Phàm mới nhất bế Linh An cút ngâm mình trong nước. Bồn tắm lộ thiên, nhị người vừa vặn nhâm nhi ly rượu nho bên trên tay, vừa vặn nhìn ngắm TP.HCM sống động ánh sáng của đèn.

“Có đói không? Anh gọi đáp ứng lấy bữa tối lên.”

Xem thêm: trùng sinh nông phu

Linh An nhấp lên xuống đầu, ko nên vì thế ko đói nhưng mà cô ham muốn xuống tận điểm nhằm ăn, vừa vặn hoặc hoàn toàn có thể cút đi dạo mày mò tất cả xung xung quanh.

Hứa Ngụy Phàm dò thám vô cái vali, lựa chọn gom Linh An một cái váy nhị chão gray clolor nhạt nhẽo, vừa vặn hoặc hoàn toàn có thể tôn vinh nước domain authority Trắng ngần của cô nàng nhỏ. Hắn ngồi bên trên nệm nom cô thay cho ăn mặc quần áo, khiến cho Linh An ngượng đỏ hỏn cả mặt mũi.

“Lưu manh thối, anh cù mặt mũi lịch sự nơi khác cho tới em.”

“Cơ thể của em đẹp mắt vì vậy, nhằm anh nom một ít sở hữu sao?”

Lông mao của Linh An dựng đứng lên, thiệt không còn phát biểu nổi với những người con trai này. Xem cơ hội hắn vấn đáp cô cút, sở hữu không giống nào là bao nhiêu thương hiệu thay đổi thái ko cơ chứ?

“Xùy, trước đấy là ai chê ngực thiếu nhi hả?” Linh An trực tiếp thừng phản bác bỏ lại.

Hứa Ngụy Phàm bất thần cho tới ở bên cạnh, nhân khi cô còn ko kéo khóa váy sau sườn lưng lên nhưng mà luồn tay vô bên phía trong, chạm chính vô vị trí cần thiết chạm, bóp nhẹ nhõm một chiếc.

“To nhỏ cần thiết sao? Anh từng phát biểu ráng vừa vặn tay vô cùng quí, ghi nhớ ko hửm?”

“Hơn nữa… so với anh, ở đâu bên trên khung người em cũng đẹp mắt mê li.” Hắn nối tiếp trêu chọc cô nàng nhỏ.

Linh An kéo nhẹ nhõm tay Hứa Ngụy Phàm rời khỏi, nhanh chóng nhẹn xoay người kéo khóa váy lên. Cô ngượng cho tới nhị má rét phừng phừng, chuẩn bị bị hắn trêu cho tới tức bị tiêu diệt rồi!

“Em đói rồi, xuống bên dưới trước đó.” Dứt tiếng, Linh An chạy nhanh chóng thoát ra khỏi chống, tạm dừng hoạt động lại.

“Bảo bối, đợi anh với!”

Hứa Ngụy Phàm to lớn, tùy tiện bước bao nhiêu bước đang được theo kịp cô nàng nhỏ. Hắn kéo tay Linh An, nhằm cô ôm ngang thắt sườn lưng bản thân.

“Cho em đem váy nhị chão nhằm chạy 1 mình rời khỏi phía trên thế hửm? Phải luôn luôn cút sát mặt mũi anh sở hữu biết chưa?”

Linh An tròn xoe xoe đôi mắt, thơ ngây hỏi:

“Để thực hiện gì?”

Hắn nhướng ngươi, ghé sát mặt mũi về phía cô:

“Để thằng nào là dám nom em sai cơ hội, ông phía trên chọc quáng gà đôi mắt thằng cơ.”1

Xem thêm: dòng thơ thứ chín

Linh An phì cười cợt, sở hữu ai dở khá như Hứa Ngụy Phàm không? Là hắn tự động lựa chọn váy cho tới cô, lúc này lại kinh hồn người không giống nhằm ý.

Hơn nữa… hắn tiến công lại bao nhiêu ông Tây khỏe khoắn cơ sao?

Linh An nghĩ về vậy chứ không hề phát biểu gì. Cô giục Hứa Ngụy Phàm, nhanh chóng xuống quán ăn nhằm người sử dụng bữa tối.