ánh trăng mang thư đến

(*) Vui lòng ko chấm, ko sp.oil.

Lỡ tay ấn lưu ban vô avt của crush vẫn tắt thở, tôi *cù vai “Thời Nghiễn Lễ” rồi rằng “anh mau nhẩy vào vòng đeo tay em đi”.

Bạn đang xem: ánh trăng mang thư đến

Năm phút sau, crush rep lại một câu: “Chồng em ko nhằm ý sao?”

(*) Một tác dụng bên trên we.chat.

1

Gần cho tới ngày chất lượng tốt nghiệp, sau cùng tôi cũng lấy không còn can đảm và mạnh mẽ ghi chép một bức thư tỏ tình mang đến Thời Nghiễn Lễ.

Hồi vỏ hộp, lo ngại mong chờ xuyên suốt bao nhiêu ngày, sau cùng tôi cũng sẽ có được lời nhắn của anh ý vào một trong những tối này bại liệt.

Bốn chữ vô nằm trong mập mờ: “Đến ngôi nhà tôi đi?”

Biết rõ ràng điều mời mọc này trên mức cần thiết cợt nhả tuy nhiên tôi vẫn cút, thậm chí là tôi còn đem cái váy đen kịt quyến rũ tôi ko khi nào dám đem.

Trên lối đi cho tới ngôi nhà anh, tôi như người bước bên trên mây, khắp cơ thể cứ lâng lâng.

Nhưng khi xuất hiện ngôi nhà anh đi ra, tôi như ch//ết lặng.

Cánh con trai ngồi vô phòng tiếp khách vẫn tu vượt lên trên tía tuần r//ượu rồi, góc nhìn bọn họ coi tôi đem theo dõi sự lờ mờ ám.

Thời Nghiễn Lễ lơ là biếng tựa người lên cạnh quầy tía, ngón tay thon lâu năm vân vê chai r//ượu, khuôn mặt anh bên dưới ánh sáng của đèn coi giá thành lùng, thanh trang.

Người đẹp nhất kiễng chân tựa nửa người lên bẫy vai anh, tiếp sau đó cô ấy hất cằm coi tôi rồi nói: “Lễ, nữ giới mới mẻ hả?”

Giọng rằng lênh láng vẻ xa xăm cơ hội của Thời Nghiễn Lễ vang lên: “Sinh viên thực hiện tăng ở chống thực nghiệm thôi.”

Đúng vậy, vô xuyên suốt tứ năm ĐH thân thiết phận của tôi đó là trợ lý vô chống thực nghiệm của Thời Nghiễn Lễ, lặng lẽ theo dõi anh như hình với bóng.

Thầm thương trộm lưu giữ là một trong những bạt mạng th//uốc đ//ộc m.ãn t.ính, mãn tính, lặng lẽ ăn vào vô x.ương t.ủy.

Sau nằm trong tôi vẫn vậy lòng chẳng đặng nhưng mà tỏ bày tình thân của tớ với anh.

Người đẹp nhất coi tôi từ trên đầu cho tới chân một lượt rồi cười cợt nói: “Nhìn cơ hội ăn diện này, coi rất khác đơn giản tâm lý của một học tập trò đâu.”

Đứng bên dưới tầm nhìn Reviews của quý khách, tôi xấu xí hổ tóm chặt gấu váy.

Thời Nghiễn Lễ coi sang: “Em Phương Di, em lau chùi và vệ sinh gom tôi nhé?”

Ồ.

Thì đi ra anh gọi tôi cho tới ngôi nhà tôi chỉ nhằm bảo tôi dọn dẹp tàn cuộc sau tiệc r//ượu mang đến anh thôi.

“Vâng.” Tôi cúi đầu luýnh quýnh cút vô vào chống nhà bếp.

Câu rằng như biết tỏng của những người phụ phái nữ kể từ phía sau vọng tới: “Cô ấy quí anh bại liệt.”

Cánh con trai hùa theo dõi cười cợt huỷ lên, tình thân vụng về về của tôi, chúng ta đều coi đi ra rồi.

Có người con trai rằng đùa: “Cô nhỏ nhắn bại liệt quí cậu như vậy, hoặc là cậu cứ demo coi.”

