bên anh em không cần mạnh mẽ

Về phần cô, cũng mang bầu em bé bỏng loại tía chuẩn bị cho tới ngày sinh rồi. Chính vì vậy cô lại kế tiếp thao tác ở trong nhà. Cho nên dạo bước mới gần đây cô đem thời hạn để ý rộng lớn cho tới nhị cậu nhóc ngôi nhà bản thân.

Hôm ni đang được giải quyết và xử lý việc làm lại cảm nhận được điện thoại cảm ứng thông minh ngôi nhà ngôi trường báo nhị cậu nhóc tiến công các bạn. Cô cực kỳ phẫn nộ tuy nhiên cũng đồng ý nhằm anh rỉ tai với nhị nhóc. Lúc trở xuống đánh giá tình hình lại nghe anh rằng với con cái vì vậy nhiệt huyết ngay tắp lự dồn không còn lên óc.

Bạn đang xem: bên anh em không cần mạnh mẽ

"Cố Phong, anh còn ko dậy con tử tế em tiếp tục mang đến anh biết tay."- đợi con cái lên lầu cô mới mẻ lại kế tiếp việc làm giáo huấn ông xã.

"Được rồi nhưng mà bà xã! Em chớ tức phẫn nộ nữa. Hai đứa nó là con cái của tất cả chúng ta, anh tin cẩn bọn chúng sẽ không còn vô duyên không có căn cứ thực hiện chuyện ngu ngốc."- anh tráng lệ.

"Nhưng tụi nó cũng còn nhỏ. Anh rất có thể giáo dục bọn chúng tử tế chút được không? Anh vì vậy cho tới Khi em sinh rồi làm thế nào yên ổn tâm đỡ đần em bé bỏng đây!"- cô thở lâu năm.

"Anh biết anh nên làm những gì nhưng mà. Em chớ thắc mắc nhưng mà tác động sức mạnh. Em chuẩn bị sinh rồi, nên nghỉ dưỡng nhiều chút. Nói thiệt, nếu như được, anh không thích em mang bầu thêm thắt phen nào là nữa cho dù là phen này."- anh buồn buồn bực rằng.

"Anh sao thế? Vẫn thắc mắc mang đến em sao?"- cô nhìn anh.

"Tất nhiên nên thắc mắc rồi. Lúc em sinh nhị đứa nhóc của tất cả chúng ta xuýt chút đang được tổn thất mạng. Anh ko lúc nào mong muốn em chịu đựng loại nhức nhối bại nữa. Lúc bại thấy em nhức nhối nhưng mà anh không thể gom gì khiến cho tim anh như thắt lại vậy."- anh ôm cô nhập lòng.

"Em sẽ không còn sao đâu nhưng mà. Con cái là phần quà với thân phụ u. Nếu con cái đang đi đến sao em rất có thể vì thế phiên bản thân ái nhưng mà giết mổ bị tiêu diệt một sinh mạng chứ. Huống hồ nước nó là con cái của tất cả chúng ta dẫu vậy."

"Anh ko ghét bỏ con cái. Nhưng anh thà ích kỷ cũng không thích em gặp gỡ gian nguy. Anh và con cái thường rất cần thiết em."

"Đừng thắc mắc nữa. Em sẽ không còn xa cách anh, xa cách con cái tất cả chúng ta đâu. Cho nên chớ tự động trách móc như vậy được không?"

"Anh chỉ rất có thể yên ổn tâm Khi em bình phúc lợi hoàn thành. Vì vậy em chắc chắn nên u tròn trĩnh con cái vuông."- anh hít lên trán cô.

"Được!... Hmm... Phong... em... đau!"- cô ôm bụng nhăn nhó.

"Em sao thế bà xã?"- anh hốt hoảng.

"Em.... hình... như chuẩn bị... chuẩn bị sinh rồi."

"Nhưng còn không tới ngày! Mà thôi, anh tức thời đem em cho tới khám đa khoa."- anh ôm cô đi ra xe pháo.

