chú đừng qua đây

Nghe thân phụ chữ người con trai vừa phải rằng, Lãnh Di Mạt lại bất tỉnh và sửng sờ thất lạc vìa giây nhằm chắc chắn là là bản thân ko nghe khuyết điểm. Khi hiểu rời khỏi rồi, cô lại thấy phía trên đích là một trong trò cười cợt, ko rộng lớn ko xoàng xĩnh. Tả Bân hắn đang được rằng yêu thương cô ư? Hắn đang được rằng yêu thương cô, lại là trình diễn kịch nhằm lừa cô hay những thiệt đây? Nhưng cho dù là thiệt thì sao chứ? Cũng đâu còn chân thành và ý nghĩa gì, thậm chí còn còn khiến cho cô thêm thắt kinh tởm nhưng mà thôi. Nếu là trước cơ khi cô nghe câu này, trong thâm tâm tiếp tục tin cậy rằng hắn đang được thiệt lòng và mừng rỡ mừng ranh xiết, tuy nhiên giờ đây cô lại không thích nghe nhất đó là câu này. Hắn rằng hắn yêu thương cô, cô lại vô cùng tò lần mong muốn biết tình thương của hắn là ra làm sao, liệu sở hữu nên là một trong loại dung dịch độc thịt bị tiêu diệt người hay là không. Hắn yêu thương cô bằng phương pháp chủ yếu tay thịt bị tiêu diệt phụ vương của cô ý, khử cả tộc của cô? Hắn yêu thương cô bằng phương pháp chống bức cô thực hiện khí cụ trị tiết mang đến hắn, không còn thân phụ lượt tư lượt người sử dụng đầy đủ từng trò bỉ ổi nhất nhằm rình rập đe dọa cô. Hắn yêu thương cô bằng phương pháp thịt chủ yếu người con vừa phải mới mẻ trở nên bầu vô bụng cô sao? Đây đó là cơ hội nhưng mà hắn rằng yêu thương cô ư? Nếu hắn là cô, liệu hắn rất có thể tin cậy nổi điều nhưng mà hắn vừa phải rằng hay là không đây?

- Mạt Mạt biết chú Bân yêu thương Mạt Mạt nhưng mà. Bởi vì thế Mạt Mạt cũng yêu thương chú.

Bạn đang xem: chú đừng qua đây

Trong lòng một luồng tâm lý ngược ngược, Lãnh Di Mạt lại nghiền bản thân hành vi lên đường ngược lại trọn vẹn. Cô giương hai con mắt trong xanh, lung linh coi người con trai, còn nhào vô lòng hắn, vòng đôi bàn tay mềm mại và mượt mà ôm xung quanh hông của hắn. Nếu là trước cơ, cô tiếp tục cảm hứng được sự đáng tin cậy và ấm cúng khi nép vô ngực hắn, tuy nhiên giờ đây kiểu cảm hứng này đã không thể, và cô chỉ thấy xung xung quanh chỉ toàn fake gian trá và kinh tởm.

Vừa rồi khi thổ lộ một câu yêu thương cô, chỉ mất Tả Bân mới mẻ tự động bản thân hiểu rõ hắn đang được hóa học chứa chấp vô cơ từng nào nỗi niềm, gom không còn từng dũng khí nhằm rằng với cô, cho dù hắn biết có lẽ rằng giờ đây cô không hiểu biết nhiều nữa. Hắn trả tay áp vô mặt mày cô, nhẹ dịu nâng mặt mày của cô ý lên nhằm cô đối lập với bản thân, còn cụng trán của tớ vô trán của cô ý, tráng lệ và trang nghiêm tái diễn đợt nữa.

- Không nên. Mạt Mạt, đấy là điều thiệt lòng của anh ý. Mạt Mạt, anh yêu thương em, thiệt sự yêu thương em.

Hắn mong muốn rằng với cô, nếu như một ngày cô ghi nhớ lại không còn từng chuyện, cô tiếp tục ghi nhớ lại những nhức nhối nhưng mà hắn tạo ra mang đến cô, hắn chẳng dám hòng cô tiếp tục ghi nhớ được những gì hắn đang được nỗ lực bù che đậy mang đến cô, chỉ việc cô rất có thể ghi nhớ câu này của hắn thôi.

Lãnh Di Mạt vẫn tròn xoe đôi mắt coi hắn, còn cười cợt một cơ hội ngây ngô, nghiêng quay đầu sang một bên như đang được cố suy nghĩ rời khỏi điểm khác lạ.

- Chú Bân, Mạt Mạt biết nhưng mà.

Tim, sao lại nhức như thế chứ? Hình như đang được không ngừng nghỉ chảy tiết. Bây giờ hắn rằng với cô những điều này còn tồn tại ích gì nữa chứ? Cha cô cô rất có thể sinh sống lại không? Con của cô ý rất có thể quay trở lại với cô không? Những vệt thâm sẹo hắn đâm vô tim cô rất có thể mất tích không? Tất cả đều đang được muộn thất lạc rồi.....