Tôi xấu xí hổ không thể mặt mũi mũi, cúi đầu người sử dụng mức độ cọ ly chén, tuy nhiên trái tim lại đập miên man, tai thì vểnh lên mệt mỏi lắng tai giờ đồng hồ động phía bên ngoài.

Trong giờ đồng hồ nước chảy ào ào, tôi vẫn thoang thoáng nghe thấy được giờ đồng hồ cười cợt của Thời Nghiễn Lễ: “Đừng viển vông nữa.”

Người con trai bại liệt lại cười cợt nói: “Trông cô nhỏ nhắn này cũng xinh xẻo nhưng mà, trâu già cả gặm cỏ non cậu còn ko quí sao?”

Thời Nghiễn Lễ lờ đờ rãi lên giờ đồng hồ chất vấn vặn lại: “Ai tiếp tục quí một người khuyết t//ật đây?”

2

Tôi ko biết tôi đã tách ngoài nhà đất của Thời Nghiễn Lễ thế nào, lòng nhức như hạn chế ngồi sụp xuống mặt mũi lối khóc rất rất lâu.

Đúng vậy, tai trái ngược của tôi ko nghe thấy, kĩ năng nghe của tai cần cũng kém cỏi, cần tùy thuộc vào máy trợ thính.

Không lẽ người khuyết t//ật ko xứng được người tớ quí sao?

Lòng tự động trọng bị Thời Nghiễn Lễ giẫm giẫm bên dưới chân, tôi vẫn tự động nhủ với lòng bản thân rằng: Tôi sẽ không còn quí anh nữa.

Khoảng thời hạn ấy thể trạng của tôi siêu tệ, anh tôi ko yên ổn tâm, ngày nào thì cũng cho tới ngôi trường đón tôi.

Số chuyến anh ấy cho tới ngày 1 nhiều, đột nhiên vô khoa lại sở hữu thêm 1 tin yêu bốt, rằng tôi chuẩn bị kết duyên rồi.

Chuyện này trên mức cần thiết phí lối, tôi cũng chẳng buồn phân tích và lý giải.

Sau khi sẽ có được offer của ĐH Ivy League, tôi vẫn xuất nước ngoài.

Đã cút là cút năm năm ngay lập tức, cho tới khi tôi sẽ có được điều mời mọc kể từ ngôi trường cũ.

Sau khi gật đầu đồng ý trình làng nhân tài kể từ ngôi trường cũ, tôi cù quay trở lại nước. Ngày tiến hành văn chống mới mẻ tôi vẫn bắt gặp một tờ báo cũ bên trên kệ cất đồ.

Sau năm năm, thông tin về Thời Nghiễn Lễ lại cứ thế đột ngột xuất hiện nay trước mặt mũi tôi.

Một dòng sản phẩm chữ dễ nhìn xuất hiện nay bên trên tờ báo: “Ông Thời Nghiễn Lễ, một ngôi nhà cơ vật lý học tập trẻ em tuổi hạc có tiếng vẫn tắt thở khi nhì giờ sáng sủa ở trong nhà riêng rẽ, tận hưởng dương 32 tuổi hạc."

Người vô tấm hình đen phối trắng đem khuôn mặt nhu hòa, góc nhìn biết cười cợt, đơn giản nụ cười cợt ấy như cơ hội núi cơ hội sông, giá thành lùng xa xăm cơ hội.

Sinh viên đang được gom tôi trả đồ dùng sáp lại gần: “Chẳng cần là GS Thời trên đây sao?”

Toàn thân thiết tôi giá thành toát, lập cập rẩy lên giờ đồng hồ hỏi: “Sao… sao thầy ấy lại tắt thở vậy?”

“Bị b.ệnh ạ.” Sinh viên lưu giữ lại rồi nói: “Em nghe rằng là vì như thế triển khai xong phân tích nên thầy ấy đang không chịu đựng vào viện chữa trị, vậy cự vì thế th//uốc xuyên suốt bao nhiêu năm.”

Tôi để ý coi tờ báo vô tay bản thân, giờ đồng hồ SV vang lên trên bề mặt tai dần dần trở thành mơ hồ nước.

