Cải Lương Xưa : Chiếc Bóng Và Nỗi Oan Tình

     
Ba năm trường vị trí chiến địa xông trộn Không thời gian nào ta nguôi lòng nhớ bé thương vợ, Nào tất cả ngờ đâu do không chống chịu nổi cảnh gió đông se lạnh nàng đã cùng ai âm thầm xẽ gối phân chia chăn nhưng vong vụ ân tình.Nếu không lời trẻ thơ ngây ta vẫn trọn tin long tầm thường thuỷ, Lời tục nói không sai, quả là có điều nhân trung tâm độc phụ.Đầu ta mọc sừng từ bao giờ, ta tưởng chừng rằng bền dạ kiên trinh.Đừng nói nữa…”ra đườn hỏi già về công ty hỏi trẻ” Lời tục xưa nay nói không saiTrời ơi … Oan ức mang đến tấm lòng này thề chứng gồm trăng soi.Lời con em mình ngây thơ sao vô tình khiến oan nhục đến mẫu than.Lời con em ngây thơ k tất cả long dối phi nghĩa dại, mọi kẻ mà lại trắc nết đang trung ương lo sẵn các lời để biện minh…Ôi trời thẳm khu đất dày con làm sao bài tỏ ức oan, Xin phái mạnh hãy ngóng tới đêm sẽ tỏ tường trắng đen trong đục…Hãy đi đi cho chết thật mắt ta một người vk một mặt nhị long. Ta dằn giã vũ phu nhằm đêm về ta thanh toán kẻ gian phuChàng cứ ngỡ e một dạ là dâm phụ, Trời ơi oan ức này dựa vào nước sông Hoàng new rữa không bẩn nổi nhuốt nhơ..Hiền thê ơi khi ngọn nến thắp lên Vừa nhận thấy bóng thân phụ con chập chờn hiện trên vách lá… con trẻ bổng vỗ tay reo mừng “cha sẽ về” trong đêm tối, Ta thốt nhiên hiễu ra “chàng gian phu lại là mẫu bóng in vào vách lá” Mà cô bé chỉ bong vỗ con khi trẻ con đòi cha thương khóc giữa tối trường!!!Ghen giận đã làm hồn ta tâm buổi tối Không chịu đựng xét suy tạo ra ly biệt đoạn trường… Tay bồng bé mau đi kiếm nàng vội dã, thì trời ơi, vãi lụa đào thiếu nữ để vướn ở mặt song. Sương khói giỏi sương đan lòng lan mịt mù, Rung rẫy đớn đau nghe hồn nát khóc. Ghen tuông giận bé dại nhen giết thịt nàng vợ hiền trinh liệt, thê thiếp ơi ta ước ao chết theo nàng…Trương lang ơi thôi sẽ lỡ, Định mệnh nghiệt oan xin giành cho thiếp 1 mình gánh chịu. Chứ bé thơ xin con trai đừng phụ vứt Vì chính là chút tiết xương của thiếp Và này cũng là chút hương lửa nối loại thân tộc chúng ta Trương.Nàng ơi ta quỳ mặt sông, long vừa hận lại vừa thương, Long kẻ trượng phu sao tị hờn nhỏ tuổi mọnThôi tình oan thiếp nuôi bé trọn kiếp, Đã vừa ý vong linh mà lại siêu thoát hương hồnHiền thê ơi, ta thoá mạ nàng, ta nên nêu rạng chữ sắc son. Bên bờ tuy nhiên này ta đã dựng lên ngôi miếu nhỏ, Để ngày ngày dắt con ra thấp nén mùi hương tưởng niệm “Thế nhân ơi, oan tình này kim thổ hải bình thường son”


Bạn đang xem: Cải lương xưa : chiếc bóng và nỗi oan tình

Xem hết

Bình luận




Xem thêm: Ngỡ Ngàng Cuộc Sống Của Can Lộ Lộ Sau 8 Năm Bị Cấm Sóng, Full Ảnh Can Lộ Lộ Khỏa Thân 100%

Báo cáo nội dung
Gỡ nhúng đoạn clip Youtube không nghe/xem được Không cài đặt được unique kém thông tin không đúng Lời bài xích hát không đúng

Lỗi khác




Xem thêm: Hóa Học Hữu Cơ Là Ngành Hóa Học, Chuyên Nghiên Cứu

Cảm ơn chúng ta đã report giúp chúng tôi. Những nội dung report sẽ được xem xét trong vòng 24h và trong giờ hành chính.