câu chuyện về em

                                    
                                              

Ôn Tiểu Nha, đó là con cháu gái nhưng mà cán cỗ kỳ cựu về hưu Ôn Khác Ôn Lão Tướng Quân quan trọng yêu thương quý nhất, cũng chính là người nhỏ tuổi hạc nhất nhập căn nhà chúng ta Ôn. Người chúng ta nhỏ này được sinh rời khỏi sau thời điểm Ôn Viễn kết duyên được 2 năm, tuy nhiên bám theo lời nói của những người phụ thân Ôn Hành Chi của cô ý bé nhỏ cũng đó là Ôn tiên sinh vẫn nghĩ rằng khá sớm.
Trong 2 năm này, tuy rằng ông cụ Ôn ko gấp rút lắm, tuy nhiên từng nhận ra Ôn Hành Chi điềm nhiên thảnh thơi nhã trải nghiệm niềm hạnh phúc trái đất của nhì người ngay lập tức giẫn dữ cho tới nghiến răng, tuy nhiên cũng không đủ can đảm thúc đẩy giục, cũng chính vì ông tiếp tục sớm nắm vững phản xạ của những người này rồi, càng thúc đẩy giục thì lại càng ko thực hiện. Người nóng bức ruột ở phía trên ngoài ông cụ rời khỏi còn tồn tại toàn bộ cơ thể nghiện thực hiện u Ôn Viễn, ko riêng biệt gì vì thế chuyện cô mến trẻ con con cái, nhưng mà còn là một vì thế Ôn Hành Chi tiếp tục ngoài tía mươi rồi, cũng nên sớm với con cái.
Nhưng 1 mình cô gấp rút như thế xác định là ko thể làm cái gi được, người này bại liệt từ xưa cho tới giờ đối với cô vẫn khôi lỏi rộng lớn vội vàng trăm đợt, do đó mặc dù sau thời điểm cưới cuộc sống đời thường bà xã ông chồng vẫn hợp lý không giống thông thường, cô cũng ko ngoài ý mong muốn trúng chiêu. Ôn Viễn cũng tự động giác bám theo anh, cho tới năm ngoái, Ôn Viễn thấy người ko được tự do thoải mái, nên cho tới cơ sở y tế đánh giá, thì được thông tin rằng tôi đã mang bầu được năm tuần rồi.
May mắn nhưng mà ông trời ban mang đến cô khi bại liệt, cũng đó là người chúng ta nhỏ Ôn Tiểu Nha lúc này, ông cụ Ôn ko lấp liếm nổi sướng mừng. Ngày cô sinh, tuy rằng là sinh phẫu thuật hơn thế nữa còn vì thế bác bỏ sĩ phổ biến nhất, với kinh nghiệm tay nghề nhất của cơ sở y tế tự động bản thân chỉ huy, nhưng mà ông cụ cũng vẫn ko yên tĩnh lòng, kể từ sớm tiếp tục giá buốt lòng cùng theo với Hành Chi ngóng ở bên phía ngoài chống phẫu thuật. Lần này nhì người coi như tiếp tục ở công cộng bên trên một chiến tuyến, ở bên phía ngoài coi nhập, thấy nhì người con trai tuy rằng dáng vóc sự không tương đồng tuy nhiên đều khẩn trương lo lắng không yên là chuyện không nhiều thấy. cũng có thể thực hiện tác động tâm tình của nhì hero này, người chúng ta nhỏ Ôn Tiểu Nha ngay lập tức kể từ khi ko Ra đời và được tấp tểnh là 1 hero cần thiết rồi.
Hôm ấy, nhập thời điểm cuối tháng mươi nhì, cũng chính là ngày giá buốt nhất nhập năm.
Ôn Hành Chi tan việc đang được kể từ từ về nhà, chúng ta lúc này vẫn ở nhập nhà ở Dịch Thủy, cũng chính vì ĐK xung xung quanh đối với vùng ngoại thành luôn luôn đảm bảo chất lượng rộng lớn, do đó kể từ sau thời điểm với con cái chúng ta ngay lập tức chính thức đem đến ở mặt mũi này.