“Khoảng nhì năm vừa qua, GS Thời vẫn thành công xuất sắc phân tích đi ra năng lượng điện rất rất ốc tai, tiếp sau đó bao nhiêu ngày thì thầy ấy tắt thở.”

“Giáo sư Phương, văn chống này của cô ý là văn chống ngày trước của GS Thời bại liệt ạ, thầy ấy tổn thất điểm này cũng rất được khóa lại.”

Bỗng dưng ốc tai tự tạo ghép vô tai vang lên những giờ đồng hồ tít tít chói tai, tôi bịt tai lại: “Cô biết rồi.”

Em ấy cũng rất ít điều nữa: “Em đã lấy không còn đồ dùng lên trên đây rồi ạ, đem việc gì cô cứ gọi bọn chúng em.”

Sau khi cậu ấy tách cút, cửa nhà nhẹ dịu đóng góp lại.

Văn chống vừa mới được lau chùi và vệ sinh lại, trống vắng, cây trái đung trả ngoài khuông cửa ngõ, ánh mặt mũi trời phản vào bắt gặp được cả lớp bụi.

Tôi ngồi bên dưới tia nắng, tuy nhiên thủ công lại giá thành toát.

Thú thiệt, bao nhiêu trong năm này thỉnh phảng phất lưu giữ cho tới Thời Nghiễn Lễ tôi vẫn luôn luôn ân oán dỗi, cả đời này tôi cũng không thích hội ngộ anh nữa.

Nhưng thời điểm hiện nay trên đây, khi ước nguyện trở nên thực sự rồi tôi lại cảm nhận thấy nhức lòng.

Thẫn thờ một khi lâu, tôi mới mẻ vậy Smartphone lên cởi coi we.chat của anh ý.

Tin nhắn sau cùng vô boxchat đó là vô cái Tết năm loại tía tôi du học tập, Thời Nghiễn Lễ lâu rồi ko liên hệ gửi mang đến tôi một lời nhắn chúc đầu năm.

"Em Phương Di, năm mới tết đến mạnh khỏe, từng chuyện thuận tiện."

Ngẫm lại, có lẽ rằng đó là cái đầu năm sau cùng anh còn sinh sống bên trên đời.

Nhưng lúc ấy tôi vẫn cố kìm nén, hận anh ân oán anh nên cũng không thích vấn đáp lại nửa chữ.

Tôi lập cập run vấp vô tấm hình bên trên avt của anh ý.

Biết sớm thế này tôi vẫn nhằm ý cho tới anh rồi, hoặc là tối thiểu cũng rất có thể gặp gỡ nhau một chuyến.

Đang khi đắm chìm ngập trong mớ xúc cảm láo độn ko thể bay đi ra được, đột nhiên Smartphone của tôi rung rinh lên liên tiếp.

Tôi kinh ngạc phân phát xuất hiện tôi đã lỡ tay ấn lưu ban vô avt của anh ý.

Tôi cù vai “Thời Nghiễn Lễ” rồi rằng “anh mau nhẩy vào vòng đeo tay em đi”.

3

Cảm xúc nhức thương trong thâm tâm còn còn chưa kịp hiện nay rõ ràng thì tôi vẫn giật thột vì thế lời nói “Anh mau nhẩy vào vòng đeo tay em đi” rồi.

Người người sử dụng we.chat nào thì cũng biết, khi tất cả chúng ta ấn lưu ban vô avt của đối phương thì tiếp tục gửi mang đến bọn họ một lời nhắn cù.

Nhưng nội dung “cù” là vì đối phương thiết lập.

Cũng Có nghĩa là, nội dung “cù” Thời Nghiễn Lễ thiết lập cho bản thân mình là: “Anh mau nhẩy vào vòng đeo tay em cút.”

Thời Nghiễn Lễ ghê gớm thế sao?

Tôi còn còn chưa kịp bay ngoài kinh ngạc thì chợt mang 1 dòng sản phẩm chữ xuất hiện nay vô boxchat.

Thời Nghiễn Lễ: “Chồng em ko nhằm ý sao?”

Tôi lập cập lên, người ch//ết cũng biết vấn đáp lời nhắn sao?

Không chính, sao rất có thể chứ.