Nghĩ rằng cô cũng không hiểu biết nhiều nữa, lồng ngực của Tả Bân lại ko ngoài nhức nhối. Hắn trầm dìm gật đầu một chiếc vô vóc dáng vô vọng tràn trề, vẫn mỉm cười cợt coi cô.

Để gạt vứt được dòng sản phẩm tâm lý yếu đuối ớt trong thâm tâm hiện nay, Lãnh Di Mạt mới mẻ suy nghĩ rời khỏi một câu nhằm căn vặn demo.

- Chú Bân, thân phụ ba của con cháu đâu rồi? Sao con cháu ko gọi được mang đến thân phụ ba vậy?

Câu căn vặn này của cô ý thực sự đang được sở hữu một lực tấn công cực mạnh vô tư thế của Tả Bân. Hắn tức thời ngẩn người rời khỏi như hiện nay đang bị chột dạ, vô thức tránh mặt góc nhìn đang được cố coi trực tiếp của cô ý, yên lặng rất rất lâu nhưng mà ko biết nên vấn đáp thế này. Trong khi Lãnh Di Mạt vẫn đang được hóng nhằm nghe demo coi hắn tiếp tục bịa rời khỏi điều giả dối thế này nữa.

“Không vấn đáp được sao? Có cần thiết tôi chung ông vấn đáp không? Cha tôi đang được bị tiêu diệt rồi nhưng mà. Chết vô tay ông đấy. Sao ông lại ko rằng được gì thế này?”

Nhưng sau nằm trong thì Tả Bân vẫn chính là tránh mặt ko vấn đáp, bằng phương pháp cố ý lãng qua quýt một chuyện không giống.

- Mạt Mạt ngoan ngoãn, muộn rồi, mau ở xuống và lên đường ngủ thôi này.

Hắn vừa phải rằng vừa phải kéo cô nằm ở ngắn ngủi xuống, bên cạnh đó cũng che đậy chăn lên mang đến cô.

Thấy hắn thể hiện như thế, Lãnh Di Mạt đương nhiên nên bắt lấy thời cơ rồi. Cô kéo lấy cánh tay hắn, người sử dụng một lực dứt khoát nên đã nâng được người con trai áp sát mặt mày vô mặt mày của tớ. Trong phút chốc nhưng mà nhì người sát nhau đến mức độ ái muội.

- Chú Bân, Mạt Mạt mong muốn chú ngủ nằm trong cơ. Không nên hôm cơ tất cả chúng ta đang được.....

Nói đoạn thì cô lại cố ý tạm dừng bằng phương pháp kéo dãn văn bản và còn đang được giơ giơ cánh tay sở hữu treo cái vòng đeo tay bạc hình rắn bên trên cổ tay lên trước mặt mày của nhì người, môi anh xẻ nhỏ xinh lại nở một nụ cười cợt nghịch ngợm.

Hành động láo nháo điều rằng của Lãnh Di Mạt thực hiện mang đến Tả Bân tức thời ko đoán được mẩu chuyện. Cô ghi nhớ được chuyện cơ, vậy rốt cuộc cô đang được ghi nhớ cho tới đâu chứ? Hắn vừa phải tâm lý vừa phải xoa xoa đầu cô, dỗ dành dành riêng, bên trên môi lại treo một nụ cười cợt cùn mị ham hoặc.

Xem thêm: đường kết hôn không tình yêu

- Mạt Mạt ngoan ngoãn, em vừa phải bắt gặp tai nạn đáng tiếc nên khung người giờ đây ko thể hoạt động mạnh đâu.

Nghe hắn rằng vậy, Lãnh Di Mạt cũng ko vứt tay rời khỏi, còn nối tiếp căn vặn thêm thắt.

- Cháu bị tai nạn đáng tiếc sao?

Đến rồi phía trên, cô mong muốn nghe demo hắn sở hữu tự động quá nhận hung tin của tớ ko phía trên.

Lãnh Di Mạt trước mặt mày đang được thất lạc lên đường một quãng ký ức tối tăm nhất, Tả Bân đang được đắn đo rất rất lâu, liệu sở hữu nên rằng mang đến cô biết hay là không, rằng với cô những chuyện này cũng đó là hắn đang được tự động nhận lỗi với cô, tuy nhiên cũng chính là nỗ lực chung cô phục sinh ký ức, bên cạnh đó đẩy cô rời khỏi xa xăm bản thân, thời cơ nhưng mà trở ngại lắm hắn mới mẻ đã có được rất có thể tiếp tục thất lạc lên đường. Không, hắn không thích như thế....

- Đúng vậy, em bắt gặp tai nạn đáng tiếc nên đang được quên thất lạc vài ba chuyện. Đều là những chuyện ko mừng rỡ, không nhất thiết phải cố ghi nhớ lại....trong tương lai anh tiếp tục kể từ từ kể mang đến em nghe. Còn giờ đây thì em ngoan ngoãn ngoãn lên đường ngủ lên đường, anh còn tồn tại việc làm nên thực hiện mang đến đoạn.