Thứ sáu hết giờ làm mặt phố vô cùng thường hay bị tắc, đôi mắt thấy bao nhiêu tuyến phố ngay gần bại liệt đang sẵn có mặt hàng xe cộ lâu năm đang được đỗ, Ôn Hành Chi ngay lập tức ấn xi nhan, vòng qua quýt lối nhỏ về nhà. Trên lối trải qua cửa hàng gà rán phổ biến, Ôn tiên sinh còn vô cùng nhiệt huyết xếp mặt hàng mua sắm về, vì thế Ôn Viễn và người chúng ta nhỏ đều mến ăn gà rán.
Không thể ko thưa, sở trường của đứa bé nhỏ này trên rất nhiều mặt mũi thường rất giống như Ôn Viễn. Nếu đối chiếu hình họa chụp lúc còn chuồn vườn trẻ của Ôn Viễn và người chúng ta nhỏ Ôn Nha, sẽ thấy Nha Nha khi phát triển tiếp tục siêu giống như Ôn Viễn khi còn bé nhỏ, vì vậy Ôn Viễn không thích kiêu ngạo cũng ko được, ngay lập tức nhằm cho những người chúng ta nhỏ loại tóc giống như hắn hệt loại tóc của cô ý lúc còn bé nhỏ. Cắt không còn tóc của những người chúng ta nhỏ cho tới đem tai, lại sửa tóc cái vì thế ngang trán, coi qua quýt coi hắn như cây nấm nhỏ vậy. Da của bé nhỏ con cái cũng Trắng như domain authority của cô ý, mượt mõm vừa phải sờ nhập hoàn toàn có thể mang ra nước được. Mặc mặc dù vậy toàn thân thiện cao thấp của Ôn Tiểu Nha chỉ mất hai con mắt là giống như với Ôn Hành Chi nhất, con cái ngươi đen giòn như mực rất khác rạm thúy giống như tía của tớ, đen giòn nhánh sáng sủa ngời coi vẫn dễ thương và đáng yêu rộng lớn. Hơn nữa chuyện Ôn Tiểu Nha kể từ khi sinh rời khỏi mến thực hiện nhất đó là cười cợt rúc rích, đút nhập mồm cô một từng miếng thịt, thì đôi mắt con cái bé nhỏ ngay lập tức khẽ cười cợt cong cong tuy nhiên đai trăng khuyết vậy. Nói cho tới thịt, Ôn Tiểu Nha và Ôn Viễn đều và một tính chất, bại liệt đó là mến ăn thịt. Từ khi chính thức biết ăn thịt băm nhỏ, thì nhập cơm trắng của Ôn Tiểu Nha luôn luôn phải có được những loại này.
Về cho tới căn nhà, Ôn Hành Chi ngay lập tức thay đổi giầy rồi chuồn trực tiếp nhập vào phòng bếp, bà Thành đang được ở phía bên trong vội vàng vàng nấu nướng cơm trắng tối, nhận ra anh về ngay lập tức bảo thay cho ăn mặc quần áo rồi rời khỏi ăn cơm trắng. Kể kể từ khi Ôn Viễn sinh con cái xong xuôi, 1 năm thì với cho tới nửa năm bà Thành sinh sống thành phố Hồ Chí Minh T, mặc dù sao mời mọc người bên phía ngoài cũng ko thể thân thiện thiết vì thế người nhập căn nhà. Ôn Hành Chi khẽ thỏa mãn nhu cầu, tuy nhiên chân vẫn ko kìm được nhưng mà chuồn nhập chống ăn.
Trong chống ăn, Ôn Viễn đang được cho những người chúng ta nhỏ ăn cơm trắng. Trước mặt mũi với một chiếc chén nhỏ, phía bên trong là thịt trườn nhưng mà bà Thành cố ý băm nhỏ rồi hầm cơ hội thủy, hầm nhập thời hạn lâu năm, vừa phải mượt lại ngon mồm. Người chúng ta nhỏ ngồi phía trên bàn ăn, đôi mắt ko chớp dõi bám theo từng miếng thịt trườn, mồm ngoan ngoãn ngoãn há rời khỏi, xung xung quanh mồm cũng bóng cả lên.