Thời Nghiễn Lễ vẫn tổn thất ngay sát 2 năm rồi, lúc ấy we.chat vẫn chưa tồn tại tác dụng cù, sao anh rất có thể thiết lập nội dung cù được chứ?

Chắc chắn vẫn đem người tiêu dùng Smartphone của anh ý sau khoản thời gian anh tắt thở.

Tôi thổ lộ nghi hoặc vô lòng: “Anh là ai?”

Đầu mặt mũi bại liệt rep lại ngay: “Thời Nghiễn Lễ.”

Nói rồi, anh còn nhắn thêm 1 câu: “Em Phương Di, em ko lưu thương hiệu tôi sao?”

Giọng điệu này, cơ hội xưng hô này, đều vượt lên trên đỗi không xa lạ.

Nhưng tôi ko tin: “Đừng vờ vịt nữa, tôi biết chuyện Thời Nghiễn Lễ tổn thất rồi, vì sao anh lại fake dạng trở nên anh ấy?”

Lần này, mặt mũi bại liệt yên lặng tổn thất vài ba phút.

Tôi mệt mỏi, lên giờ đồng hồ đốc giục: “Nói cút chứ?”

Thời Nghiễn Lễ ung dung rep lại: “Em hòng tôi ch//ết như vậy à? Được, tôi ngả bài xích.”

Tôi: “???”

Thời Nghiễn Lễ: “Tôi là Thời Nghiễn Lễ, hiện nay tôi đang trong quan tiền t//ài thì thầm với em bại liệt.”

Hình hình ảnh cười cợt đùa của những người con trai đột nhiên hiện thị lên vô đầu tôi, ngực phập phồng.

Không lẽ, tôi gặp gỡ yêu tinh ư?

Thời Nghiễn Lễ lại còn rằng thêm 1 câu: “Xung xung quanh tối như hũ nút, em hoảng hồn không?”

Tay tôi lập cập lên, suýt chút nữa vẫn tiến công rơi Smartphone.

Nếu như ko cần đem người tiêu dùng Smartphone của anh ý cố ý bày trò vậy thì đối phương là kẻ hoặc là ma?

Tôi nhanh gọn ấn gọi đoạn phim, vô nằm trong mệt mỏi.

Cuối nằm trong anh cũng nghe máy.

Nhưng đầu chão mặt mũi bại liệt yên ổn phăng phắc.

Như thể anh đang được ở vô một không khí kín mít tăm tối, không tồn tại giờ đồng hồ dông tố, không tồn tại giờ đồng hồ người thiệt vậy.

Tôi lập cập rẩy lên tiếng: “Thời Nghiễn Lễ?”

Giọng rằng trầm trầm dịu dàng êm ả của anh ý từ trên đầu chão mặt mũi bại liệt vọng tới: “Ừ, là tôi trên đây.”

Điện thoại trượt xuống, tôi bộp chộp tóm lấy.

Có lẽ Thời Nghiễn Lễ đã nhận được đi ra, anh nhảy cười cợt.

Ánh nắng và nóng ấm cúng chứa đựng lấy tôi, thân thiết buổi ngày ban mặt mũi tôi thiệt sự ko thể tin yêu nổi cơ hội rằng tôi đã gặp gỡ yêu tinh này được.

Có vô số tâm lý hiện thị lên vô đầu, là một trong những ngôi nhà cơ vật lý học tập, tôi thà tin yêu vô việc đem thuyết toàn cầu tuy nhiên song rộng lớn.

Tuy tâm lý này rất rất đ//iên rồ, tuy nhiên tôi vẫn lập cập run hỏi: “Thời Nghiễn Lễ, mặt mũi anh giờ đây là ngày bao nhiêu, mon bao nhiêu, năm bao nhiêu.”

“Ngày 11/05/2018.”

Thời Nghiễn Lễ cạn điều trước tôi, anh đùa nhây: “Ngốc ạ, tôi đang được ở vô quan tiền t//ài, thời hạn tôi như là mặt mũi em.”

Xem thêm: truyện anh hai boss đừng nghịch lửa

4

Nghe thế, sau cùng tôi cũng ko kìm nén được nữa, khóe đôi mắt cay cay.

