anh ấy yêu thế thân của tôi

Hôm cơ, một ngày nóng nực. Chỉ thở thôi cũng thấy bực bản thân.

– A! – Tôi thấy một cô nàng nhỏ nhắn trượt xuống bên trên hiên chạy dài. Lúc ấy là giờ tan ngôi trường, chỉ với thưa thớt vài ba học viên như tôi ở lại.

Bạn đang xem: anh ấy yêu thế thân của tôi

Tò lần, tôi tiến thủ xuống chân lan can, quay đầu sang một bên nhìn. Câu chuyện càng ngày càng rõ rệt.

– Làm bạn nữ anh cút em! – Một thương hiệu nam nhi đô con cái đặt chân đến trước mặt mày cô nàng. Tôi thông thoáng thấy cô lùi lại, vô biểu hiện một vừa hai phải lết một vừa hai phải lùi.

– Trông em như thể nhỏ Yến Vy ghê! Làm bạn nữ đại ca anh cút, trả thù hằn hoàn thành bọn anh mang đến em tự tại mà! – Một thương hiệu không giống rằng. Mấy thương hiệu đứng sau cười cợt rộ lên. Bấy giờ tôi mới mẻ biết, bọn nam nhi có tầm khoảng sáu thương hiệu. Đã thế bọn chúng còn là một lũ nam nhi từng cút giã chị tôi tuy nhiên bị kể từ chối nữa chứ.

Máu hero nổi lên, tôi bước trực tiếp cho tới trước mặt mày bọn nam nhi, đi ra vẻ uy phong như 1 vị thần:

– Tụi ngươi thực hiện trò gì vậy?

Bọn bọn chúng thấy tôi thì hoảng đi ra mặt mày, ơi ới “Thằng Vũ, thằng Vũ đấy!” rồi tía chân tứ cẳng chạy mất hút.

– Cái bọn này… – Đúng là nhát như thỏ đế. Tôi nhủ âm thầm. Tôi còn ko xử bọn nó ra tuồng.

– Có sao không? – Tôi con quay qua loa căn vặn cô nàng cơ. Chỉ thấy cô cuống quýt đứng lên, rồi gần như là rống lên:

– Cảm ơn! – Rồi cũng vứt chạy mất hút dép.

Tôi nhìn theo đuổi, còn chưa kịp ngờ ngạc thì cô ấy vẫn chạy mất hút. “Còn ko thèm nhìn mặt mày ân nhân nữa. hiểu vậy cứ nhằm cô tao bị tóm gọn nạt mang đến xong”. Tôi âm thầm nhủ, tuy nhiên rồi lại chợt phì cười cợt.

Giọng rằng cảm ơn thánh thót ấy, cho tới bị tiêu diệt tôi cũng luôn ghi nhớ được.

Giọng rằng như 1 trận mưa rào non rét mướt vô chiều hè, ngấm thâm thúy vô trái ngược tim rập khuôn của tôi.

***

Từ cơ hình như thể ông trời se duyên, tôi bắt gặp cô ấy ngày 1 nhiều hơn thế.

Ngày này tôi cũng thấy cô ấy cho tới tủ sách. Lớp tôi lại ở ngay lập tức mặt mày tủ sách. Không hiểu sao tôi lại được chuẩn bị số ghế ngay lập tức mặt mày hành lang cửa số, trở thành đi ra ngày nào thì cũng bắt gặp cô ấy trải qua di chuyển.

Tôi ghi nhớ rõ rệt, khi cơ tôi còn nên vô cùng nỗ lực mới mẻ rất có thể lén nhìn được bảng thương hiệu bên trên áo cô ấy. Những hôm bị lũ chúng ta rủ đi dạo, tôi lại đưa vào tủ sách và để được nhìn cô ấy. Cái dáng vẻ người lum khum nhưng mà miếng khảnh, loại đầu khi nào thì cũng chúi xuống mặt mày khu đất, mái đầu hạn chế ngắn ngủn cho tới chấm vai, nhì bàn tay khi nào thì cũng thay cho cuốn sách. Tất cả đều được tôi ghi ghi nhớ cảnh giác.

Cả khuôn mặt như thể chị ruột Yến Vy của tôi nữa. Tôi một vừa hai phải nghĩ về một vừa hai phải ném bóng vô rổ.

– Ghi điểm! Thắng rồi!!!

Thằng chúng ta reo lên, tôi cũng ko quan hoài mặc dù một vừa hai phải rồi tôi một vừa hai phải ghi 1 bàn thắng đẹp nhất lạ thường. Đôi chân tôi đứng lặng, và rồi tôi xoay đầu, nhìn lên cửa ngõ chống tủ sách.

Cô ấy chống tay lên lan can, nhìn tôi sửng oi.

Không hiểu, tôi điên rồi. Bởi vì thế tôi vẫn nở nụ cười cợt tươi tỉnh nhất với cô ấy, cũng vì thế tôi vẫn vạc xuất hiện.

Tôi yêu thương cô ấy mất mặt rồi.

***

Có những loại tình thân thiệt vô sáng sủa trong sáng. Tình yêu thương cho tới với tôi bất thần vượt lên trên, cho tới giờ đây tôi vẫn thiếu hiểu biết nhiều vì thế sao bạn dạng thân mật bản thân lại yêu thương cô ấy. Vì tầm nhìn của cô ấy ấy, tiếng nói của cô ấy ấy, chỉ những loại đơn giản và giản dị cho tới thế lại thực hiện tôi xao xuyến từng ngày.

Tình cảm ngày 1 rộng lớn dần dần. Tôi không tồn tại cơ hội này nhằm trấn áp.

– Em trai!!! – Yến Vy phụ thuộc vào cổ tôi thực hiện tôi giật thột.