Anh tài xế đem cô cho tới khám đa khoa nhưng mà trong tâm địa ko ngoài phiền lòng ko yên ổn. Đến khám đa khoa anh nhất quyết yêu sách nên nhập với cô. Đến chưng sĩ cũng chịu đựng thua thiệt nhằm anh nằm trong nhập.

Trong chống sinh anh liên tiếp tóm chặt tay cô, vệ sinh các giọt mồ hôi mang đến cô rồi khích lệ. Nhưng anh ko biết phiên bản thân ái còn stress rộng lớn cô cho tới vạn phen.

"Oe... oe...oe!"

"Sinh rồi! Phu nhân sinh rồi thưa Cố thiếu thốn. Là một bé bỏng gái."- một chưng sĩ hí hửng mừng thông tin.

"Bà xã, em vất vả rồi!"- anh thở phào hít lên trán cô.

Cuối nằm trong cô cũng bình phúc lợi con cái. Cuối nằm trong chuỗi ngày ăn ngủ ko yên ổn của anh ấy cũng kết đốc rồi.

Một lát sau cô được gửi xuống chống đỡ đần quan trọng. Anh lặng ngắt nhìn cô mệt rũ rời ngủ bên trên chóng căn bệnh. Lại nhìn cô đàn bà nhỏ lặng yên ngủ ngoan ngoãn nhập chiếc rốn lân cận.

"Ba xin xỏ lỗi đàn bà bảo vật. Lúc trước tía ích kỷ mới mẻ ao ước con cái chớ xuất hiện tại. Ba kinh hồn tiếp tục tổn thất u con cái nhưng mà ko hề nghĩ về cho tới con cái. Đừng trách móc tía nhé bảo vật."- anh ôm đứa bé bỏng nhập lòng nâng niu.

"Ưm... Phong!"- cô há đôi mắt nhìn anh.

"Anh trên đây bà xã! Em đem mệt mỏi lắm không?"

"Em ko sao! Cho em nhìn con!"

" Đợi anh chút!"- anh nhẹ dịu bịa đặt đứa bé bỏng nhập nôi rồi nâng mang đến cô ngồi dậy.

Sau này lại con quay quý phái ôm đứa bé bỏng bịa đặt nhập tay cô.

"Em xem! Con bé bỏng thiệt giống như em. Anh trước đó thiệt ích kỷ. Lại không thích nhằm con cái bé bỏng ra đời. Xuýt chút làm ra đi ra tội với con cái rồi, may nhưng mà còn tồn tại người u chất lượng tốt là em."- anh áy náy nhìn cô và con cái.

"Anh chớ vì vậy nhưng mà. Em biết anh là vì thế thắc mắc mang đến em. Sau này nâng niu con cái nhiều chút, bù đắp điếm mang đến con cái."

Xem thêm: truyện nghịch thiên tà thần

"Ừ. Em mau gọi là mang đến con cái bé bỏng đi!"

"Anh bịa đặt mang đến con cái bé bỏng lên đường. Em ko nghĩ về ra!"

"Vậy Hay những gọi con cái bé bỏng là Đồng Tranh lên đường. Một tranh ảnh đẹp nhất, giống như em vậy!"

"Được đó! Cố Đồng Tranh, bảo vật nhỏ của tất cả chúng ta thiệt đẹp nhất."- cô hạnh phúc nhìn đứa trẻ em nhập tay.

"A Phong, Tinh Quân! Ba u cho tới rồi này!"- Trịnh Như Mai nằm trong Cố Trung đẩy cửa ngõ lao vào.

"Mẹ, ba!"- cô hạnh phúc kính chào nhị người.

"Sao lại cho tới rồi! Chẳng nên nhờ tía u nhìn coi Tiểu Thần, Tiểu Dực sao!"- anh quay trở về chất vấn.

"Con thắc mắc gì chứ. Còn đem Dung nhi nhưng mà."- Trịnh Như Mai cười cợt.

" Đâu! Để tía coi đại đái thư Cố gia ngôi nhà tất cả chúng ta một ít." Cố Trung dang tay ôm đứa bé bỏng.