Không như là nhau.

Anh đang được ở năm 2018, còn tôi đang được ở năm 2021.

Giữa Shop chúng tôi, cách nhau chừng tía năm.

“Thời Nghiễn Lễ, nếu mà em rằng em là Phương Di của năm 2021 thì anh đem tin yêu không?”

Đầu mặt mũi bại liệt vọng cho tới vài ba giờ đồng hồ tít tít tít rồi tắt máy.

Tôi lòng rối như tơ vò coi boxchat vẫn yên ổn tĩnh quay về, anh coi tôi là người đ//iên rồi sao.

Dù sao thì vấn đề quái quỷ kỳ lạ thế này, ai nhưng mà tin yêu nổi chứ?

Sau khoảng tầm mươi bao nhiêu phút, Thời Nghiễn Lễ vui nhộn nhắn tin nhắn đến: “Xin lỗi, tín hiệu vô quan tiền t//ài ko được chất lượng tốt lắm.”

Nhất thời tôi ko biết nên khóc hoặc nên cười cợt.

Trong trí lưu giữ của tôi, trước mặt mũi người không giống anh vẫn là một Thời Nghiễn Lễ đem vẻ bên ngoài trang nhã, ăn vào vô m//áu tuy nhiên trước mặt mũi tôi anh lại ko quan ngại nhằm lòi ra tật xấu xí của tớ.

Trong tật xấu xí bại liệt cũng đều có đôi lúc vui nhộn, chính vì vậy ngày trước tôi vẫn luôn luôn nghĩ về với anh đem chút gì bại liệt khang không giống với tôi.

Về sau tôi mới mẻ biết, ẩn vô thái phỏng bại liệt của anh ý suy mang đến nằm trong cũng đơn giản lạnh giá.

Cố dằn cảm hứng đau khổ sở trong thâm tâm bản thân lại, tôi hỏi: “Anh đem tin yêu không?”

Thời Nghiễn Lễ: “Tin.”

Tôi: “Tại sao?”

Boxchat hiển thị đối phương đang được nhập lời nhắn, tuy nhiên mãi lâu sau tôi cũng ko thấy được câu vấn đáp của Thời Nghiễn Lễ.

Tôi cứ tưởng ngôi nhà cơ vật lý học tập, GS Thời tiếp tục ghi chép một chiếc sớ lâu năm giảng giải mang đến tôi hiểu về nguyên tắc thì thầm vượt lên trên thời hạn và không khí, loại thế.

Nhưng ko ngờ, sau đó 1 khi lâu anh chỉ gửi cho tới một lời nhắn chỉ với vài ba chữ ngắn ngủi ngủn.

“Em Phương Di rằng gì tôi cũng tin yêu không còn.”

Tôi để ý coi vô câu vấn đáp này, tiếp sau đó nhắn lại, điều lẽ sắc bén: “Hừ, điều người khuyết t//ật rằng nhưng mà anh cũng tin yêu.”

Thời Nghiễn Lễ lại yên lặng nữa.

Đang khi tôi cho là anh tiếp tục bơ bản thân thì anh lại thay đổi đề tài: “Phương Di của tuổi hạc 27 sinh sống đem chất lượng tốt ko.”

Tôi giận hờn rep lại: “Tốt lắm, học tập trở nên tài, không chỉ có sẽ có được trình làng nhân tài của ngôi trường cũ cù quay trở lại nước mà còn phải cướp luôn luôn văn chống của anh ý nữa.”

Thời Nghiễn Lễ: “Ừ, đem t//iền đồ dùng rồi.”

Đầu ngón tay tôi lướt bên trên screen Smartphone, sau cùng tôi cũng ko kìm lòng được nữa.

Tức giận hờn gõ một dòng sản phẩm chữ: “Thời Nghiễn Lễ, anh coi cút, người khuyết t//ật cũng rất có thể lan sáng sủa, cũng sẽ sở hữu được người quí.”

Sau nằm trong, Thời Nghiễn Lễ nói: “Xin được mạo muội chất vấn một câu, số trúng thưởng x//ổ số bữa sau là gì đấy?”

Tôi: “...”

Mẹ nó, còn là một người ko vậy?