Ôn Viễn chỉ nơm nớp mang đến con cái ăn cơm trắng, nên ko nghe thấy giờ bước đi của Ôn Hành Chi, cô nhằm chén đũa xuống, xoa xoa bụng của những người chúng ta nhỏ nói: "Không thể ăn nữa rồi, ăn nhiều sẽ không còn kịp hấp thụ, dẫn theo sôi bụng ."
Cô và người chúng ta nhỏ coi nhau, dường như đang được trưng cầu chủ ý của con cái bé nhỏ, người chúng ta nhỏ hừ một giờ, rời khỏi vẻ đồng ý, đôi mắt lại cười cợt lên cong cong. Ôn Viễn vừa phải mong muốn ca tụng đàn bà, thì người chúng ta nhỏ ngay lập tức chỉ nhập loại chén nói: "Thịt, thịt."
Hoàn toàn nghe thiếu hiểu biết nhiều ý của u bản thân, Ôn Viễn ngẫm nghĩ về một lúc, coi góc nhìn sáng sủa ngời nhập xuyên suốt, lại gắp một từng miếng thịt đưa tới trước mồm con cái bé nhỏ. Người chúng ta nhỏ híp đôi mắt cười cợt vừa lòng, Ôn Viễn cũng nhịn ko được nhưng mà xoa xoa một cái bụng nhỏ: "Mèo ham ăn, căn nhà tất cả chúng ta với Ôn Tiểu Nha là mèo nhỏ tham lam ăn rồi."
Người chúng ta nhỏ cũng cảm nhận thấy thiệt với lỗi, xấu xí hổ vùi mặt mũi nhập vào ngực Ôn Viễn, vừa phải ngấc đầu ngay lập tức nhận ra Ôn Hành Chi, vội vàng gọi: "Ba!"
Ôn Viễn thời điểm hiện nay mới mẻ nhận ra Ôn tiên sinh, ngay gần cho tới thời điểm cuối năm, Ôn Hành Chi cũng luôn luôn tất bật, nhì ngày trước cô toàn ngủ thiếp chuồn thì người này mới mẻ quay trở lại, ngày hôm nay sao lại nhận ra vào khung giờ này, Ôn Viễn còn cảm nhận thấy ly kỳ đấy. Cô liếc mắt coi anh, phồng má không nói. Mà Ôn Tiểu Nha lại bao phủ lấy cổ của u, quan sát về phía tía bản thân cười cợt rúc rích.
Ôn Hành Chi tiếp cận trước mặt mũi nhì u con cái, híp đôi mắt coi nhập mặt mũi của bé nhỏ con cái rồi thưa với Ôn Viễn : "Anh mua sắm cả gà rán về đấy, em và bà ăn trước chuồn, anh coi Tiểu Nha mang đến."
"Ai cần thiết anh coi chứ, trước bại liệt cũng ko thấy tích vô cùng như thế lúc nào." Ôn Viễn nghiêng người, thưa với những người chúng ta nhỏ Ôn Tiểu Nha: "Bảo bối, hít tía một chiếc nào!"
Người chúng ta nhỏ Ôn Tiểu Nha nhoẻn mồm cười cợt, tiếp sau đó bĩu môi chuồn thơm nức tía của tớ. Ôn Hành Chi híp đôi mắt coi chiếc miệng tràn dầu của đàn bà, lại nhận ra vẻ mặt mũi tràn hỉ hả của người nào bại liệt ngay lập tức hiểu rời khỏi, mỉm cười cợt ngồi thấp xuống, quá khi cô kêu nhức ngay lập tức đem người chúng ta nhỏ bao phủ lấy. tiếp sau đó ngay lập tức đem má lại gần chiếc miệng đang được cong lên của những người chúng ta nhỏ, vậy nên Ôn Hành Chi, Ôn tiên sinh ngay lập tức vô nằm trong thản nhiên điềm tĩnh đem mặt mũi của tớ thực hiện... khăn giấy tờ mang đến đàn bà.
[HOÀN TRUYỆN]