"Các con cái đang được gọi là mang đến con cái bé bỏng chưa?"- Trịnh Như Mai cũng chạy lại chất vấn.

"Dạ rồi! Là Đồng Tranh."- anh vấn đáp.

"Đồng Tranh! Cái thương hiệu thiệt đẹp nhất. Cháu gái tất cả chúng ta thực sự cực kỳ phù hợp với cái thương hiệu này." - Cố Trung cảm thán.

"Nào, ông mau nhằm tôi ôm con cái bé bỏng chút. Ông đang được ôm nó kể từ nãy giờ rồi đấy!"- Trịnh Như Mai oi sắng.

"Bà cũng kể từ từ thôi! Cháu gái tất cả chúng ta cũng đâu đem chạy mất hút, tất tả gì chứ!"

"Thì tôi biết tuy vậy cũng nên mang đến tôi nhìn con cái bé bỏng chút chứ."

Trịnh Như Mai ôm con cháu gái nhỏ bên trên tay không ngừng nghỉ nựng song má nhỏ. Cháu gái bảo vật của bà thực sự cực kỳ đáng yêu và dễ thương xinh đẹp nhất nha.

Sau Khi xuất viện Tiêu Uyển Nhi mới mẻ cho tới ngôi nhà thăm hỏi cô.

"Tinh nhi, bản thân cho tới thăm hỏi cậu này."- Tiêu Uyển Nhi đẩy cửa ngõ chống cô lao vào.

"Uyển Nhi! Cậu mau nhập lên đường."- cô ngồi bên trên chóng dỗ dành mang đến bảo vật nhỏ ngủ.

"Đâu, cho bản thân mình coi công chúa nhỏ ngôi nhà cậu nào!"- Tiêu Uyển Nhi nhẹ dịu tiếp cận.

"Cậu tò lần gì chứ! Nhà cậu ko nên cũng đều có công chúa nhỏ bại sao! Sao chỉ mất Minh Minh thế, Anh Anh đâu?"

"Anh Anh vừa phải quý phái đang được lần Tiểu Dực rồi!

"Ừm. Mau bịa đặt thằng bé bỏng ở xuống lên đường, sao vừa phải cho tới đang được ngủ thế này."- cô nhìn cậu bé bỏng ngủ say bên trên tay Tiêu Uyển Nhi.

Đó là đàn ông nhỏ của Tiêu Uyển Nhi và Mạc Thiên Doanh. Thằng bé bỏng thương hiệu là Mạc Thiên Minh, trong năm này rộng lớn một tuổi tác.

"Thằng bé bỏng ngủ kể từ bên trên xe! Mình không thích gọi nó dậy nên đành ôm lên trên đây."

"Không sao! Trẻ nhỏ ngủ nhiều là thông thường. Mau nhằm nó ở lên đường, ôm vì vậy cực kỳ mỏi bại."

"Xem bảo vật nhỏ ngôi nhà cậu tề. Thật là xứng đáng yêu!"- Tiêu Uyển Nhi bịa đặt con cái ở xuống rồi lại con quay quý phái nhìn em bé bỏng ngôi nhà cô.

"Ừ. Chỉ đem điều con cái bé bỏng hoặc khóc về tối. Tiểu tổ tông này còn khó khăn phục dịch rộng lớn nhị anh của chính nó ngày trước."

Xem thêm: đào một hoàng đế làm vợ

"Mình lại ngược với cậu bại. Anh Anh ngôi nhà bản thân trước khi rất giản đơn siêng. Nhưng cho tới Minh Minh lại như tiến công trận. Bây giờ mới mẻ thư thả được chút bại."

Thế là những mẩu chuyện không xa lạ của u bỉm sữa liên tiếp vang lên nhập căn chống. Đúng là phụ phái đẹp đem con cái nhỏ gặp gỡ nhau đều nói đến yếu tố con cháu.

Nhưng này lại là nụ cười của những người dân phụ phái đẹp. Họ niềm hạnh phúc Khi đem những người dân ông xã chất lượng tốt, những người con đáng yêu và dễ thương. Đó đó là thiên chức của những người phụ phái đẹp.