Đồ tồi tàn, chớ đem hòng.

Tôi tức dỗi mắng anh: “Thời Nghiễn Lễ, trái ngược nhiên anh ko cần là kẻ.”

5

Tối bại liệt tôi rủ bạn tri kỷ Du Tịnh cút tu r//ượu giải phiền.

Vừa tu tôi một vừa hai phải nức nở: “Lúc ấy tớ nhức lòng như vậy nhưng mà anh ấy còn chất vấn số trúng thưởng x//ổ số là gì.”

Tôi thiệt sự rất rất buồn, nước đôi mắt giàn giụa: “Tức hơn hết là, tuy rằng tớ mạnh mồm m.ắng anh ấy tuy nhiên sau đấy tớ lại cảm nhận thấy ăn năn hận, nghĩ về coi đem cần anh cần thiết t//iền thiệt không?”

Biết được chuyện tôi và Thời Nghiễn Lễ cơ hội không khí thời hạn thì thầm cùng nhau, sau khoản thời gian kinh ngạc qua quýt cút, Du Tịnh gật đầu nói: “Xem đi ra, cậu mượt lòng thiệt sự.”

“Có ứng dụng gì đâu, anh ấy cũng ko thấy được.”

Thời Nghiễn Lễ của năm 2018, chắc chắn rằng anh vẫn không biết 1 năm sau bản thân tiếp tục tổn thất đâu nhỉ.

Suốt bao nhiêu trong năm này tôi vẫn luôn luôn mang 1 chấp niệm trong thâm tâm. Tôi liều mình nhằm trở thành tài xuất sắc, đ//iên cuồng xua theo dõi bước đi của anh ý, với kỳ vọng sẽ sở hữu được một ngày anh tự động quá nhận rằng bạn dạng thân thiết bản thân ngày ấy đôi mắt m//ù.

Nhưng, anh lại tổn thất rồi.

Du Tịnh bất lực thở lâu năm thườn thượt, ngẫm nghĩ về một khi cô ấy lại lên tiếng: “Chẳng cần vì thế anh ấy bị b//ệnh cũng ko chịu đựng vào viện chữa trị sao? cũng có thể là ngoài mê say phân tích đi ra, anh ấy cũng thiếu hụt t//iền thiệt.”

Tôi vậy chai r//ượu, thẫn thờ.

“Nếu như, tớ rằng nếu mà thôi nhé. Bây giờ cậu rất có thể bảo Thời Nghiễn Lễ của tứ năm về trước cút chữa trị, nếu như thuận tiện, đem cần anh ấy tiếp tục sinh sống được cho tới giờ đây không?”

“Nếu như vậy, cậu sẽ sở hữu được thời cơ hội ngộ anh ấy?”

Tôi kinh ngạc trước điều rằng của Du Tịnh, bên dưới ứng dụng của r//ượu, trí nhớ tôi rối bời, ko nghĩ về được điều gì cả.

“Tất nhiên, nỗ lực thay cho thay đổi vượt lên trên khứ cũng rất có thể kéo đến cảm giác cánh bướm, sau này tiếp tục trở thành thế nào thì cũng không người nào biết trước được.” Cô ấy rằng tiếp: “Hai người rất có thể hội ngộ nhau hay là không, cũng ko dám kiên cố.”

Bỗng dưng, tôi thấy được một tia sáng sủa kể từ vô mớ láo độn.

Tôi mừng như bắt được v.àng, một vừa hai phải khóc một vừa hai phải cười cợt lướt screen năng lượng điện thoại: “Tớ đem kệ, tớ cần rằng mang đến anh ấy biết số trúng thưởng x//ổ số.”

Sau khi tra được số trúng thưởng bên trên mạng, tôi bèn gửi nó mang đến Thời Nghiễn Lễ.

Nửa tối nửa hôm, tôi hoảng hồn anh ko kịp nắm rõ nên vẫn bộp chộp vàng gọi Smartphone mang đến anh.

May thay cho, anh vẫn bắt máy.

Anh còn còn chưa kịp lên giờ đồng hồ thì tôi vẫn nghẹn ngào nói: “Thời Nghiễn Lễ, em rằng mang đến anh biết số trúng thưởng rồi bại liệt, anh mau cút mua sắm cút.”