Lãnh Di Mạt ko căn vặn nữa, gật gật đầu và buông tay thoát ra khỏi tay của hắn nhằm tự động níu lấy góc chăn, ngoan ngoãn ngoãn như 1 đứa trẻ em đã và đang được ru ngủ. Đợi khi Tả Bân tách ngoài rồi, cô mới mẻ thảo vứt khuôn mặt ngây ngô hồn nhiên vừa phải nãy, thay cho vô này đó là nụ cười cợt rét mướt cho tới thấu xương nằm trong ân oán hận. Không rất cần phải cố ghi nhớ lại ư? Cô thất lạc phụ vương vô tay hắn, tới mức người con vô bụng cũng trở nên hắn loại gián tiếp thịt bị tiêu diệt, vậy nhưng mà hắn nói cách khác với cô ko chú ý lại sao? Tả Bân, ở đầu cuối thì hắn vẫn mong muốn giả dối cô, mong muốn xóa tinh khiết những gì đã từng với cô sao? Không dễ dàng như thế đâu.

..

Chuyện rộng lớn liên tiếp xẩy ra, Ryan ko thể này tin cậy nổi chỉ vô bao nhiêu ngày nhưng mà Tả Bân lại bắt gặp từng nào chuyện hốc búa như thế.

- Lão Tả, cậu thực sự suy nghĩ Mạt Mạt bị căn bệnh sao?

Vừa vắt cái phi xài lên thì Ryan đang không nhịn được đặt ra những câu hỏi Tả Bân đứng ở kề bên đang được không ngừng nghỉ nhắm ném phi xài vô hồng tâm.

Tả Bân lấy thêm 1 cái phi xài không giống, vóc dáng lười biếng,lười nhác nhác quét tước đôi mắt qua quýt coi anh tao một chiếc, căn vặn lại mang đến sở hữu lệ.

- Cậu mong muốn rằng gì? Nói là Mạt Mạt đang được cố ý trình diễn kịch lừa tớ?

Ryan nghe hắn căn vặn vậy thì hấp tấp tròn xoe đôi mắt quá bất ngờ, vô thái phỏng bất thần đáp điều.

- Vậy là cậu cũng ngờ vực sao?

Nhìn qua quýt anh tao một chiếc và nối tiếp ném xài vô hồng tâm, từng động tác của Tả Bân thường rất nhẹ dịu như ko. Hắn lại chẳng lý tưởng với tóm lại của những người bạn tri kỷ cơ, ngán ghét bỏ phản bác bỏ.

- Cậu suy nghĩ cô ấy hợp lý vì thế gì nhằm thực hiện vậy? Trả oán tớ sao? Với tính cơ hội của Mạt Mạt thì nếu như cô ấy thực sự không biến thành căn bệnh thì niềm tin có lẽ rằng đang được suy sụp, làm thế nào cô ấy rất có thể trình diễn được một phiên phiên bản hắn hệt phiên bản thân mật trước đó chứ. Mạt Mạt giờ đây y như Mạt Mạt của ngày trước Lãnh Di Tu bị tiêu diệt. Hơn nữa, tớ đang được mang đến bác bỏ sĩ đánh giá óc cỗ nằm trong tư tưởng của cô ý ấy rồi, ko nên fake đâu.

Không suy nghĩ Tả Bân tiếp tục rằng như thế, càng suy nghĩ thì Ryan lại càng ko yên ổn tâm. Anh tao vừa phải suy ngẫm vừa phải nhấp lên xuống đầu.

Xem thêm: sống thử trước khi kết hôn

- Lão Tả, thông thường ngày cậu luôn luôn tâm lý từng địa thế căn cứ rõ rệt, tuy nhiên sao lượt này cậu lại rất có thể dễ dàng và đơn giản tin cậy vấn đề trước đôi mắt vậy chứ? Tớ rằng cậu biết đặc điểm này, sở hữu một loại thuốc chữa bệnh rất có thể thực hiện fake được thành phẩm xét nghiệm óc cỗ, thành phẩm thiệt đến mức độ nhưng mà nhiều Chuyên Viên tư tưởng cũng ko thể coi rời khỏi điểm không bình thường.

Nếu ko nên Tả Bân đảm bảo chất lượng kìm chế hành vi và xúc cảm thì hắn đang được lấy mặt mày của Ryan thực hiện bia nhằm luyện phi xài rồi.

- Cậu ra phía bên ngoài bao nhiêu ngày nhưng mà đang được trở thành ngớ ngẩn cho tới vậy rồi à? Cho dù là loại thuốc chữa bệnh cơ thì Mạt Mạt cũng ko thể chỉ vô bao nhiêu ngày đang được trở nên trình diễn viên có trách nhiệm vậy được. Cô ấy nói cách khác gian trá tớ, tuy nhiên góc nhìn của cô ý ấy ko gạt được tớ. Cậu hiểu Mạt Mạt rộng lớn tớ sao? Nếu ko thì chớ sở hữu ở phía trên rằng linh tinh ma nữa.