Xem thêm: chuyện tình một đêm

– Tương tư ai sao? – Chị căn vặn. Câu căn vặn khiến cho tôi đỏ ửng mặt mày.

– Em thực hiện vệ sĩ mang đến chị loại loại gì vậy? – Thấy tôi ko vấn đáp, chị lái lịch sự chuyện không giống.

Vì kể từ nhỏ chị vẫn vô cùng xinh đẹp nhất, nên tôi luôn luôn thực hiện vệ sĩ bảo đảm an toàn chị ngoài bao nhiêu thương hiệu nam nhi phiền hà. Gần phía trên thì với tin tưởng trạm gác tôi và chị ấy yêu thương nhau, vì thế tôi hay phải đi nằm trong chị, nhưng mà vô ngôi trường không có ai biết Shop chúng tôi là bà bầu ruột.

– Chị cũng tự động bảo đảm an toàn bạn dạng thân mật cút chứ, học tập Tiệt quyền đạo thực hiện gì? Đúng là sư tử team lốt chiên non!

– Ô loại thằng này! Chẳng lẽ một nường hoa khôi lại giơ chân tiến công một thương hiệu nam nhi à? – Chị tôi ngờ ngạc.

– Không biết! Chị tự động bảo đảm an toàn chị đi! – Tôi xoay người – Em với người nên bảo đảm an toàn rồi!

Nhưng ko cút được bao nhiêu bước, tôi vẫn trượt xuống. Trời khu đất con quay vòng vòng trước mặt mày tôi, mặt mày tai là giọng hét thất thanh của chị ý, tuy nhiên khung hình tôi không hề động đậy được nữa.

Từ khi cơ, tôi biết bạn dạng thân mật bản thân đã biết thành bệnh dịch.

**********

Muốn sinh sống quãng đời sót lại với cô ấy, tôi vẫn tỏ tình với cô. Trước cơ, tôi thậm chí là còn kể từ chối lời nói tỏ tình của cô ấy ấy, tuy nhiên giờ đây tôi vẫn nghĩ về thấu đáo rồi.

Chị tôi cút Mỹ du học tập sau thời điểm tôi đưa ra quyết định tiếp tục đem lịch sự tiêu thụ chữa trị kể từ bác bỏ sĩ ở Mỹ. Nói đúng ra, vì thế nơm nớp mang đến tôi nhưng mà chị vẫn mất mát nhằm theo đuổi học tập khoa hắn dược, thiệt khiến cho tôi cảm động cút.

Tôi nằm trong cô ấy sinh sống vô cùng niềm hạnh phúc. Hằng ngày Shop chúng tôi nằm trong nấu bếp, nằm trong cút khu chợ, cùng với nhau coi phim… Cảm nhận cuộc sống đời thường của một mái ấm gia đình. Tôi rất nhiều lần mong muốn ôm cô thiệt chặt, được hít lên môi cô, được nằm trong cô ngủ công cộng chăn công cộng gối, được niềm hạnh phúc như bao cặp bà xã ck son… Nhưng cũng đơn giản mong muốn thôi.

Tôi nên đáp ứng sự vô White mang đến cô ấy, tối thiểu là lúc tôi ko thể bảo vệ sau này mang đến cô.

Tôi từng nhận định rằng cuộc sống đời thường này sẽ gây nên đi ra mang đến cô ấy vô cùng thật nhiều thương nhức nằm trong lo ngại hoảng hốt hãi, tuy nhiên đấy là cơ hội cực tốt. Mang mang đến em một quãng thời hạn niềm hạnh phúc sung sướng, giống như thỏa mãn nhu cầu sự ích kỉ vô tôi.

Nhưng loại ngày nhưng mà tôi thổ đi ra huyết, tôi biết bạn dạng thân mật tôi rất có thể ko sinh sống được nữa. Tôi vẫn nên cắm rứt lương bổng tâm nhờ chị gái thao diễn kịch nằm trong bản thân. Khi thấy cô ấy tỉ ti chạy vô chống, chủ yếu tôi đã và đang khuỵu xuống…

Kể kể từ hôm cơ, tôi chỉ rất có thể ở vô cơ sở y tế.

Sống được tía năm, kì tích… Tôi ko ăn năn hận.

“Thanh Mai đang được đợi em, em nên sống!”.

Tôi cứ nhận định rằng trong mỗi mon ngày mới đây tôi vẫn rất có thể nghiền bạn dạng thân mật bản thân buông vứt toàn bộ, tuy nhiên không…

Tôi, vẫn ko mong muốn bị tiêu diệt. Ít nhất là vì thế Thanh Mai.

***

Một năm. Quá đầy đủ. Tôi tiếp tục yêu thương cô ấy hơn hết bạn dạng thân mật, tiếp tục yêu thương cô như sinh mệnh.

Tôi, có lẽ rằng tiếp tục chẳng sinh sống được bao lâu nữa. Nhưng không sao, tôi yêu thương cô ấy, và cô ấy yêu thương tôi, vậy là đầy đủ.

Tình yêu thương, nhẹ dịu đem theo đuổi nỗi đau ê ẩm vô tim tôi. Nhưng tôi niềm hạnh phúc, tôi ko ăn năn hận.

Xem thêm: ta có 5 đại lão ba ba

Có lẽ tôi tiếp tục sinh sống bình yên tĩnh cạnh bên cô ấy. Sẽ với đấu khẩu, sẽ sở hữu lắng đọng, sẽ sở hữu đớn nhức. Tất cả đều được xem là phụ gia của tình thương yêu.

Có lẽ trước thời tương khắc cuối đời, tôi tiếp tục rằng mang đến cô ấy biết rằng:

“Anh yêu thương em”.