Thời Nghiễn Lễ cạn điều.

Men say thâm nhập vô khung người, tôi như người cất cánh thân thiết ko trung, đem kệ toàn bộ khóc càng dữ rộng lớn.

“Có t//iền rồi, anh hãy cút trị b//ệnh cút.”

Cứ nghĩ về cho tới việc anh tiếp tục ch//ết, trái ngược tim tôi lại quặn nhức, bất lực lên giờ đồng hồ cầu van nài anh: “Anh chớ ch//ết, được không?”

Làn dông tố giá thành đầu thu lùa qua quýt tòa ngôi nhà chung cư, khiến cho ánh sáng của đèn phía xa tít trở thành lờ mờ ảo.

Xung xung quanh lặng như tờ, giờ đồng hồ khóc của tôi vang lên ko ngớt.

Thời Nghiễn Lễ khẽ thở dài: “Ngốc lắm.”

“Em ngốc nghếch, ngốc nghếch không sở hữu và nhận đi ra anh chê em, ngốc nghếch quí anh nhiều năm như vậy.”

Thú thiệt tôi ko cần là một trong những người xuất sắc ăn rằng, thậm chí là còn kiệm điều coi dường như điềm tĩnh.

Chỉ khi tu r//ượu tôi mới mẻ dám bộc bạch.

Tôi ôm ngực, nức nở: “Thời Nghiễn Lễ, van nài anh, chớ ch//ết.”

Dù mang đến anh đem thiệt sự coi thông thường tôi là một trong những đứa khuyết t//ật thì tôi mong muốn anh sinh sống, sinh sống thiệt chất lượng tốt.

Có lẽ Thời Nghiễn Lễ vẫn nhằm Smartphone đi ra xa xăm, tôi thoang thoáng nghe được giờ đồng hồ ho ở đầu chão mặt mũi bại liệt.

Lúc anh lên giờ đồng hồ, giọng vẫn khàn hẳn cút, rất đơn giản quan sát như thể bị đau nhức đớn xé rách nát vậy.

Có điều giọng điệu của anh ý lại vượt lên trên đỗi dịu dàng êm ả, lạnh lẽo áp: “Đừng khóc, em khóc tôi tiếp tục càng đau nhức hơn đấy.”

Hẫng tổn thất một nhịp, tôi bộp chộp hỏi: “Đau nơi nào.”

“Đau ở tim.”

6

Sáng bữa sau thức dậy, coi lịch sử vẻ vang chuyện trò bên trên we.chat, tôi thoang thoáng lưu giữ lại cuộc chuyện trò ngắn ngủi ngủi tối ngày qua, ngán chán nản mà đến mức mong muốn tát vô mặt mũi bản thân bao nhiêu cái.

Nghĩ cho tới lời nói “đau ở tim” của Thời Nghiễn Lễ, lòng tôi lại ngổn ngang trăm ông tơ.

Người con trai này, tôi càng ngày càng thiếu hiểu biết được anh.

Sau khi ổn định tấp tểnh lại xúc cảm, yêu tinh xui quỷ khiến cho thế này tôi lại chất vấn Thời Nghiễn Lễ: “Anh mua sắm x//ổ số chưa?”

Anh rep lại tôi rất rất nhanh: “Sao vậy, mong muốn phân chia t//iền hả?”

Ý chất lượng tốt tối ngày qua mất tích ngay lập tức tức thời, tôi cạn điều.

Tồi.

Rõ ràng tối ngày qua anh còn trầm trồ mập lờ mờ với tôi, chớp đôi mắt lại thay đổi thanh lịch thái phỏng cợt nhả như không tồn tại gì xẩy ra, như thể từng chuyện tối qua quýt là một trong những cơn mơ vậy.

Tôi thiệt sự tức dỗi nên bao nhiêu ngày ngay lập tức cũng không tìm kiếm anh.

Tất nhiên, Thời Nghiễn Lễ cũng ko dữ thế chủ động dò la tôi, we.chat yên ổn phăng phắc.

Cho cho tới chiều tối hôm ấy sau khoản thời gian kết đốc buổi học tập, tôi đang được dọn dẹp giáo án sẵn sàng về thì đem SV sáp lại ngay sát, em ấy tò mò mẫm chất vấn tôi: “Giáo sư Phương, em nghe rằng cô là học tập trò của GS Thời, đem thiệt ko ạ?”

Tôi giới hạn việc đang khiến lại: “Ừ, đem nghe thầy ấy giảng vài ba tiết.”

Thời Nghiễn Lễ là GS đặc trưng, tiết dạy dỗ của anh ý rất ít lắm, tuy nhiên chuyến này anh lên lớp cũng tấp nập như trẩy hội.

Thậm chí hồi đấy giành lớp của GS Thời còn trở nên trend, chuyến này we.b ngôi trường cũng sập.

“Vậy em rất có thể chất vấn cô một yếu tố riêng rẽ ko ạ.” Em ấy khá quan ngại, ngắc ngứ mãi mới mẻ nói: “Các các bạn đều đang được rỉ tai nhau, bọn họ rằng GS Phương mới mẻ cho tới là tình nhân của GS Thời, đúng không nhỉ ạ.”

Ồ, tôi hiểu rồi.

Thì đi ra nhóc con cái này mong muốn cho tới hóng chuyện.

Tôi nhảy cười cợt, rung lắc đầu: “Không đem chuyện bại liệt đâu.”

Rõ ràng phái nữ sinh ko tin: “Hả, sao rất có thể chứ?”

Tôi mỉm cười: “Có vẻ như… em khá tuyệt vọng nhỉ?”

Sau khi tự động bản thân dò la hiểu, tôi còn hiểu rằng đem thật nhiều SV đều đang được lặng lẽ phỏng đoán về quan hệ thân thiết tôi và Nghiên Thời Lễ.

Không đem gì mà người ta cũng dám chất vấn.

Em ấy bộp chộp vàng lấy minh chứng đi ra nhằm mục đích thuyết phục tôi: “Chắc chắn cô đang được l//ừa em, đàn anh với đàn chị vô ngôi trường đều rằng, vì như thế cô nên ốc nhĩ năng lượng điện tử mới mẻ trở nên dự án công trình phân tích sau cùng của thầy ấy.”

“Hơn nữa thầy ấy còn lấy thương hiệu của cô ý để tại vị mang đến nó nữa.”

Sinh viên vô lớp lục tục tách cút, không khí trở thành rộng lớn rộng lớn, dông tố lùa qua quýt tuy nhiên cửa ngõ khiến cho lòng người khơi dậy.

Tôi bộp chộp hỏi: “Tên là gì?”

“Di Thanh ạ, cô ko biết sao?”

“Trên we.b ngôi trường còn tồn tại người ghi chép bài xích về cô và GS Thời nữa, nghe đâu thương hiệu là Món kim cương sinh mệnh - m thanh của Phương Di.”

Em ấy rằng tía lia, tự động dưng tôi laj cảm nhận thấy ốc tai vô tai như đem dòng sản phẩm năng lượng điện tít tít chói tai, nhức ko chịu đựng nổi.

Cảm giác nhức nhối này kéo dãn rất rất lâu, khi về cho tới ngôi nhà khung người tôi như bị rút cạn mức độ lực.

Thẫn thờ hồi lâu, tôi cởi we.chat của Thời Nghiễn Lễ đi ra, sau rất nhiều lần vì thế dự, không còn ghi chép rồi lại xóa cút.

Cuối nằm trong, tôi cũng ko biết rằng sao mang đến cần.

Xem thêm: thiên đạo hệ thống

Dường như đem thật nhiều chuyện ẩn cất giấu trong mỗi năm mon không người nào hoặc này, cất giấu kín, ko chút dấu tích khiến cho người tớ ko biết nên cởi điều kể từ đâu.

Kỳ kỳ lạ là, mặt mũi này tôi còn còn chưa kịp nhắn tin nhắn mang đến Thời Nghiễn Lễ thì anh ở mặt mũi bại liệt vẫn nhắn tin nhắn cho tới rồi.

Vẫn là thái phỏng cợt nhả ấy: “Khó cởi điều thế sao, em tấp tểnh chất vấn tôi phân chia t//iền thiệt đấy hả?”